NHỚ LẦN TƯƠNG PHÙNG

Chương 6



“Người nói sao thì là vậy, hôm nay người là lớn nhất.”

Nghe lời ta, cậu không nhịn được mà cúi đầu cười, nhẹ nhàng siết chặt tay ta.

“A Hòa, túi hương năm ngoái ngươi làm cho ta hơi rách rồi.”

“Chuyện nhỏ thôi, nô tỳ sẽ làm lại cái mới cho người.”

“Ừ.”

“A Hòa, năm nay có bánh sinh nhật không?”

“Có, nô tỳ đã chuẩn bị rồi. Đợi vương gia ăn xong bát mì, nô tỳ sẽ mang lên. Lần này nô tỳ không cho nhiều đường đâu.”

“Tốt lắm.”

Sau sinh thần, Phó Thừa Cẩn lại càng bận rộn, đôi khi vài ngày cũng không thấy trở về.

Trong lòng ta dấy lên linh cảm mơ hồ, nhưng chẳng hỏi cậu điều gì.

Tối ấy, ta vừa chuẩn bị ăn tối thì cậu bất ngờ trở về sớm.

Không giải thích gì nhiều, chỉ bảo người thu dọn hành lý để ta đến sống tạm ở vùng ngoại ô một thời gian.

Ta vẫn không hỏi gì, chỉ dặn cậu phải cẩn thận mọi chuyện, sau đó vui vẻ cùng Thu Quả dọn đồ, chuyển ra ngoài.

Ngày tháng ở ngoại ô trôi qua chậm rãi. Ta biết cậu sắp làm gì, đó là chuyện phải đánh đổi bằng cả mạng sống.

Nói không lo lắng là giả, nhưng với thân phận một nô tỳ, ta chẳng giúp được gì nhiều. Không gây thêm phiền phức là điều duy nhất ta có thể làm cho cậu.

Lại một mùa đông nữa đến, đêm ấy trời đổ trận tuyết đầu mùa, nhiệt độ hạ thấp, khiến ta trằn trọc khó ngủ. Trong cơn mơ màng, có tiếng gõ cửa vang lên.

Thu Quả mơ màng tỉnh dậy mở cửa, còn ta vội khoác chiếc áo dài, chạy nhanh ra ngoài, chỉ thấy thị vệ thân cận của Phó Thừa Cẩn toàn thân đầy máu, nhưng gương mặt rạng ngời niềm vui.

Ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Khi xe ngựa tiến vào hoàng cung, cách biệt đã nhiều tháng, ta lại được gặp cậu.

Cậu gầy đi đôi chút, dường như mọi thứ đều không thay đổi.

Nhưng ta hiểu rõ trong lòng, mọi thứ đã bắt đầu đổi thay.

-Trở lại thời điểm hiện tại –

Có lẽ bị dọa sợ quá đỗi, tóc nàng xõa xuống, trông có phần lôi thôi.

“Ngươi không phải là người xuyên không bình thường, đúng không?” Ta ngẩng đầu nhìn phế hậu Bùi Châu Ngọc trước mặt.

Nghe vậy, mắt nàng sáng lên, giơ ngón tay cái tỏ vẻ khâm phục: “Tỷ muội thật lợi hại, đoán chính xác lắm! Thật ra ta làm công việc ‘nhanh xuyên’, nhiệm vụ là chinh phục hoàng đế hiện tại, Phó Thừa Cẩn.”

“Chinh phục?” Ta có chút không hiểu, bèn hỏi: “Vì sao lại phải chinh phục Phó Thừa Cẩn?”

“Vì Bùi Châu Ngọc thích hắn.”

Nàng vội vàng giải thích: “Là thế này, ta không phải Bùi Châu Ngọc, ta cũng đến từ hiện đại, tên là Tô Hiểu, làm việc trong bộ phận xuyên không nhanh, chuyên làm nhiệm vụ chinh phục, tức là chiếm được trái tim của người mà khách hàng nhắm tới.”

Ta gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Tô Hiểu thấy ta hiểu ra, tiếp tục nói: “Khách hàng lần này của ta chính là hoàng hậu Bùi Châu Ngọc ở đây. Nàng thích hoàng đế Phó Thừa Cẩn nhưng không thể có được tình cảm của hắn, nên tìm đến chúng ta, hy vọng giành được trái tim hắn.”

Nghe đến đây, ta không nhịn được bật cười: “Vậy ngươi thành công chưa?”

Tô Hiểu chỉ vào chén rượu độc đổ tung tóe dưới đất, mím môi, ngượng ngùng nói: “Ngươi nhìn vậy có giống thành công không?”

