Cảnh sát Tôn đứng phía sau tôi, im lặng rất lâu, rồi mới nói:
“Những thứ này cần phải mang về đồn cảnh sát.”
“Cô về nghỉ ngơi trước đi. Phần còn lại cứ giao cho chúng tôi.”
Tôi lắc đầu.
“Tôi không đi. Tôi muốn ở đây nhìn cô ấy.”
“Nhìn ai?”
“Lâm Thư.”
Pháp y vẫn đang tiến hành khám nghiệm tử thi thêm.
Tôi ngồi trên chiếc ghế dài ngoài hành lang, nhìn chằm chằm vào bức tường trắng đối diện, trong đầu lật đi lật lại từng chi tiết một.
Lâm Dao.
Chị gái song sinh của Lâm Thư.
Hai người họ giống nhau như đúc.
Cho nên Giang Việt mới có thể để Lâm Dao thay thế Lâm Thư.
Không, không chỉ là giống nhau về ngoại hình.
Lâm Dao nhất định đã bỏ ra rất nhiều thời gian để học tất cả mọi thứ về Lâm Thư.
Ngữ khí của cô ấy, thói quen của cô ấy, cách cô ấy giao tiếp, từng chút từng chút giữa cô ấy và tôi.
Nhưng làm sao Lâm Dao có thể hiểu rõ tất cả mọi chuyện về Lâm Thư đến thế?
Chỉ có một đáp án: Giang Việt.
Giang Việt là bạn trai của Lâm Thư, suốt ba năm.
Trong ba năm ấy, anh ta hiểu tất cả mọi chuyện về Lâm Thư.
Thói quen ăn uống của cô ấy, vòng tròn xã giao của cô ấy, tất cả những bí mật nhỏ giữa cô ấy và tôi.
Anh ta đã kể hết những chuyện đó cho Lâm Dao.
Cho nên anh ta mới có thể biến Lâm Dao thành một Lâm Thư khác, một Lâm Thư mà ngoại trừ tôi ra thì không ai nhận ra được.
Nhưng anh ta vẫn tính sót một điểm.
Anh ta đã tính sót lời hứa của Lâm Thư với tôi.
Lâm Thư từng nói, chỉ cần ăn cơm với tôi, cô ấy sẽ chỉ dùng tay phải.
Giang Việt có biết lời hứa đó không?
Có lẽ Lâm Thư đã từng kể cho anh ta nghe, cũng có lẽ là chưa từng kể.
Nhưng cho dù có kể rồi, anh ta cũng chắc chắn sẽ không coi đó là chuyện gì to tát.
Ai lại coi một lời hứa kiểu “ăn cơm dùng tay nào” là thật chứ?
Lâm Thư sẽ.
Tôi nhớ.
Cho nên Lâm Dao đã thất bại.
Từ đầu đến cuối, cô ta chỉ thua ở đúng một chi tiết này.
Tôi tựa vào tường, nước mắt lại trào ra.
Cuối hành lang vang lên tiếng bước chân.
Cảnh sát Tôn đi tới, trong tay cầm một tập tài liệu.
“Cô Tống, có tiến triển rồi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông ấy.
“Chúng tôi đã trích xuất camera giám sát ở sân bay. Lâm Thư đúng là đã tới sân bay vào ngày khởi hành, còn làm xong thủ tục check-in.”
“Nhưng trước khi qua cửa an ninh, cô ấy đã vội vã rời khỏi nhà ga.”
“Sau đó, không xuất hiện thêm lần nào nữa.”
Tim tôi thắt mạnh.
“Và vào chiều hôm đó, trên chính chuyến bay ấy, có một hành khách tên là Lâm Dao.”
Tôi siết chặt nắm tay.
“Vậy tức là Lâm Thư thật sự ngay từ lúc ở sân bay đã…”
“Hiện tại xem ra, đúng là như vậy.”
Cảnh sát Tôn ngừng một lát.
“Ngoài ra, chúng tôi đã xác định được vị trí của Giang Việt và Lâm Dao. Cuộc bắt giữ sẽ được tiến hành ngay trong đêm nay.”
Tôi bật dậy.
“Tôi muốn đi.”
“Không được, cô không thể đi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cảnh sát Tôn: “Tôi muốn đi.”
