6 Cậu sinh viên đại học tung tăng bước vào tiệm.
“Chị Vân Diêu ơi!”
Tôi cảm thán đúng là thanh xuân rực rỡ của sinh viên đại học.
Nhớ hồi tôi còn là sinh viên, cũng tung tăng như thế này.
Ra trường mới 2 năm đã bị áp lực xã hội đè nặng đến mức phải bỏ công việc lương cao ngày đêm đảo lộn, chuyển sang bán hoa.
Cậu nhóc có gu thẩm mỹ rất ổn, bó hoa cậu chọn được gói rất khéo, có lớp có chất.
“Là vì tay nghề gói hoa của chị Vân Diêu giỏi đó.”
Cậu ấy hơi đỏ mặt, lén liếc nhìn tôi một cái.
Cửa tiệm bỗng nhiên bị đẩy ra.
“Vân Diêu.”
Giọng nói quen thuộc.
Không giống với mọi khi, hôm nay Hà Thư Diễn hiếm hoi diện một bộ đồ thường ngày.
Tóc vuốt ngược hôm nào thả xuống, mấy sợi tóc rũ nhẹ trước trán khiến cả khuôn mặt anh trông dịu đi hẳn.
Tôi bỗng thấy anh khá giống cậu sinh viên kia.
Phiên bản nâng cấp promax của sinh viên.
Mang khí chất người ở vị trí cao mà người trẻ không thể nào có được.
“Chào anh nha.”
Khuyên tai bạc của cậu nhóc lóe sáng, chiếc răng khểnh cũng thật đáng yêu.
Đối diện với Hà Thư Diễn, cậu ấy nghiêng đầu cười nhẹ, đứng cạnh tôi.
Hà Thư Diễn khẽ “ừ” một tiếng.
“Anh đến tiệm chị Vân Diêu mua hoa à?”
Cậu nhóc thở dài: “Vậy là anh đến không đúng lúc rồi, hôm nay tiệm không có giảm giá đâu nhé.”
Hà Thư Diễn cắt ngang lời cậu ta, vẻ mặt như cười như không: “Hoa của cậu chẳng phải đã gói xong rồi à?”
Cậu sinh viên ngớ người, nhận lại bó hoa tôi vừa gói xong.
“Đi nhanh đi nào? Cô bạn nhỏ trong trường chắc đang sốt ruột lắm rồi.”
Cậu nhóc: “Anh!”
Tôi nhớ ra chuyện này, cười trêu: “Phải tặng đúng một cô gái thôi nhé, thấy em đến mấy lần rồi đó.”
Mà toàn mua mấy bó hoa màu hồng ngọt ngào.
Cậu sinh viên nhíu mày: “Không phải đâu, chị Vân Diêu, em…”
Hà Thư Diễn nhàn nhạt: “Hoa chị Vân Diêu gói đúng là đẹp thật, bạn gái của em sẽ rất thích.”
Cậu ấy mím môi, bị ánh mắt thiện ý của tôi nhìn chằm chằm mà không biết phải nói gì, đành ôm bó hoa bước ra ngoài trước.
Tôi lắc đầu, cười nhẹ.
Vẫn còn đang cảm thán.
Thật tốt.
Cảm giác như quay về thời còn là sinh viên.
Trong tiệm chỉ còn lại tôi và Hà Thư Diễn.
Hà Thư Diễn: “Giới thiệu hoa cho tôi một chút?”
“Ơ, anh đến mua hoa à?”
Hà Thư Diễn hơi khựng lại: “Thế em nghĩ tôi đến làm gì?”
Tôi liếc nhìn cổ tay anh.
Tôi tưởng anh đến khoe của.
“Dạo gần đây có một dự án vừa hoàn thành, cần hoa để ăn mừng,” Hà Thư Diễn chậm rãi nhìn tôi một cái, “nên hôm nay tôi chọn đúng lúc đến.”
“Ra là vậy, thế anh muốn hoa thế nào?”
“Đắt nhất.”
Tôi: “?”
“Loại đắt nhất, bao nhiêu bông cũng được.”
Phong cách đúng là đơn giản mà thô bạo.
7 Hà Thư Diễn trở thành khách hàng lớn của tôi.
Hà Thư Diễn: 【Hoa nhận được rồi, rất đẹp.】
Kèm theo là một bức ảnh chụp tại chỗ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Không ngờ có ngày tôi lại làm ăn với Hà Thư Diễn.
Cảm ơn cô bạn thân của tôi.
Hà Thư Diễn đẩy cửa tiệm bước vào.
Tôi đang gói hoa.
Anh đảo mắt nhìn quanh, trong tiệm chẳng có ai.