Ta thầm thấy phức tạp trong lòng, cô nàng này đúng là không may, đến mức khiến Phó Thừa Cẩn ban rượu độc cho nàng.

“Ta hiểu đại khái rồi. Ngươi xuyên không tới đây để làm nhiệm vụ, và cũng là tự nguyện xuyên đến, đúng không?”

“Đúng vậy! Xuyên không chính là công việc của ta.” Tô Hiểu cười nói.

Ta vội hỏi: “Vậy ngươi có biết chuyện của ta không? Ta không phải tự nguyện xuyên không, hôm đó ta chỉ đang dọn dẹp nhà cửa, sơ ý ngã một cái.

Khi tỉnh lại, ta đã ở đây, đến nay đã hơn mười năm rồi. Giờ dù có trở về, ta cũng đã đến tuổi về hưu.”

Tô Hiểu vội vàng an ủi: “Tỷ muội, ngươi đừng lo lắng, thời gian ở đây và bên kia không giống nhau đâu. Thời gian làm nhiệm vụ sẽ được nén lại theo tỉ lệ, tính ra mười mấy năm ở đây chỉ như vài tháng ở bên kia thôi.”

Cuối cùng ta đã hiểu, lạnh lùng nói: “Hóa ra chuyện ta xuyên không tới đây là trò đùa của các ngươi, phải không?”

Tô Hiểu rụt cổ, nhỏ giọng nói đầy chột dạ: “Thật ra không phải ta làm. Ta vốn định chọn giai đoạn thiếu niên của Phó Thừa Cẩn để xuyên qua, tiện bề diễn vai thanh mai trúc mã, lâu ngày sinh tình…”

“Nhưng ai ngờ hệ thống xảy ra sự cố, không chỉ làm ta xuyên không thất bại, mà còn cuốn cả ngươi vào.

Mỗi giai đoạn chỉ có thể mở cổng một lần, ta không có cách nào khác, đành phải chờ đến giai đoạn thứ hai, khi Phó Thừa Cẩn lên ngôi hoàng đế, mới có thể đến đây.

Từ khi tới đây, ta đã luôn tìm kiếm ngươi, mong sớm đưa ngươi trở về. Nhưng ngươi lại trốn kỹ quá, ta mất mấy năm mà chẳng lần ra tung tích.”

Ta nghẹn lời, không thể phủ nhận rằng mình cố ý tránh mặt nàng.

Ngay khi Bùi Châu Ngọc tiến cung, ta đã nhận ra nàng khác lạ. Cử chỉ, lời nói của nàng không hề giống tiểu thư đài các nơi đây.

Ta lặng lẽ quan sát nàng một thời gian và cuối cùng kết luận rằng nàng cũng là một người xuyên không.

Khi ấy, ta không rõ tình hình, đặc biệt là thấy Bùi Châu Ngọc có thói quen tự nói chuyện một mình khi không có ai xung quanh, nên quyết định ẩn mình.

Không có gì khác, ta chỉ không muốn đối đầu trực diện với nàng.

Về thân phận, phụ thân nàng là đại tướng quân nhất phẩm triều đình.

Về năng lực, nàng cũng là người từ hiện đại tới, còn có hệ thống hỗ trợ bên mình.

Ta không rõ bản tính nàng ra sao, càng không muốn đánh động hay mạo hiểm dùng Phó Thừa Cẩn để thử dò xét nàng.

Mười mấy năm qua, ta đã sống trong ẩn dật, thêm vài năm cũng chẳng sao.

Nói đến chuyện này, việc ta và Tô Hiểu gặp lại cũng nhờ cha của Bùi Châu Ngọc. Nếu không vì phụ thân nàng tạo phản, bị Phó Thừa Cẩn hạ bệ, rồi nàng bị ban rượu độc, chắc ta còn phải chờ đến già chết mới có cơ hội trở về.

Có lẽ ông trời thấy ta ẩn mình quá lâu, cuối cùng cũng động lòng thương xót.

Ta hơi áy náy, nói: “Thật ngại quá, khi ấy ta không hiểu ý ngươi đến đây làm gì, nên mới tránh mặt như vậy.”

Tô Hiểu cười thoải mái: “Không sao không sao, chuyện này vốn là lỗi của ta, còn khiến ngươi mắc kẹt ở đây lâu đến vậy. Nhưng may mắn là tỷ muội ngươi rất thông minh, không chọn uống tửu sa. Nếu ngươi mất đi ý thức và thân xác, linh hồn sẽ nhanh chóng tan biến ở đây. Khi ấy, dù ta có đến cũng chẳng còn cứu vãn được nữa.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.