Phản Ứng Cai Nghiện

Chương 2



Chương 2

5

Phó Dịch Xuyên chắc chắn rằng tôi đang dùng chiêu “lùi một bước để tiến ba bước” để uy hiếp anh.

Anh ngồi đối diện tôi, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm.

Trước đây mỗi lần chúng tôi cãi nhau, đều là tôi xuống nước trước.

Nên anh nghĩ lần này tôi cũng sẽ như vậy, lại tiếp tục mềm lòng.

Nhưng điều anh không biết là tôi đã hoàn toàn quyết tâm rời đi.

Tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn trước mặt, cầm bút lên.

Dưới ánh nhìn lạnh lẽo của anh, tôi lật đến trang cuối cùng của bản thỏa thuận và ký tên mình vào đó.

Rồi đưa bút cho anh.

“Nếu không có vấn đề gì, ký đi.”

Khoảnh khắc ấy, cuối cùng Phó Dịch Xuyên cũng nhận ra tôi không hề đùa.

Ánh mắt anh cụp xuống, giọng trầm đến khó tin:

“Em suy nghĩ kỹ rồi?”

Tôi liếc nhìn đồng hồ.

“Bây giờ tới cục dân chính vẫn kịp lượt cuối.”

Anh không đáp.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt đen sâu như đang cố dò xét xem tôi có một chút do dự nào không. Không biết bao lâu sau, cuối cùng anh cũng thu lại ánh mắt.

“Vậy thì ly hôn.”

Anh ký tên.

Đột nhiên, ngòi bút khựng lại.

“Tháng sau là tiệc mừng thọ của ông nội, anh hy vọng chuyện ly hôn có thể chờ sau buổi tiệc rồi hãy nói với gia đình.”

Tôi không phản đối.

Đứng dậy, kéo ra chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ lâu trong góc nhà.

“Ôn Ngôn.” Giọng anh lần này đã bớt đi phần lạnh lùng, “Em vẫn có thể ở lại đây.”

“Không cần thiết.”

Đã ly hôn rồi, thì không nên còn vướng víu gì nữa.

“Nếu sau này cần gì, cứ nói với anh.” Anh lại nói.

Tôi không dừng lại.

Khi bước ra tới cửa, anh vội vàng đi theo sau.

“Anh đưa em đi.”

“Không cần, có người đến đón tôi rồi.”

Xuống dưới nhà, từ xa tôi đã thấy một dáng người cao lớn đứng dưới ánh đèn đường.

Vừa thấy tôi, người ấy lập tức sải bước lại gần, tự nhiên đón lấy vali từ tay tôi.

Lên xe, tôi nhìn về phía người đàn ông ngồi ghế lái – phong thái kiêu ngạo, lạnh lùng mà quý phái.

“Thẩm Dư Bạch.” Tôi nói, “Cho tôi một tháng.”

Anh khẽ bật cười, nghiêng người lại gần, giúp tôi cài dây an toàn.

“Một tháng thôi mà, anh chờ được.”

6

Tôi và Thẩm Dư Bạch là bạn cùng lớp đại học.

Cùng học khoa Luật, luôn nằm trong nhóm đứng đầu, vừa là bạn học, vừa là đối thủ.

Chúng tôi quen nhau trong một cuộc thi tranh biện lớn.

Chủ đề hôm đó là: “Nếu bạn có siêu năng lực khiến người bạn yêu cũng yêu lại bạn, bạn có sử dụng nó không?”

Tôi và Thẩm Dư Bạch ở hai bên chính – phản, buổi tranh biện hôm ấy vô cùng căng thẳng.

Cuối cùng, đội tôi thắng.

Kết thúc trận tranh biện, anh chặn tôi lại:

“Nếu anh có siêu năng lực đó, anh sẽ không do dự mà sử dụng nó.”

Lúc đó tôi còn trẻ, kiêu ngạo, từng câu nói đều đâm trúng chỗ đau của anh:

“Vậy thì chứng tỏ anh không xứng đáng được yêu.”