“Cô ấy là bạn thân nhất của tôi. Cô ấy chết rồi, tôi phải tận mắt nhìn thấy bọn họ bị bắt.”
Cảnh sát Tôn im lặng rất lâu, cuối cùng thở dài.
“Cô ở yên trong xe, không được xuống.”
Giang Việt và Lâm Dao sống trong một khu dân cư cao cấp ở phía Đông thành phố, là căn nhà mới Giang Việt mua từ năm ngoái.
Trước đây tôi đã từng đến một lần, khi Lâm Thư dẫn tôi tới tham quan, cô ấy còn cười nói:
“Hiểu Vũ, cậu xem này, đây là ngôi nhà mới Giang Việt chuẩn bị cho tớ.”
Lúc đó trên mặt cô ấy toàn là hạnh phúc.
Cô ấy không hề biết rằng người đàn ông chuẩn bị “nhà mới” cho mình ấy, lại đang âm mưu cướp đi tất cả của cô ấy.
Xe cảnh sát tắt đèn, lặng lẽ đỗ thành một hàng bên ngoài khu dân cư.
Cảnh sát Tôn dẫn theo hơn chục cảnh sát mặc thường phục, mò trong bóng tối tiến vào tòa nhà.
Tôi ngồi trong xe, xuyên qua cửa kính nhìn lên khung cửa sổ vẫn còn sáng đèn kia.
Ba phút sau, trong bộ đàm truyền đến giọng của cảnh sát Tôn.
“Khống chế được rồi. Cả hai đều ở đây.”
Tôi đẩy cửa xe, chạy tới.
Thang máy lên đến tầng mười tám, cửa vừa mở ra, tôi đã nghe thấy giọng của Lâm Dao.
Cô ta đang khóc.
“Dựa vào cái gì mà các người bắt tôi? Tôi có làm gì sai đâu!”
Khi tôi bước vào phòng khách, Lâm Dao đang bị hai nữ cảnh sát ghì xuống sofa.
Cô ta mặc đồ ngủ, tóc tai rối bù, mặt đầy nước mắt.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, tiếng khóc của cô ta đột ngột ngừng bặt.
Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi, trong mắt hiện lên một thứ cảm xúc rất kỳ lạ.
Giống như đã hiểu ra.
Giống như không cam lòng.
Lại giống như tò mò.
“Là cô báo cảnh sát sao?”
Tôi không nói gì.
“Cô làm sao nhận ra tôi?”
Cô ta nghiêng đầu một cái, động tác ấy giống hệt Lâm Thư.
“Ngữ khí của cô ấy, thói quen của cô ấy, biểu cảm của cô ấy, tôi đã luyện suốt hai năm trời.”
“Ngay cả Giang Việt còn nói, có lúc anh ta cũng không phân biệt nổi.”
Cô ta nhìn tôi, trong mắt mang theo một tia nghi hoặc rất thật.
“Rốt cuộc cô đã nhận ra tôi bằng cách nào?”
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt cô ta.
Gương mặt giống hệt Lâm Thư.
Tôi nói: “Lâm Thư đã hứa với tôi, chỉ cần ăn cơm với tôi, cô ấy sẽ chỉ dùng tay phải.”
Lâm Dao khựng lại.
Giọng tôi run lên.
“Cô học được rất nhiều thứ từ cô ấy, nhưng cô không học được điều này.”
Lâm Dao im lặng rất lâu.
Sau đó cô ta cười.
“Tay phải… Cô ấy vậy mà lại coi cả chuyện này là thật.”
“Cô ấy chuyện gì cũng coi là thật,” tôi nói, “đặc biệt là những chuyện liên quan đến điều tôi để tâm.”
Lâm Dao không nói thêm gì nữa.
Cô ta bị nữ cảnh sát dẫn đi.
Hành lang yên tĩnh trở lại.
Cảnh sát Tôn từ phòng ngủ đi ra, phía sau còn có hai cảnh sát áp giải Giang Việt.
Giang Việt cúi đầu, trên tay đeo còng, sắc mặt trắng bệch.
Lúc nhìn thấy tôi, môi anh ta khẽ động, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra lời.
Tôi nhìn anh ta, nhớ lại câu nói trước đây của Lâm Thư.
“Giang Việt không giống người khác, Giang Việt thật lòng đối xử tốt với tớ.”