“Vân Diêu.”
“Ừ?”
Hà Thư Diễn đặt một cái túi lên bàn cạnh tôi.
Nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt.
Tôi nghiêng đầu nhìn thử, Hà Thư Diễn vẫn giữ vẻ mặt rất tự nhiên: “Quà cảm ơn. Hoa em gói rất đẹp.”
Tôi liếc anh một cái.
“Nếu chỉ là quà cảm ơn thôi… thì cũng quý giá quá rồi.”
“Một món đồ tiện tay lấy từ đống quà thôi, hai ngàn, không đắt.”
Hà Thư Diễn không quen nói dối, ánh mắt anh liếc qua bó hoa trong tay tôi, vội vàng chuyển chủ đề.
“Khách đặt à?”
Anh đi đến bên tôi một cách thuần thục, giúp tôi chỉnh lại vài chi tiết.
“Không phải,” tôi không ngẩng đầu, “hoa tặng người.”
Động tác của Hà Thư Diễn dừng lại một chút, rồi tiếp tục như không có gì: “Tặng người? Màu giấy gói khá nhẹ nhàng, chắc là tặng con gái?”
Tôi mím môi, muốn cười, nhưng nghĩ ở tình huống này thì không tiện.
“Không, là con trai.”
Hà Thư Diễn im lặng.
Tôi liếc anh một cái, mắt cong cong.
“Sao anh đến đột ngột vậy? Hôm nay không phải đi ăn mừng dự án à?”
Hà Thư Diễn im lặng mấy giây, cố tình nhấn mạnh hai chữ đầu.
“Tiện đường, muốn rủ em đi ăn một bữa.”
Tôi kinh ngạc.
“Vậy thì đúng là tiện thật, nhưng không cần đâu, lát nữa tôi phải ra ngoài rồi, này, đưa tôi hai cành cỏ bình kia với.”
Hà Thư Diễn đưa qua.
Ngón tay anh vô tình chạm phải tay tôi, như bị điện giật, lập tức thu lại.
Tôi nhanh chóng hoàn thành khâu cuối cùng.
Đem bó hoa nhét vào tay Hà Thư Diễn.
Hà Thư Diễn cúi mắt, trong ánh mắt có cảm xúc gì đó mà tôi không nhìn rõ.
“Địa chỉ ở đâu, tôi đưa qua.”
Tôi: “…”
Làm vậy… có hợp lý không?
Anh cúi đầu nhìn tôi, sắc mặt vẫn bình tĩnh như thường, chẳng có biểu hiện gì khác.
“Không có địa chỉ, là người ta không chịu cho? Vậy người này cũng không…”
“Tặng anh.”
“Không ra gì—Cái gì?”
Hà Thư Diễn nghẹn lời.
Khoảnh khắc sững người đó, rõ ràng không phải giả.
Tôi ngại ngùng bảo anh để hoa lên xe.
Tai tôi hơi nóng.
Quá xấu hổ.
Hà Thư Diễn bị tôi đẩy đi thực hiện mấy động tác đó một cách máy móc.
Anh đứng nguyên tại chỗ.
Lúc thì nhìn bó hoa, lúc lại nhìn tôi, lúc lại sờ sờ cửa xe không lý do.
Nhìn kiểu gì cũng thấy tâm trạng anh đang rất tốt.
Tại sao tôi lại biết anh đang vui?
Vì mỗi lần tôi vui mà không biết xả ra sao, tôi cũng sẽ trông kỳ cục y chang vậy.
Tôi mở cái hộp trong túi giấy ra, bên trong là một sợi dây chuyền vô cùng xinh đẹp.
Tôi cười mắt cong cong: “Đẹp thật đấy.”
Hà Thư Diễn: “Ừ.”
Tôi khó xử nhìn anh một cái.
“Cảm ơn, giúp tôi đeo thử được không?”
Tôi vô thức nghiêng đầu để lộ cần cổ.
Trong góc nhìn của Hà Thư Diễn, chiếc cổ trắng ngần mềm mại ấy như chú nai nhỏ, phơi bày nơi yếu ớt nhất ra cho anh không chút phòng bị.
Hà Thư Diễn ngẩn ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào da tôi.
“Xong rồi?”
Cuối cùng Hà Thư Diễn cũng đeo xong.
Đồng thời chỉnh lại nét mặt của mình.
Bình tĩnh nhìn tôi.
“Phải rồi, em lát nữa đi đâu, tiện thể để tôi đưa luôn.”
“Đi ăn.”
Hà Thư Diễn mặt vẫn bình thản, nhưng khoé môi lại hơi cong lên.
