Sau khi dạy kèm miễn phí cho bạn học của con trai suốt hai tháng mẹ cậu ta gửi cho tôi một tờ hóa đơn tiền nước tiền điện. [Cô giáo Tần, cô đến nhà tôi dạy kèm, tôi cung cấp địa điểm và đồ ăn vặt, những thứ này không tính toán làm gì, nhưng tiền nước tiền điện thì làm phiền cô share một chút nhé.] Tôi nhíu mày, không nhịn được phải hỏi cho ra lẽ. Cô ta lại nhún vai: “Thành tích của Thông Thông nhà tôi từ 38 lên 83, chẳng liên quan gì đến cô đâu, là vì nó vốn thông minh sẵn.” Tôi cười lạnh, đơn phương chấm dứt buổi dạy kèm. Cô ta tỉnh bơ nói: “Chấm dứt thì chấm dứt, dù sao bây giờ thành tích của Thông Thông nhà tôi cũng đã ổn định rồi, đâu cần cô nữa.” Sau đó, thành tích của cậu con trai lại tụt xuống cuối lớp. Cô ta khóc lóc nâng giá, cầu xin tôi dạy lại cho con mình. “Một trăm vạn…” Tôi mỉm cười lắc đầu, “cũng không mua nổi khóa học của tôi nữa rồi.”
Bình luận