Người Mẹ Không Im Lặng

Chương 2



Chương 2

04

Thấy tôi, lời trong miệng Giang Thần nghẹn lại.

“Không… cháu nói quản gia ấy! Nhìn thấy Tư Nhã nằm đất mà không biết đỡ dậy, cháu sẽ cho ông ta nghỉ việc ngay. Dì… dì về lúc nào vậy?”

Đám vệ sĩ đang định ra tay bỗng thu mình lại như chim cút, không ai dám động đậy.

Tôi đỡ con gái dậy, vừa chạm vào đã thấy cánh tay gầy gò chi chít vết bầm tím.

Nó sợ hãi chạy vào nhà kho, mặc tôi gọi thế nào cũng không mở cửa.

Tôi lạnh lùng nhìn hai đứa đang ôm nhau dưới đất: “Chuyện của Tư Nhã rốt cuộc là sao?”

Lục Tuyết Tình bò dậy, làm ra vẻ đáng thương:

“Dì ơi, là lỗi của cháu, tại cháu không trông chừng Tư Nhã cẩn thận nên mới để chuyện xảy ra. Nếu dì muốn trách thì cứ trách cháu.”

Tôi vung tay tát thẳng vào mặt nó: “Tôi hỏi cô à? Ai bảo cô trả lời?”

Giang Thần lập tức chắn trước mặt cô ta, lạnh giọng chất vấn:

“Tuyết Tình chỉ nói thật thôi, sao dì lại đánh cô ấy?”

Tôi nhếch miệng cười khẩy:

“Nếu không phải cô ta cứ đòi chơi cái trò khốn nạn đó thì con tôi đâu đến mức này? Cái tát vừa rồi là còn nhẹ.”

“Tất cả là do Lâm Tư Nhã không biết giữ mình, tự lao vào dụ dỗ người khác, liên quan gì đến Tuyết Tình?”

Giang Thần là con trai của bạn thân tôi, hắn và con gái tôi lớn lên cùng nhau, tôi với mẹ hắn từng đồng ý cho hai đứa đính hôn từ nhỏ.

Nhưng không ngờ năm hắn 13 tuổi, bố mẹ hắn chết cháy trong một vụ nổ xe. Trước khi chết, mẹ hắn gửi gắm hắn lại cho tôi.

Tôi nghĩ hai đứa tình cảm từ nhỏ, nên không hủy bỏ hôn ước, định sau khi tốt nghiệp đại học sẽ tổ chức hôn lễ.

Không ngờ lại nhận được một “món quà lớn” như thế này.

Nhớ đến lời nhờ vả cuối cùng của bạn thân, tôi nhẫn nhịn quyết định cho hắn cơ hội cuối cùng:

“Bây giờ lập tức xin lỗi Tư Nhã, rồi đuổi con nhỏ này ra khỏi nhà. Nếu không đừng trách tôi trở mặt.”

Sắc mặt Giang Thần sầm xuống:

“Dì, Tuyết Tình không làm gì sai cả. Nếu dì cứ nhất quyết đuổi cô ấy, thì đuổi cả cháu luôn đi.”

“Có điều…” – hắn ngừng lại – “Trước khi đi, mong dì trả lại di sản bố mẹ cháu để lại. Dì là người có danh tiếng ở Hải Thành, sẽ không vì một chút tài sản mà giữ khư khư chứ?”

“Nghe nói mấy năm nay công ty dì chao đảo, nếu không có di sản bố mẹ cháu để lại thì chắc cũng không chống đỡ nổi. Vậy cháu đòi lại 40% cổ phần công ty cũng không quá đáng nhỉ?”

Tôi bật cười khinh bỉ, cuối cùng cũng hiểu vì sao Giang Thần dám ngông cuồng như vậy.

Thì ra hắn tưởng tôi dựa hoàn toàn vào di sản bố mẹ hắn để dựng nên cơ nghiệp, tưởng bao nhiêu năm qua hắn ăn uống tiêu xài toàn bằng tiền của mình.