Thư Thư à, mắt nhìn người của cậu, thật sự quá tệ rồi.
Cuộc thẩm vấn bắt đầu vào ngày hôm sau.
Tôi vốn tưởng bọn họ sẽ chối cãi, sẽ mời luật sư, sẽ trăm phương nghìn kế chối bay chối biến.
Nhưng họ không làm vậy.
Khi cảnh sát Tôn đặt bản báo cáo khám nghiệm tử thi xuống trước mặt Giang Việt,
Giang Việt nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó, nhìn suốt tròn năm phút.
Sau đó, anh ta khóc.
“Là tôi ra tay,” anh ta nói, “không liên quan gì đến Lâm Dao. Các người thả cô ấy ra.”
Lâm Dao ngồi trong phòng thẩm vấn bên cạnh, nghe thấy câu đó, cũng bật khóc.
“Không phải anh ấy, là tôi bảo anh ấy làm. Các người muốn kết tội thì cứ kết tội tôi.”
Bộ dạng tranh nhau nhận tội của bọn họ, trông chẳng khác nào một đôi tình nhân tình sâu nghĩa nặng.
Thế nhưng thi thể của Lâm Thư vẫn còn nằm trên bàn giải phẫu lạnh ngắt.
Cuộc thẩm vấn kéo dài trọn vẹn một ngày.
Đến tối, bọn họ cuối cùng cũng khai ra toàn bộ sự thật.
Sự thật còn tàn nhẫn hơn tôi tưởng tượng.
Hai mươi bảy năm trước, mẹ của Lâm Thư sinh một cặp song sinh.
Nhà họ Lâm ở địa phương là gia tộc có máu mặt, ông nội của Lâm Thư là người sáng lập tập đoàn Lâm thị.
Nhưng ông nội của Lâm Thư trọng nam khinh nữ, vẫn luôn muốn có một đứa cháu trai.
Mẹ của Lâm Thư sinh liền hai đứa đều là con gái, ở trong nhà chịu đủ mọi ánh mắt lạnh nhạt.
Đúng lúc ấy, có một thầy bói nói rằng, trong cặp song sinh này, đứa chị mang mệnh sát, khắc người thân, khắc gia đình, là tai tinh chuyển thế.
Ông nội của Lâm Thư tin thật.
Ông ta sai người bế đứa con gái lớn vừa mới chào đời đi, vứt ra bãi tha ma ở ngoại ô thành phố.
Mẹ của Lâm Thư sau sinh cơ thể suy nhược, đến sức phản kháng cũng không còn.
Đứa bé bị ném đi đó, chính là Lâm Dao.
Cô ta không chết.
Hôm đó, bà lão nhà họ Lâm vừa hay đi ngang qua bãi tha ma, nghe thấy tiếng trẻ con khóc, liền nhặt cô ta về.
Nhà họ Lâm nghèo, nhưng bà lão ấy lương thiện, cắn răng cũng nuôi lớn được Lâm Dao.
Từ nhỏ Lâm Dao đã biết mình là trẻ bị nhặt về, nhưng cô ta không biết thân thế thật sự của mình.
Mãi đến năm năm trước, trước lúc bà lão nhà họ Lâm qua đời, bà đã nhét vào tay cô ta một mảnh giấy.
Trên mảnh giấy viết tên ông nội của Lâm Thư và một địa chỉ.
Lâm Dao lần theo manh mối đó điều tra suốt năm năm, cuối cùng cũng tra ra thân thế của mình.
Cô ta biết mình là đứa trẻ bị chính ông nội ruột vứt bỏ.
Cô ta biết em gái song sinh của mình tên là Lâm Thư, đang sống cuộc sống nhung lụa gấm vóc.
Cô ta còn biết công ty nhà họ Lâm có giá trị thị trường lên tới mấy chục tỷ.
Lòng hận thù bắt đầu từ đó.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì cô ta và Lâm Thư chảy cùng một dòng máu, mà cô ta lại bị vứt vào bãi tha ma chờ chết?
Dựa vào cái gì Lâm Thư ở biệt thự, học trường danh tiếng, thừa kế gia nghiệp, còn cô ta lại phải ở chốn nghèo khổ heo hút, ăn cám nuốt rau?
Dựa vào cái gì?
Ngọn lửa hận ấy cháy suốt năm năm, cháy đến mức cả con người cô ta đều thay đổi.
