Nơi Ta Chọn Ở Lại

Chương 1



1

Gia chủ đè ta xuống bàn thư, cúi đầu muốn lột xiêm y ta.

Ta vớ lấy nghiên mực bên cạnh, giáng mạnh xuống đầu hắn.

Má//u chảy từ búi tóc, chảy mãi… rồi hắn ngã gục.

“Giế//t người rồi a!” – tiểu đồng canh cửa hô hoán chạy gọi người.

Còn ta, chỉ nhảy khỏi bàn, vuốt lại quần áo xộc xệch, thản nhiên đứng đợi.

Phu nhân tới rất nhanh, sắc mặt giận dữ.

Sai người đánh ta một trận, sau đó nhốt ta lại.

“Nhớ lấy, tháng này là tháng trai giới, chớ để nhơ bẩn mắt Phật mà sinh mạng uổng phí.”

Ta bị giam ở kho củi sau vườn, ban đầu là đau, sau đó là đói.

Đói đến nỗi gặm cả chân bàn, nhai ra mạt gỗ.

Đói đến thoi thóp thì bị người cuốn trong chiếu cỏ, vác ra ngoài phủ.

Ngồi trên xe ngựa lắc lư, ta nghe tiếng phu xe tên Lưu Đại than thở:

“Kẻ ác lên ngôi, người hiền lại không có chỗ dung thân.”

Nói đoạn, hắn ném lên người ta một miếng bánh khô cứng:

“Ăn đi, ăn no rồi còn dễ đầu thai.”

Bị quăng xuống bãi tha ma, ta vẫn cố sức giữ lấy nửa miếng bánh trong tay.

2

Mơ màng chẳng biết ngủ bao lâu, bên cạnh lại rơi xuống một xá//c chế//t mới.

Trên đầu, hai tên ác đồ phì phèo ống điếu, vừa hút vừa trò chuyện:

“Không ngờ ả Lư nương tử này lại yếu thế, mới dày vò mấy lượt đã chế//t. Đại ca, liệu ta có phải vào ngục không?”

“Vào cái rắm! Ả đàn bà đó là do Đổng đại lang bỏ ra năm lượng bạc mua về, phóng đãng như thế, chế//t là đáng!”

“Nói cũng phải. Ta tận mắt thấy ả dắt cả gã bán hàng rong về nhà. Ba người, một chiếc giường, Đổng đại lang chịu đựng được mới là lạ.”

“Chịu thì sao, không chịu thì sao? Giờ hắn nằm liệt đó, từng là hảo hán oai phong, nay lại bị đàn bà chà đạp đến thế. Ta với ngươi ra tay là vì trừ hại cho dân!”

“Ha ha, nói đúng lắm. Đi thôi đại ca, quay lại thôn kẻo bị phát hiện.”

Tiếng nói dần xa.

Ta quay đầu nhìn nữ tử bên cạnh – khuôn mặt kia lại có ba phần giống ta.

Một kế sách nảy lên trong đầu.

Ta đả thương chủ nhà, là tội nô, có trốn cũng chỉ đường chế//t.

Nhưng nếu… ta có thể đổi thân phận thì sao? Ai lại không muốn sống?

Có lẽ do miếng bánh vừa rồi giúp ta lấy lại chút sức lực, hoặc cũng có thể vì lòng khát sống vừa bùng lên.

Ta bò dậy, thay xiêm y với nữ tử ấy, cắn răng bò khỏi hố xác.

Lần theo dấu chân hai kẻ kia, ta lần đến đường lớn, trời cũng vừa sáng.

Đang hoang mang chưa biết đi đâu, một đại nương đi ngang qua liền nhận ra ta.

“Lư nương tử, sao lại ở đây? Sáng nay Đổng đại lang còn hỏi thăm nàng đấy. Ối chao, sao người đầy bùn đất thế này? Mau theo ta về thôi!”

Rõ ràng bà ta đã nhận lầm ta là Lư nương tử.