Thẩm Dư Bạch nhìn tôi rất lâu:

“Anh yêu cô ấy, nhưng anh cũng tôn trọng cô ấy. Chỉ cần anh không từ bỏ, cô ấy nhất định sẽ nhìn thấy anh.”

Tôi cười mỉa mai:

“Thì ra ‘học thần’ cũng có người không thể yêu được.”

Anh không đáp lại, chỉ yên lặng nhìn tôi.

Sau này vì chuyện hội sinh viên, chúng tôi ngày càng có nhiều cơ hội tiếp xúc. Mỗi lần chạm mặt là một trận đấu trí căng thẳng.

Bốn năm trôi qua, vậy mà cuối cùng lại trở thành bạn bè.

Ngày tốt nghiệp, Thẩm Dư Bạch rủ tôi đi uống rượu, tôi đồng ý.

Anh hỏi tôi sau tốt nghiệp định làm gì.

Tôi nửa đùa nửa thật:

“Còn có thể làm gì nữa, với những đứa như chúng ta, lấy chồng sinh con, tìm liên minh lâu dài cho doanh nghiệp gia đình thôi.”

Thẩm Dư Bạch nhìn tôi đầy nghiêm túc:

“Vậy em có thể đợi anh không? Nhiều nhất năm năm, đợi anh được không?”

Quán bar quá ồn, thật ra tôi chẳng nghe rõ anh nói gì.

Tôi uống cạn ly rượu, gần như vừa đặt ly xuống, Thẩm Dư Bạch đã cúi đầu hôn tôi.

Hôm đó, tôi bỏ chạy.

Không phải vì nụ hôn của anh, mà vì tôi nhận ra mình đã bị anh thu hút, thậm chí còn có sự đáp lại.

Tôi sợ cảm giác mất kiểm soát đó.

Tắt máy, cắt đứt liên lạc với bên ngoài.

Một tuần sau mới liên lạc lại với bạn bè, lúc ấy mới biết Thẩm Dư Bạch đã ra nước ngoài học tiếp.

Chuyến đi đó kéo dài bốn năm.

Đến khi anh trở về, tôi đã là vợ người ta.

7

“Đến nơi rồi.”

Tôi hoàn hồn, phát hiện xe đã dừng dưới khu chung cư.

Xuống xe, anh cũng xuống theo.

Vali trong tay anh, không có ý định trả lại cho tôi.

Lên thang máy, lên đến cửa nhà, anh vẫn không bước vào.

“Ôn Ngôn, muốn cùng anh mở văn phòng luật không?”

Tôi khá bất ngờ khi anh nói vậy.

Sau khi kết hôn, tôi không còn làm gì liên quan đến pháp luật nữa.

Là Phó phu nhân, tôi không nên thường xuyên xuất hiện trước công chúng, càng không thể làm điều gì ảnh hưởng tới danh tiếng hai nhà Ôn – Phó.

Những năm qua tôi chỉ quản lý vài việc kinh doanh nhỏ, dần dần cũng quên mất mình từng là sinh viên luật.

Khoảnh khắc Thẩm Dư Bạch nhắc lại, tôi thừa nhận mình có dao động.

Nhưng rất nhanh tôi đã phủ nhận ý nghĩ đó.

“Em chỉ là người ngoài ngành rồi, không muốn làm anh vướng bận.”

Thẩm Dư Bạch những năm qua phát triển rất tốt, là nhân vật được đánh giá cao trong giới luật.

Trong các buổi họp lớp, mỗi lần nhắc tới anh, ai cũng đầy ngưỡng mộ:

“Người ta Thẩm par* giờ thu nhập bảy con số, sắp tiến tới tám con số rồi. Mấy đứa làm tụt hậu ngành thì tự soi lại mình đi nhé!”

(*) Par = partner, đối tác – thường dùng trong giới luật sư.

Nhưng Thẩm Dư Bạch không nghĩ vậy.

“Em làm được mà, Ôn Ngôn, em luôn làm được.”

Anh nhắc lại thời còn đi học, về sự cứng đầu của tôi, về những lần tôi khiến anh câm nín giữa buổi tranh biện.

