Ba giờ sáng, một tin nhắn lạ làm sáng màn hình điện thoại của tôi.
Mở ra xem, đó là một bức ảnh chụp chồng tôi đang ngủ rất thân mật cùng cô thư ký tên Ôn Nhã.
Cô ta còn kèm theo lời nhắn: “Chị à, Tổng giám đốc Trần mệt quá, ngủ thiếp đi ở chỗ em rồi.”
Tôi nhìn gương mặt chồng mình đang say ngủ trong ảnh, bình tĩnh chụp lại màn hình, rồi mở nhóm chat chung của công ty với hơn 500 người.
Tôi gửi bức ảnh vào đó, tag toàn bộ mọi người: “Chúc mừng thư ký Ôn đã chính thức lên làm phu nhân tổng giám đốc! Ăn mừng một chút nào, tôi tặng cả nhóm một bao lì xì to!”
Làm xong tất cả, tôi bật chế độ máy bay cho điện thoại. Thế giới bỗng yên tĩnh hẳn.
01
Ba giờ sáng.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Một tin nhắn từ số lạ được gửi đến.
Tôi mở ra xem.
Là một bức ảnh.
Chồng tôi – Trần Khải.
Và thư ký của anh ta – Ôn Nhã.
Hai người đang nằm chung trên một chiếc giường.
Trần Khải nằm nghiêng, ngủ rất say.
Ôn Nhã ôm lấy cánh tay anh ta, đầu tựa vào vai anh ta.
Cô ta vẫn thức.
Ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính.
Ánh nhìn đầy đắc ý, xen lẫn khiêu khích.
Dưới bức ảnh là một dòng chữ: “Chị à, Tổng giám đốc Trần mệt quá, ngủ thiếp đi ở chỗ em rồi.”
Phía sau còn thêm một biểu tượng mặt cười dễ thương.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó.
Nhìn rất lâu.
Không nổi giận.
Không rơi nước mắt.
Chỉ cảm thấy tim như bị một bàn tay bóp chặt, rồi dìm thẳng xuống nước lạnh.
Một cảm giác tê liệt… như đã lường trước được.
Tôi bình tĩnh chụp lại màn hình.
Lưu lại.
Sau đó mở WeChat.
Tìm đến nhóm trò chuyện đã được ghim lên đầu.
Tên nhóm là “Đội ngũ cốt lõi Lang Đằng Network”.
Trong nhóm có 502 người.
Bao gồm tôi, Trần Khải, toàn bộ nhân viên công ty và vài nhà đầu tư quan trọng.
Tôi ném bức ảnh vào đó.
Rồi bắt đầu gõ chữ: @ Toàn thể thành viên
Chúc mừng thư ký Ôn đã thành công lên làm phu nhân tổng giám đốc!
Ăn mừng chút nào, tôi phát bao lì xì trong nhóm nhé!
Tôi mở chức năng phát bao lì xì.
Nhập số tiền: 20.000 tệ.
Số bao: 500 cái.
Ghi chú: Chúc tân hôn hạnh phúc, sớm sinh quý tử.
Bấm gửi.
Nhìn màn hình tràn ngập những dòng “Cảm ơn chị dâ” hiện lên liên tục…
Tôi chỉ cười nhẹ một cái.
Sau đó, tôi tắt WeChat.
Chuyển điện thoại sang chế độ máy bay.
Ném nó lên tủ đầu giường.
Thế giới trở nên yên tĩnh.
Tôi nằm trở lại giường, nhắm mắt lại.
Nhưng không thể ngủ.
Đầu óc trống rỗng.
Tôi và Trần Khải đã kết hôn mười năm.
Từ những ngày mới tốt nghiệp đại học, thuê căn phòng trọ dưới tầng hầm.
Cho đến bây giờ, công ty chúng tôi đã có giá trị hàng chục tỷ.
Mười năm.
Anh ta từ một chàng trai nghèo chỉ mặc sơ mi trắng…
Biến thành “Tổng giám đốc Trần” trong miệng người khác.
Còn tôi…
Từ một chuyên gia kỹ thuật xuất sắc…
Biến thành “phu nhân tổng giám đốc” trong mắt thiên hạ.
Tôi vì anh ta mà từ bỏ chuyên môn của mình.
Tôi vì anh ta mà lui về phía sau cánh gà.
Tôi vì anh ta mà chấp nhận sinh con, dưỡng cái.
Không, chúng tôi chưa từng có con.
Anh ta nói công ty mới khởi nghiệp, quá bận, đợi vài năm nữa.
Vài năm sau, lại nói công ty sắp lên sàn, đợi thêm chút nữa.
Cứ thế đợi…
Cho đến hôm nay — ngày tôi nhận được bức ảnh anh ta nằm trên giường người khác.
Ôn Nhã.
Tôi nhớ lại cô gái đó.
Hai mươi bốn tuổi, tốt nghiệp trường danh tiếng.
Trẻ trung, xinh đẹp, tràn đầy sức sống.
Cô ta đến công ty xin việc cách đây một năm.