Ta cúi đầu theo sau, vừa đi vừa nghe bà ta lải nhải không dứt:

“Lư nương tử này, nói thật nhé, đã được mua về làm vợ thì nên sống tử tế với Đổng đại lang đi.”

Vào tới thôn, bà chỉ về một viện nhỏ nát nơi đầu làng:

“Còn không mau về? Đổng đại lang chắc đói lả rồi. Ôi, khổ thân quá!”

Thế là, ta ngẩng đầu quan sát xung quanh, rồi trở về “nhà”.

3

Vào trong phòng, tiện tay ta nhấc luôn cây gậy giặt đồ làm vũ khí phòng thân.

Trong phòng ẩm thấp tối tăm, mùi mốc meo lẫn lộn cùng mùi phân tiểu xộc thẳng lên mũi, khiến người buồn nôn.

Nhìn kỹ lại – bên cửa sổ là chiếc ghế mềm đã lún, sát cạnh là bàn trang điểm, xem như là vật nhìn được nhất trong phòng.

Còn lại chỉ toàn là vò đất, sọt giấy, đặc biệt là chiếc giường gỗ ở góc tây, nơi bốc ra mùi hôi nồng nặc.

Ta ghé đầu nhìn thử, trong lòng rúng động.

Trên đầu giường là một người gầy trơ xương, nửa nằm nửa dựa.

Hắn mở trừng đôi mắt, sáng rực như sao, nhìn chằm chằm vào ta.

4

Ta như có kim đâm sau lưng, phải mất một lúc lâu mới trấn định được.

Thầm niệm trong lòng: là phế nhân, là phế nhân, hắn không làm được gì ta đâu.

Ta bước tới gần giường, đứng thẳng người, chuẩn bị nhập vai.

Nghe nói Lư nương tử vốn là gái mua về, người trong thôn cũng chẳng thân quen gì.

Mà nàng ta lại ong bướm ong ve, chắc Đổng đại lang cũng chẳng ưa nổi?

Thế nên ta vờ ngoan hiền, cất tiếng gọi khẽ:

“Đại lang…”

Không ngờ lời vừa dứt, đôi mắt sáng rực kia khẽ híp lại, một tia lạnh lẽo như băng bắn thẳng tới người ta.

Giọng nói lãnh đạm vang lên, một câu đâm trúng tim đen:

“Ngươi không phải Lư Tiểu Hồng.”

Khoảnh khắc ấy, còn đáng sợ hơn cả lúc bị chủ nhà bắt quả tang.

Bàn tay ta nắm chặt cây gậy sau lưng, lòng thoáng nhìn về tấm chăn mỏng phủ trên eo hắn – thấp thoáng lộ ra hình dáng hai chân cong queo.

Ta âm thầm thở phào.

Thôi thì… ta với hắn, đều là người khổ mệnh cả.

Hắn hỏi:

“Ngươi là ai?”

Ta hồi hộp, lại phải cẩn trọng đối đáp:

“Là một kẻ… mong được cùng chàng sống tiếp kiếp này.”

5

Trong bếp, ta nuốt liền ba quả trứng sống, nhai nửa cái cải sống, uống thêm hai gáo nước, lúc này mới thấy mình sống lại.

Từ lúc bị chủ nhà đánh rồi nhốt, ngày tháng như bóng tối không lối thoát, lo âu, sợ hãi, từng đêm mơ thấy mình chế//t đến mấy lần.

Nay được đổi xác hoàn hồn, cuối cùng cũng được kẻ tàn phế kia gật đầu thừa nhận.

Có một cái tên mới: Lư Tiểu Hồng.

Là nữ nhân được Đổng đại lang bỏ năm lượng bạc mua về.

Đổng đại lang bị thương ở chiến trường, liệt nửa người, nhờ trưởng thôn tìm một nữ nhân về chăm sóc.

Ban đầu, Lư Tiểu Hồng cũng chăm chỉ tận tâm, nhưng lâu ngày, thấy hắn nằm mãi không dậy, nàng sinh tâm phản nghịch.