Giang Việt là họ hàng xa của nhà họ Lâm, trên danh nghĩa là anh trai của Lâm Dao, nhưng thực tế hai người cùng lớn lên từ nhỏ, là thanh mai trúc mã.
Anh ta biết thân thế của Lâm Dao, cũng biết nỗi hận của cô ta.
Anh ta yêu Lâm Dao, yêu đến mức sẵn sàng làm mọi thứ vì cô ta.
Kể cả giết người.
Ba năm trước, bố mẹ của Lâm Thư chết trong một vụ tai nạn xe.
Vụ tai nạn đó là do Giang Việt sắp đặt.
Anh ta đã động tay động chân vào xe của bố Lâm Thư, khiến phanh mất tác dụng, chiếc xe lật ba vòng trên đường cao tốc, hai người chết ngay tại chỗ.
Lúc Lâm Thư nhận được điện thoại, cô ấy đang đi dạo phố cùng tôi.
Điện thoại của cô ấy rơi xuống đất, cả người như bị rút mất hồn phách.
Tối hôm đó, cô ấy ôm tôi khóc suốt cả đêm.
Cô ấy nói: “Hiểu Vũ, tớ không còn bố mẹ nữa rồi.”
Tôi ôm cô ấy, nói: “Cậu vẫn còn có tớ.”
Nhưng cô ấy đâu biết, kẻ cướp đi bố mẹ mình lại đang đứng ngay bên cạnh.
Giang Việt xuất hiện vào lúc Lâm Thư yếu đuối nhất.
Anh ta là thực tập sinh ở công ty của bố Lâm Thư, mượn danh nghĩa đến phúng viếng để tiếp cận Lâm Thư.
Anh ta dịu dàng, chu đáo, thấu tình đạt lý.
Anh ta ở bên Lâm Thư vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất, giúp cô ấy lo hậu sự cho bố mẹ, giúp cô ấy tiếp quản công việc của tập đoàn Lâm thị.
Lâm Thư yêu anh ta gần như là chuyện tất nhiên.
“Giang Việt không giống những người khác,” Lâm Thư từng nói với tôi, “Giang Việt thật lòng đối xử tốt với tớ.”
Lúc nói câu đó, mắt cô ấy sáng long lanh như sao.
Tôi đã tin.
Chúng tôi đều đã tin.
Giang Việt dùng ba năm trời, đem mọi thứ về Lâm Thư kể hết cho Lâm Dao.
Sở thích của cô ấy, thói quen của cô ấy, vòng tròn xã giao của cô ấy, quan hệ của cô ấy với từng người một.
Anh ta thậm chí còn để Lâm Dao đi chỉnh sửa thẩm mỹ vi mô, khiến gương mặt của hai người càng khó phân biệt hơn.
Lâm Dao dùng hai năm trời để biến mình thành một Lâm Thư khác.
Cách nói chuyện, dáng đi, thói quen ăn uống.
Kế hoạch của bọn họ là để Lâm Dao thay thế Lâm Thư, tiếp quản tập đoàn Lâm thị.
Dưới tên Lâm Thư có 30% cổ phần của tập đoàn Lâm thị, trị giá hơn một tỷ.
Chỉ cần Lâm Dao biến thành Lâm Thư, thì số tiền đó đều sẽ thuộc về cô ta và Giang Việt.
Vốn dĩ kế hoạch không định tiến hành nhanh đến vậy.
Lâm Dao còn cần thêm thời gian để học mọi thứ về Lâm Thư, còn cần thêm nhiều lần luyện tập để đảm bảo không sơ hở.
Nhưng tại sân bay, Lâm Thư vô tình nghe được cuộc điện thoại Giang Việt gọi cho Lâm Dao.
Cô ấy nghe thấy Giang Việt nói: “Dao Dao, đợi anh xử lý xong chuyện của Lâm Thư, chúng ta sẽ cao chạy xa bay.”
Cô ấy nghe thấy Giang Việt nói: “Chuyện của hai lão già đó đã qua ba năm rồi, không ai điều tra ra được đâu.”
Cô ấy nghe thấy Giang Việt nói: “Cho anh thêm chút thời gian nữa, anh sẽ lấy được quyền khống chế Lâm thị.”