Hồi đó tôi là người phỏng vấn.
Tôi từng nói cô gái này có dã tâm quá lớn, tâm cơ quá nặng, không thể tuyển.
Trần Khải bảo tôi suy nghĩ quá nhiều.
Anh ta nói, người trẻ có chí tiến thủ là chuyện tốt.
Anh ta gạt bỏ mọi ý kiến phản đối, tự mình nhận cô ta, còn giữ bên cạnh làm thư ký riêng.
Giờ thì tôi hiểu rồi.
Hóa ra “chí tiến thủ” là như vậy.
Là tiến thẳng lên… giường sếp.
Tôi mở mắt, nhìn lên trần nhà.
Trong bóng tối, mọi thứ mờ mịt.
Giống như tương lai của tôi và Trần Khải vậy.
Không — thực ra chúng tôi đã không còn tương lai.
Từ khoảnh khắc tôi gửi bức ảnh đó đi…
Mọi thứ đã kết thúc rồi.
Tôi không muốn biết liệu anh ta đã tỉnh chưa.
Không muốn biết khi nhìn thấy tin nhắn trong nhóm, anh ta sẽ phản ứng thế nào.
Không muốn biết công ty giờ đang rối loạn ra sao.
Tôi chỉ cảm thấy… mệt mỏi.
Mười năm.
Như một giấc mơ dài, thật dài…
Giờ thì mơ tỉnh rồi.
Cũng tốt thôi.
Trời sáng rồi.
Ánh sáng lọt qua khe rèm, chói đến mức mắt đau nhói.
Tôi ngồi dậy.
Đầu đau như thể say rượu.
Nhưng tôi không hề uống.
Đó là hậu quả của việc cảm xúc bị rút cạn.
Tôi bước vào phòng tắm.
Người trong gương mặt mày tái nhợt.
Dưới mắt còn vương một quầng xanh nhàn nhạt.
Nhưng ánh mắt tôi rất bình tĩnh.
Bình tĩnh như một vũng nước chết.
Tôi rửa mặt, đánh răng, thay đồ.
Chọn một bộ vest công sở màu đen.
Trang điểm tỉ mỉ.
Son môi là màu đỏ rực.
Trông tinh thần hơn một chút.
Rồi tôi mở điện thoại.
Tắt chế độ máy bay.
Ngay lập tức, vô số cuộc gọi, tin nhắn, thông báo WeChat ập tới.
Màn hình nhấp nháy điên cuồng, điện thoại rung đến tê cả lòng bàn tay.
Tôi không xem.
Chỉ bấm im lặng.
Tôi biết là ai gọi.
Trần Khải.
Mẹ tôi.
Mẹ anh ta.
Mấy lãnh đạo cấp cao trong công ty.
Cũng chỉ là những lời quen thuộc đó thôi.
Sốc, chất vấn, khuyên nhủ, trách móc.
Tôi chẳng muốn nghe một câu nào.
Tôi kéo cửa phòng thay đồ ra.
Bên trong, một nửa là đồ của tôi.
Một nửa là của Trần Khải.
Toàn những bộ suit thủ công đắt tiền, giày sneaker bản giới hạn, cà vạt và khuy măng-sét được phân loại gọn gàng.
Tôi lấy vali ra.
Bắt đầu thu dọn đồ của mình.
Chỉ mang vài bộ đồ hay mặc.
Cùng giấy tờ và laptop.
Đồ của Trần Khải, tôi không đụng một món.
Anh ta thích giữ thể diện.
Vậy thì tôi sẽ để anh ta… giữ thể diện mà cút khỏi cuộc đời tôi.
Bên ngoài vang lên tiếng chìa khóa mở cửa.
Sau đó là tiếng bước chân nặng nề, hùng hục lao thẳng đến cửa phòng ngủ.
Cửa bị đẩy mạnh ra.
Trần Khải đứng ở đó.
Anh ta mặc chiếc sơ mi hôm qua, nhăn nhúm nhàu nhĩ.
Tóc rối bời, mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
Anh ta nhìn chằm chằm tôi, rồi nhìn xuống chiếc vali bên cạnh chân tôi.
“Trầm Châu, em có ý gì đây?”
Giọng anh ta khàn đặc như bị giấy nhám cào qua.
Tôi kéo cần vali lên, rồi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Ý tôi là đúng như anh đang thấy.”
Tôi nói.
“Tôi sẽ dọn ra ngoài.”
Anh ta lao tới, giật lấy vali của tôi rồi ném sang một bên.
“Em điên rồi à! Em có biết tối qua em làm cái gì không?!”
Anh ta gầm lên.
“Công ty! Công ty giờ loạn hết rồi! Cổ phiếu vừa mở phiên đã rớt! Nhà đầu tư gọi muốn nổ máy rồi!”
“Vậy à?”
Tôi đáp bình thản.
“Vừa hay.”
“Vừa hay?!”
Anh ta nhìn tôi như không tin nổi.
“Trầm Châu, đó là công ty của chúng ta mà!”
“Không.”
Tôi sửa lại.