Suốt ngày ong ve bướm bướm, chẳng biết dây vào kẻ ác nào trong vùng.

Rồi cuối cùng bị họ giày vò đến chế//t, nửa đêm bị quẳng xác đi… và tiện cho ta đoạt lấy đường sống.

Khoan bàn đến những chuyện khác, đã hứa sẽ cùng Đổng đại lang sống tiếp, ta ắt phải lo chu toàn việc ăn ở hằng ngày cho hắn.

Nghỉ ngơi đủ, khí lực hồi phục, ta nhét một nắm củi vào bếp, nhóm lửa đun nước, lại vo gạo cho vào nồi nấu cháo.

Đợi cháo chín, ta quay vào phòng, mở rộng cửa sổ cho thoáng khí.

Thuận tay dọn sạch rác rưởi dưới đất, lui tới mấy lượt quét bụi, thay giặt chăn màn.

Mọi việc đâu vào đấy, ta mới tiến lại bên giường.

Lúc này, Đổng đại lang đã nằm yên trên giường.

Thân hình cao lớn mà gầy trơ xương, hai má hóp sâu, trông mỏi mệt chẳng có chút sinh khí.

Mắt nhắm nghiền, tựa hồ sát khí lạnh lẽo khi trước không hề là do hắn phát ra.

Song, ta nhìn hắn, lại chẳng thấy giống hạng người yếu đuối dễ bắt nạt.

Vì hắn… quá giống ta.

Giống ở chỗ không cam tâm trước số mệnh bất công, cũng giống ở khát vọng sống dai dẳng không dứt.

Vì vậy, ta khẽ chọc vào vai hắn, cẩn trọng thương lượng như thể hai kẻ tàn phế đang nói chuyện.

“Ngươi qua nằm tạm ở ghế dài cạnh cửa sổ, để ta dọn chỗ này. Vậy… là ta bế ngươi qua, hay ngươi tự đi?”

6

Đổng đại lang nghe rõ, hàng mi run run mấy lượt rồi mới mở mắt.

Ánh mắt chạm nhau, ta chợt nhận ra – thì ra hắn có một đôi mắt đào hoa rất đẹp.

“Phiền nương tử.” – Đổng đại lang đáp.

Ta âm thầm mắng hắn một câu – chân đã tàn mà miệng vẫn tiện, chiếm lời chẳng khách khí, lại chẳng khiến người ghét nổi.

Hắn cao tám thước, ta gần như vừa kéo vừa đỡ mới miễn cưỡng đưa được hắn sang nằm ở ghế dài cạnh cửa sổ.

Sau đó, ta tháo hết màn giường, thay nước lau dọn sạch sẽ.

Ta bận bịu ra vào, ánh mắt của Đổng đại lang vẫn luôn dõi theo.

Rất muốn trùm bao lên đầu hắn cho khuất mắt, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

Dọn dẹp xong xuôi, cháo trong bếp cũng vừa chín.

Ta múc liền hai bát lớn ăn trước, sau đó rửa sạch bát, lại múc một bát nữa mang vào phòng.

Vừa vào, đã thấy Đổng đại lang ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn mây trôi ngoài trời.

Nghe đại nương hôm trước dẫn ta về kể, hắn mười lăm tuổi đã tòng quân, từng là người anh dũng nơi sa trường.

Một năm trước bị thương mới bị đưa về thôn.

Người bà con duy nhất là biểu cữu cũng đã mất từ ba năm trước, giờ chẳng còn thân thích nào khác.

Còn ta – là người thân duy nhất mà hắn mua về bằng năm lượng bạc.

Nghe ra… trách nhiệm cũng không nhỏ.

“Ăn cơm đi.”

Ta bưng cháo lại gần, nhẹ nhàng múc từng muỗng khuấy đều, rồi múc một thìa đưa lên miệng thổi nguội, đưa tới miệng hắn như dỗ lão thái thái uống thuốc năm xưa.

“Ăn đi, không nóng đâu, ăn xong mới có sức làm việc khác.”