Lâm Thư đứng giữa hành lang sân bay, trong tay siết chặt thẻ lên máy bay, toàn thân lạnh ngắt.
Cuối cùng cô ấy đã biết hết mọi chuyện.
Biết cái chết của bố mẹ không phải là tai nạn.
Biết Giang Việt tiếp cận mình không phải vì tình yêu.
Biết ba năm hạnh phúc của mình, toàn bộ đều là giả dối.
Chuyện ngoài ý muốn bại lộ, bọn họ buộc phải đẩy kế hoạch lên sớm hơn.
Tôi không biết trước khi chết Lâm Thư đã nghĩ gì.
Nhưng Giang Việt nói, vào khoảnh khắc anh ta siết cổ cô ấy.
Lâm Thư không hề giãy giụa.
Cô ấy chỉ nhìn Giang Việt, cứ nhìn mãi.
Giang Việt nói, ánh mắt ấy khiến anh ta sợ hãi.
Trong đôi mắt đó có hận, có đau, có cả sự không thể hiểu nổi.
Giang Việt buông tay ra, rồi lại siết chặt.
Buông ra, rồi lại siết chặt.
Lặp lại ba lần.
Đến lần cuối cùng, anh ta không buông ra nữa.
Cơ thể Lâm Thư mềm nhũn gục xuống.
Ngày vụ án được chuyển sang viện kiểm sát, tôi đã đi gặp Lâm Dao.
Qua song sắt, cô ta gầy đi rất nhiều so với lần trước, xương gò má nhô ra, hốc mắt hõm sâu.
Nhưng gương mặt ấy, vẫn giống Lâm Thư y như đúc.
Tôi nhìn cô ta, trong lòng dâng lên một cảm xúc không sao gọi tên nổi.
“Cô biết không,” tôi nói, “mấy ngày trước khi qua đời, Lâm Thư đã ký một bản thỏa thuận tặng cho cổ phần.”
Lâm Dao ngẩng mắt nhìn tôi.
“Cô ấy muốn tặng một nửa số cổ phần đứng tên mình ở tập đoàn Lâm thị cho cô.”
Biểu cảm của Lâm Dao thay đổi.
Biểu cảm ấy rất phức tạp, tôi không nhìn thấu được.
“15% cổ phần, trị giá mấy trăm triệu.”
“Cô ấy thậm chí còn không đợi gặp cô một lần, đã ký sẵn thỏa thuận từ trước rồi.”
“Bởi vì cô ấy cho rằng cô là người thân của cô ấy, là chị gái của cô ấy.”
“Cô ấy rất vui. Trước khi đi du lịch, cô ấy đã ôm tôi nói, Hiểu Vũ, đợi tớ về, tớ sẽ nói cho cậu một tin vui.”
“Tin vui mà cô ấy nói, chính là cô.”
Môi Lâm Dao run lên.
“Cô ấy thậm chí còn không biết cô hận cô ấy.”
“Cô ấy thậm chí còn không biết, cô đã dùng hai năm để học mọi thứ về cô ấy, là để thay thế cô ấy, giết chết cô ấy.”
“Cô ấy chỉ biết rằng, trên đời này mình lại có thêm một người thân.”
“Thế nhưng chị gái ruột của cô ấy, cùng với người mà cô ấy yêu, đã cùng nhau giết chết cô ấy.”
Lâm Dao cúi đầu xuống.
Tôi nhìn thấy bả vai cô ta đang run lên.
Cô ta không nói gì.
Từ đầu đến cuối, cô ta không nói một lời nào.
Tôi không biết cô ta đang nghĩ gì.
Có lẽ là hối hận.
Cũng có thể là không.
Cũng có thể cô ta chỉ đang nhớ tới việc, cô gái có gương mặt giống hệt mình ấy, trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn còn ngập tràn vui sướng chờ được nhận lại chị gái ruột.
Tôi đứng dậy, xoay người đi ra ngoài.
Đi đến cửa, tôi dừng lại một chút.
“À phải, còn một chuyện nữa.”
Tôi không quay đầu lại.
“Lâm Thư đã rất vui khi mình có một người chị gái như cô.”
“Đáng tiếc, bây giờ cô không xứng nữa rồi.”
Phía sau vang lên một tiếng nấc nghẹn bị đè nén.
Tôi không quay đầu.