“Đó là công ty của tôi.”
Sắc mặt anh ta lập tức biến đổi.
“Em nói thế nghĩa là sao?”
“Nghĩa là vốn khởi nghiệp là do bố tôi đầu tư. Bằng sáng chế công nghệ cốt lõi đứng tên cá nhân tôi. Còn anh, Trần Khải… chỉ có 10% cổ phần quản lý.”
Từng chữ từng chữ, tôi nói rất rõ ràng.
“Trước đây có thể gọi là ‘của chúng ta’. Nhưng từ hôm nay trở đi — là của tôi.”
Môi anh ta bắt đầu run lên.
Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ… tôi, người phụ nữ luôn nhẫn nhịn bên cạnh anh ta, lại có thể nói ra những lời như thế.
“Châu Châu, nghe anh giải thích đã…”
Anh ta hạ giọng, đưa tay định nắm lấy tay tôi.
“Anh và Ôn Nhã… đó chỉ là ngoài ý muốn, anh uống nhiều quá, anh…”
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của anh ta.
“Trần Khải, đừng diễn nữa.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Bẩn thỉu.”
Anh ta đứng sững lại.
“Chúng ta nói chuyện ly hôn đi.”
Tôi kéo ghế trước bàn làm việc ra, ngồi xuống.
Giống như đang bắt đầu một buổi họp.
“Tôi cho anh hai lựa chọn.”
“Phương án A: Anh ký thỏa thuận, ra đi tay trắng. Tôi để anh rời công ty trong danh dự. Bên ngoài, chúng ta thông báo chia tay trong hòa bình.”
“Phương án B: Tôi đệ đơn ly hôn, nộp toàn bộ chứng cứ anh ngoại tình, và những lần anh lợi dụng chức vụ để chuyển lợi ích cho người nhà, bạn bè… giao hết cho tòa và báo chí.”
Tôi nhìn thẳng anh ta.
“Anh chọn đi.”
Anh ta toàn thân run rẩy.
Vì tức, cũng vì sợ.
“Trầm Châu, chẳng lẽ em nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”
“Là anh tuyệt trước.”
Tôi nhắc anh ta.
“Là anh trèo lên giường người đàn bà khác, còn để cô ta chụp ảnh gửi cho tôi khoe khoang.”
Mặt anh ta lúc đỏ lúc trắng.
“Tấm ảnh đó không phải anh bảo cô ta gửi! Là cô ta tự tiện làm!”
Anh ta vội vàng phân trần.
“Vấn đề không phải là ai gửi.”
Tôi lắc đầu.
“Vấn đề là — anh cho cô ta cơ hội để chụp được bức ảnh đó.”
“Mười phút, Trần Khải.”
Tôi liếc nhìn đồng hồ.
“Không chọn được, tôi sẽ mặc định là phương án B.”
Điện thoại anh ta đổ chuông.
Anh ta liếc màn hình, ánh mắt hoảng loạn, lập tức tắt máy.
Tôi biết, đó là Ôn Nhã.
Hoặc là mẹ anh ta.
“Anh không đồng ý ly hôn!”
Anh ta đột nhiên gào lên.
“Anh sẽ không ly hôn đâu! Trầm Châu, tình cảm mười năm của chúng ta, em không thể nói bỏ là bỏ như vậy!”
“Tình cảm?”
Tôi như vừa nghe thấy một chuyện nực cười.
“Kể từ giây phút anh phản bội tôi, cái gọi là tình cảm đó đã chết rồi.”
“Giờ đây, tôi chỉ đang xử lý cái xác của nó.”
Điện thoại của Trần Khải lại vang lên.
Lần này anh ta không tắt.
Anh ta nhìn tên người gọi, mặt càng thêm khó coi.
Anh ta cầm điện thoại bước ra ban công, đóng cửa kính lại.
Tôi có thể thấy khẩu hình miệng anh ta.
Anh ta đang gọi “mẹ”.
Tôi chẳng hứng thú nghe hai mẹ con họ đang bàn bạc gì.
Cũng chỉ là đang thống nhất cách nói, tìm cách kéo tôi lại.
Tôi đứng dậy.
Đi đến phòng thay đồ.
Dựng lại chiếc vali vừa nãy bị anh ta ném sang một bên.
Tôi kiểm tra — khóa kéo vẫn ổn.
Tôi lấy điện thoại của mình ra.
Trên màn hình là hàng chục cuộc gọi nhỡ.
Mẹ tôi đứng đầu danh sách.
Tôi bấm gọi lại.
Cuộc gọi gần như được nhấc máy ngay lập tức.
“Châu Châu! Con đang làm cái gì vậy! Nói thật với mẹ, mấy chuyện trên mạng có phải thật không?”
Giọng mẹ tôi đầy lo lắng và giận dữ.
“Là thật.”
Tôi nói.
“Trời ơi… con bé này! Chuyện lớn như vậy sao con không bàn với gia đình trước khi làm ầm lên! Dù Trần Khải có sai đi nữa thì cũng là chồng con, hai đứa…”
“Mẹ.”