Buồn cười.

Vụ tai nạn năm xưa xảy ra chính là vì cha hắn chuyển hết tài sản sang tên bồ nhí, bạn tôi uất ức mới liều chết cùng chồng.

Những gì để lại cho hắn chỉ là một căn hộ cũ kỹ và một cái thẻ ngân hàng.

Tôi đã từng tra thẻ đó – chỉ có 100 tệ trong tài khoản.

Mấy năm nay phí duy trì thẻ cũng không biết đã âm đến mức nào.

Tôi thương hắn còn nhỏ dại nên không nỡ nói ra sự thật, ai ngờ lại khiến hắn ảo tưởng đến mức này.

Biết sự thật rồi, tôi chỉ muốn tự vả vào mặt mình vì quá ngu ngốc mà hại cả con gái.

Nếu đã muốn, tôi cho.

Nhưng sau này đừng mơ quay lại nữa!

Tôi lấy cái thẻ trong túi ra, đưa cho Giang Thần, còn dặn dò:

“Xem kỹ vào, coi chừng bị sốc, nhưng mẹ cậu làm vậy là vì muốn tốt cho cậu.”

“Còn một căn nhà ở khu Huyền Vũ, chìa khóa tôi phải về tìm lại.”

Giang Thần cầm lấy như báu vật, khinh khỉnh:

“Coi như dì biết điều.”

Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Tình đầy si mê:

“Nhà ba mẹ anh để lại chắc chắn là biệt thự, còn tốt hơn cái nhà này nhiều. Tuyết Tình, em thu dọn đồ đi, tối nay mình chuyển qua đó ở luôn.”

Vừa thấy cái thẻ, mắt Lục Tuyết Tình sáng rỡ, lập tức ôm chặt tay hắn làm nũng:

“Giang Thần, có tiền rồi, mình có thể đi du lịch tốt nghiệp rồi! Tối nay anh muốn sao em cũng chiều!”

Tôi nhìn hai đứa hỉ hả bằng ánh mắt lạnh lùng, định chặt đứt mọi thứ một lần cho xong:

“Cậu đã có người trong lòng rồi, vậy chuyện hôn nhân giữa cậu và Tư Nhã chấm dứt ở đây. Sau này đừng nhắc đến nữa.”

Giang Thần hếch cằm, nhìn tôi đầy khinh thường:

“Vừa hay, tôi cũng chẳng muốn cưới nó. Chuyện nó ngủ với đàn ông đã lan khắp Hải Thành rồi, tôi còn lâu mới đội cái mũ xanh sẵn.”

Trước khi đi, hắn còn ngoái lại nhắc:

“Còn chuyện cổ phần nữa, nhớ làm nhanh lên. Tôi sẽ cho Tuyết Tình một đám cưới hoành tráng nhất thành phố!”

05

Hai đứa vừa rời đi, tôi lập tức gọi bác sĩ gia đình đến kiểm tra sức khỏe cho con gái.

Tóc con bé vốn đen bóng nay đã xơ xác vàng vọt, người thì gầy chỉ còn da bọc xương, như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi ngã.

“Cô bé bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng nên mới khiến tóc bạc màu như vậy. Cô yên tâm, tôi sẽ lên kế hoạch dinh dưỡng hợp lý để cô bé hồi phục nhanh nhất có thể.”

Nhờ sự chống lưng của Giang Thần, Lục Tuyết Tình không chỉ chiếm phòng ngủ của con gái tôi, đẩy nó ra ngủ ở phòng giúp việc, mà còn bắt nó giặt quần áo, làm hầu như người hầu.

Dỗ con bé ngủ xong, tôi gọi quản gia lên, sắc mặt lạnh tanh.

Quản gia run như cầy sấy: “Là thiếu gia Giang bảo chúng tôi làm vậy, chúng tôi chỉ là người làm công nghe lệnh mà thôi.”