Ba tháng sau, tòa án tuyên án.
Giang Việt phạm tội cố ý giết người, bị tuyên án tử hình, tước bỏ quyền chính trị suốt đời.
Lâm Dao phạm tội cố ý giết người, tội lừa đảo, bị tuyên án tử hình, hoãn thi hành hai năm.
Ngày tuyên án, tôi không đi.
Tôi ngồi trước mộ Lâm Thư suốt cả một ngày.
Hôm đó thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời chiếu lên bia mộ, tấm ảnh của Lâm Thư dưới nắng vẫn đang mỉm cười.
Đó là tấm ảnh cô ấy thích nhất, chụp vào ngày tốt nghiệp đại học.
Cô ấy mặc áo cử nhân, nghiêng đầu, cười rạng rỡ, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ.
Tôi mang hoa tới cho cô ấy, là cúc họa mi trắng, loài hoa cô ấy thích nhất.
Còn có một cốc trà sữa, khoai môn trân châu, ít đường bỏ đá, là vị lần nào cô ấy cũng gọi.
Tôi đặt cốc trà sữa trước bia mộ, rồi ngồi xuống, tựa vào bia mộ.
“Thư Thư, tuyên án rồi.”
“Giang Việt tử hình, Lâm Dao tử hình hoãn thi hành.”
Gió thổi tới, mang theo mùi cỏ non.
“Vụ án của bố mẹ cậu cũng đã điều tra rõ rồi, là do Giang Việt ra tay. Tòa cũng tuyên chung một lượt.”
“Bản thỏa thuận tặng cho cổ phần mà cậu đã ký, tớ giao cho luật sư rồi.”
“Bên tập đoàn Lâm thị… tớ đã xử lý ổn thỏa giúp cậu rồi.”
“15% cổ phần mà cậu định cho Lâm Dao ấy, theo pháp luật, sau khi cô ta bị kết án, sẽ tự động bị thu hồi.”
Tôi im lặng một lúc.
“Còn một chuyện nữa, công ty nhà tớ đã thu mua Lâm thị rồi. Cậu đừng giận nhé, tớ không phải thừa nước đục thả câu đâu.”
“Tớ chỉ là… không muốn Lâm thị rơi vào tay người khác. Đó là tâm huyết của cậu, tớ giúp cậu giữ lấy.”
“Bố tớ nói rồi, Lâm thị vẫn sẽ gọi là Lâm thị, không đổi tên. Biển hiệu nhà cậu, tớ giữ lại cho cậu.”
Tôi ngẩng đầu nhìn Lâm Thư trong bức ảnh.
Cô ấy vẫn cười như thế, vô ưu vô lo, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Thư Thư, cậu biết không? Lâm Dao đã nói một câu ở tòa.”
“Cô ta nói, chuyện cô ta hối hận nhất trong đời này, không phải là đã giết cậu, mà là không sớm biết việc cậu định tặng cổ phần cho cô ta.”
“Cậu nói xem cô ta nghĩ kiểu gì vậy chứ?”
Tôi cười một tiếng, cười cười rồi lại khóc.
“Nhưng tớ thì không giống.”
“Chuyện mà tớ hối hận nhất trong đời này, là lúc cậu cần tớ nhất, tớ lại không ở bên cạnh cậu.”
“Lúc cậu ở sân bay, giá mà cậu gọi cho tớ một cuộc thì tốt biết bao.”
“Tớ nhất định sẽ chạy đi tìm cậu, nhất định sẽ không để Giang Việt đưa cậu đi.”
Gió lớn hơn một chút, thổi làm những cánh cúc họa mi khẽ rung lên.
Tôi lau nước mắt, đứng dậy.
“Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa. Chắc cậu cũng không muốn nghe tớ lải nhải đâu.”
Tôi đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt của Lâm Thư trong tấm ảnh.
“Lần sau tớ lại đến thăm cậu.”
Tôi quay người đi được mấy bước, lại ngoái đầu nhìn một lần.
Trên bia mộ, Lâm Thư vẫn đang mỉm cười.
Ánh nắng rất đẹp, cúc họa mi rất trắng, cốc trà sữa vẫn còn đặt ở đó, trên ống hút đọng những giọt nước li ti.
Mọi thứ đều rất tốt.
Chỉ là không còn cậu nữa.
-Hết-