“Ăn với bạn à? Ở đâu, đưa địa chỉ tôi đưa, biết đâu lại tiện đường.”
Tiện đường tiện đường, ngày nào cũng tiện đường.
Tôi có hơi ngại.
“Không phải, là đối tượng xem mắt mẹ tôi giới thiệu, tôi đã gọi xe rồi.”
Chưa kịp dứt câu thì tài xế đã dừng ngay ở đầu hẻm, gọi toáng lên.
“Này, cô gái, xe cô đặt đúng không?”
“Đây đây!”
Tôi chạy qua, mở cửa, lên xe, tất cả diễn ra chỉ trong một hơi.
Tài xế liếc nhìn Hà Thư Diễn còn đang đứng ngẩn trong gió, đạp ga rời đi.
Chỉ để lại cho anh ta một vệt khói xe mờ mịt.
8 Trong phòng bao.
Tần Vũ ôm chặt cánh tay của Hà Thư Diễn mà khóc.
“Thư Diễn, Lâm Mạt căn bản không hề yêu tôi!”
“Cô ấy chỉ xem tôi như con chó để đùa giỡn thôi!”
Hà Thư Diễn bị tiếng khóc làm cho nhức đầu, anh vò tóc, hiếm khi lộ ra chút bực bội.
“Cậu có từng nghĩ là vấn đề nằm ở chính cậu không?”
Tần Vũ nước mắt nước mũi lập tức dừng lại.
Trợn mắt nhìn gương mặt lạnh lùng vô tình của Hà Thư Diễn.
Sau đó gào lên một tiếng:
“Anh còn không phải người—!”
Điện thoại Tần Vũ vang lên một tiếng “ting”.
Tiếng khóc lập tức tắt ngấm.
“Đợi đã, Mạt Mạt nhắn cho tôi rồi.”
Tần Vũ mở khung chat, bắt đầu gửi tin nhắn thoại ngọt ngào dính dớp.
Giọng trầm ấm, hạ tông 0.8x, kéo dài lê thê.
“Ba-bê~ anh đến nơi an toàn rồi~ lát nữa về nhà nhé~”
Không biết Lâm Mạt gửi lại gì, chỉ thấy Tần Vũ cười khúc khích, ôm điện thoại lăn qua bên kia vui vẻ như thằng ngốc.
Hà Thư Diễn: “…”
Đúng là điên thật rồi.
Anh tặc lưỡi một tiếng, dịch người ra xa một chút, cúi đầu mở điện thoại ra.
Khung trò chuyện với Vân Diêu dừng lại ở dòng tin: 【Em đã về đến nơi an toàn chưa?】
Vân Diêu thậm chí còn chưa trả lời.
Hà Thư Diễn nghĩ, chắc là do điện thoại bắt sóng kém, phía trên còn hiển thị đang tải, biết đâu Vân Diêu có trả lời rồi mà anh chưa thấy được.
Vì thế anh lướt màn hình suốt năm phút.
Không có gì xảy ra.
Tần Vũ vẫn đang lảm nhảm không ngừng.
“Khà khà, thật ra cô ấy cũng yêu tôi lắm, Mạt Mạt quan tâm đến an toàn của tôi mà, còn hỏi tôi đã về chưa đó.”
Tần Vũ đang nhảy nhót ngay trên khu vực nhạy cảm của Hà Thư Diễn.
Lúc này anh cực kỳ dị ứng với hai chữ “an toàn”.
Thái dương anh giật giật.
Sắc mặt lạnh xuống rõ rệt.
Câu nói phát ra vẫn giữ nguyên phong cách độc miệng thường thấy.
“Cậu biến dùm cái được không?”
“Cậu bị uống nhầm thuốc à? Sao dữ vậy.”
Hà Thư Diễn: “Muốn tôi gọi người đuổi cậu ra không?”
Tần Vũ cười hì hì rút lui.
“Đợi đã.”
Tần Vũ ló đầu trở lại.
Hà Thư Diễn hờ hững ngước mắt: “Lâm Mạt với Vân Diêu là bạn thân hả?”
“Ừa,” Tần Vũ lập tức hóng hớt, “thân lắm luôn á, trước đây không phải hai người họ đến đây mấy lần rồi sao, sao vậy? Cậu muốn sao? Thích rồi? Động lòng rồi? Muốn theo đuổi? Hay là cưỡng ép chiếm đoạt luôn?”
Hà Thư Diễn nhìn hắn bằng ánh mắt như thể bệnh rất nặng.
Sau đó mấp máy môi.
“Cậu nhờ cô ấy hỏi giúp tôi… Vân Diêu đã về đến nơi an toàn chưa.”
“……”