Đổng đại lang nhìn ta sâu sắc một cái, ta ngỡ mặt mình dính gì, định lau, hắn mới dời mắt nhìn xuống bát cháo.

Hắn không để ta đút, tự mình đưa tay đón lấy.

“Ta tự ăn được, tay vẫn còn dùng được.”

Bàn tay hắn to, ngón thon dài, khi nâng bát lên, mạch máu nổi rõ nơi cánh tay, kéo dài tới một vết sẹo dữ tợn nơi cánh tay, ẩn vào tay áo – dường như kể lại quãng đời binh đao đầy máu lửa.

Chỉ hai ba miếng, bát cháo đã cạn, hắn bất ngờ khen một câu:

“Rất ngon.”

Ta đỏ mặt đôi chút.

Tự biết mình khéo léo, được chủ cũ để mắt cũng nhờ thế. Dung mạo chẳng đến nỗi, duy có tài nấu ăn là không ngộ, ngoài cháo ra thì chẳng biết nấu gì hơn.

May mắn thay, hắn cũng như ta, đều là kẻ từng đói dài ngày – chỉ cần một bát cháo thôi, đã thấy mãn nguyện.

Cơm nước xong, ta đang định hỏi hắn có muốn đi vệ sinh không, thì ngoài sân có người lạ bước vào.

“Đổng ca ca có trong nhà không?”

Ta ló đầu nhìn, Đổng đại lang đã mở miệng:

“Là Trần tiểu lang quân nhà bên.”

Vừa nói xong, người kia đã vào tận phòng.

Cao lớn rắn rỏi, không nói không rằng đã bước tới, ôm Đổng đại lang rồi đi ra sau nhà.

Ta bước theo vài bước, Đổng đại lang nghiêng đầu nói:

“Ngươi không cần đi theo.”

Lúc ấy ta mới hiểu – hóa ra hắn được người kia bế đi… giải quyết chuyện riêng – lập tức đỏ mặt đến tận mang tai.

Bảo sao trong phòng tuy bẩn, mà chẳng có mùi chất thải nào.

Sau đó, hắn giải thích – Trần tiểu lang mỗi ngày đều đến ba lần, đúng giờ đúng giấc, giúp hắn đỡ rắc rối.

Ta gật đầu, trong bụng thầm mừng – không cần ta giúp là tốt rồi.

Đêm đến, ta nằm trên ghế dài cạnh cửa sổ, nhìn từng món đồ cũ kỹ trong phòng, dẫu sơ sài vẫn cảm thấy chân thật.

Một cảm giác sống lại trỗi dậy trong lòng.

Ta duỗi chân, thả lỏng cơ thể.

Niềm vui âm thầm hiện lên nơi khóe miệng.

Nếu không phải vì trong phòng còn có người đang thở, thật muốn bật cười thành tiếng.

Vì quá hưng phấn nên mãi không ngủ được.

Tới tận khuya, nghe phía đối diện có tiếng ngáy nhẹ vang lên, ta mới thiếp đi.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời đã sáng trưng.

“Ai da!” – ta bật dậy, thấy Đổng đại lang đã ngồi dậy, đôi mắt nhìn thẳng vào ta, không biết đã nhìn từ bao giờ.

“Xin lỗi, ngủ quên mất. Chắc huynh đói rồi, để ta nấu cháo ngay.”

Ta xoay cổ tay, nhanh chóng búi tóc gọn gàng, dùng cành cây khô nhặt hôm trước ghim lại.

Cành cây thô nhám, cào rối tóc khiến ta đau đến nhe răng trợn mắt.

Xem ra hôm nào gã bán hàng rong đến, phải mua lấy một cây trâm mới được.

Đang định ra ngoài, sau lưng chợt có tiếng gọi:

“Ta vẫn chưa biết tên nàng là gì.”

“Hử?” – ta đứng tựa cửa, quay đầu nhìn, hắn ngẩn ngơ hỏi.

“Ta tên là Toái Ngọc – Toái trong tan vỡ, Ngọc trong mỹ ngọc.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.