Tôi cười khẩy: “Quản gia Tào, chẳng lẽ ông cũng tin mấy lời đồn, tưởng tôi định giao công ty nhà họ Lâm cho Giang Thần nên mới làm ngơ à?”

“Cậu ta không xứng kế thừa bất cứ thứ gì từ nhà họ Lâm, còn đám người các người – ăn cây táo, rào cây sung – dọn đồ rồi cút ngay cho tôi.”

Quản gia lập tức quỳ sụp xuống trước mặt tôi: “Tổng giám đốc Lâm, tôi còn bố mẹ già con nhỏ phải nuôi, cả nhà sống nhờ vào công việc này. Nếu bị đuổi, tôi sống sao nổi, xin cô cho tôi một cơ hội nữa!”

“Tốt, vậy ông biết ai mới là người trả lương cho ông không?”

“Là cô, luôn luôn là cô!”

Tôi đảo mắt nhìn quanh, không thấy mẹ của Lục Tuyết Tình đâu.

Quản gia giật giật khóe môi: “Thiếu gia Giang cho bà ấy nghỉ phép dài hạn, bảo về quê thăm người thân, đã đi được hai tháng rồi.”

Tôi cười lạnh đến tức bụng – con gái bà ta làm loạn cả nhà tôi, còn bà ta lại thoải mái đi nghỉ ngơi.

Tôi mở WeChat tìm đến trang cá nhân của Lý Trường Hà – mẹ của Tuyết Tình – mới thấy ngày nào bà ta cũng đăng ảnh.

Không gặp vài năm, bà ta đâu còn là người phụ nữ từng bị nhà chồng áp bức đến nỗi rụt rè như trước.

Trong ảnh, Lý Trường Hà ăn mặc sang trọng, trông như một quý bà giàu có được chăm sóc kỹ lưỡng.

Trên tay còn đeo chiếc vòng ngọc mà tôi từng mua ở buổi đấu giá với giá hai triệu tệ.

Bà ta nằm nghỉ trên ghế dài, lộ ra một góc bàn trà – chính là bộ ấm tử sa từng để trong thư phòng của tôi.

Tôi siết chặt tay – thì ra trong thời gian tôi không ở nhà, căn nhà này đã bị đổi chủ.

Nếu vậy, đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn.

Tức giận đến mức đau dạ dày, tôi bảo thư ký đóng băng toàn bộ thẻ của Giang Thần, và in sao kê ba năm gần đây của hắn.

Không tra thì không biết – mỗi tháng hắn tiêu năm mươi nghìn tệ vào đồ cho Lục Tuyết Tình: quần áo, túi xách, trang sức…

Giờ còn đòi tôi trả tiền cho cái gọi là phẫu thuật vùng kín của Tuyết Tình, đúng là trò hề.

Tối hôm đó, khi tôi đang ăn tối cùng con gái thì Giang Thần gọi điện đến.

“Tại sao thẻ của tôi không dùng được nữa? Có phải cô đã chuyển hết tiền đi không? Tôi biết ngay cô sẽ không thật lòng giao di sản cho tôi. Lâm Giai Chi, cô nghĩ tôi không dám tung hê mọi chuyện sao?”

“Tôi ra lệnh cho cô lập tức chuyển năm triệu vào tài khoản của tôi. Nếu không, ngày mai tin sốt dẻo đầu tiên sẽ là về cô và con gái yêu của cô.”

Tôi ngắm móng tay mới sơn, nhàn nhạt đáp: “Cứ thử xem.”

Giang Thần nói được làm được – tối đó hai tin nóng chiếm luôn vị trí top 1 trên mạng:

“Tổng giám đốc Lâm thị lấy trộm di sản để cứu công ty”

“Sinh viên xuất sắc của đại học Hải Thành thuê phòng với nhiều nam sinh”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.