Anh nói:

“Ôn Ngôn, đã chuẩn bị bắt đầu cuộc sống mới thì hãy bước thêm một bước đi.”

Tôi bị thuyết phục.

Ở ngưỡng gần ba mươi, tôi lần đầu lấy hết dũng khí để sống vì chính mình.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu bận rộn.

Mỗi ngày đều rời nhà từ sáng sớm, trở về lúc muộn. Dù mệt nhưng lại cảm thấy vô cùng đầy đủ và sống động.

Tôi chỉ giật mình nhận ra đã hết một tháng khi nhận được cuộc gọi từ ông nội Phó.

“Ôn Ngôn, dạo này con bận gì mà chẳng về thăm ông?”

Người lớn nhà họ Phó đối xử với tôi rất tốt.

Ông nội Phó càng thương tôi hơn.

Nhà Phó không có con gái, ông nội Phó gần như muốn đem mọi điều tốt đẹp nhất cho tôi.

Tôi giải thích là dạo này bận công việc.

Ông nói:

“Hai ngày nữa là sinh nhật 80 của ông, con đừng quên nhé. À, bà nội đã đặt cho con một bộ sườn xám, gửi tới biệt thự rồi. Rảnh thì đến thử xem có vừa không.”

Tôi liên tục gật đầu, trò chuyện thêm vài câu rồi mới tắt máy.

Biệt thự ông nội nhắc đến là căn nhà cưới Phó gia chuẩn bị cho tôi và Phó Dịch Xuyên, nằm khá xa trung tâm thành phố.

Vì tiện đi lại nên thường ngày chúng tôi ở khu Kim Bích Loan.

Tan làm, tôi lái xe đến biệt thự lấy sườn xám.

Ly hôn là chuyện riêng, nhưng lễ nghĩa với người lớn thì không thể thiếu.

Về đến nhà, tôi đi thẳng vào phòng thay đồ.

Bác giúp việc nói đã cất sườn xám trong phòng thay đồ rồi.

Phòng thay đồ nằm trong phòng ngủ chính, nhưng để tiện đi lại, tôi đã cho làm một cửa phụ ở hành lang.

Khi sắp tới nơi, cánh cửa phòng ngủ chính bất ngờ mở ra.

Kỷ Vi đột ngột xuất hiện trước mặt tôi.

Vừa thấy tôi, cô ta co người lại như chú thỏ non bị dọa sợ, lắp bắp:

“Ôn… Ôn tiểu thư?”

Tôi gật đầu, không có ý định nói thêm, tiếp tục bước tới.

Chưa đi được mấy bước, sau lưng vang lên giọng nói lười biếng quen thuộc của Phó Dịch Xuyên:

“Em đang nói chuyện với ai…”

Âm cuối đột ngột ngưng lại, tôi cảm nhận rõ ràng một ánh nhìn nóng rực đang chiếu thẳng vào lưng mình.

Tôi quay người, nhẹ nhàng gật đầu với anh:

“Em đến lấy sườn xám ông nội gửi tới.”

Phó Dịch Xuyên hơi cụp mắt:

“Lấy được chưa?”

Tôi đáp:

“Đang đi lấy.”

Vào phòng thay đồ, tôi tìm thấy bộ sườn xám ở ngăn sâu nhất của tủ.

Không nán lại thêm giây nào, tôi bước nhanh ra ngoài.

Nhưng vừa đến chỗ rẽ cầu thang đã bị Phó Dịch Xuyên gọi lại.

“Ôn Ngôn, sau này nếu định đến đây, báo trước một tiếng với anh.”

Anh tựa vào lan can tầng hai, áo sơ mi không cài hết cúc, dấu vết ái tình và vết cào hiện rõ ràng.

“Kỷ Vi da mặt mỏng, em thế này khiến cô ấy khó xử.”

Tôi mím môi:

“Em biết anh vội, nhưng chúng ta vẫn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn. Nếu chuyện này truyền tới tai người ở nhà lớn, anh giải thích sao đây?”

Không đợi anh đáp, tôi nói tiếp:

“Ngày mai là ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, đừng tới trễ.”

8

Hôm sau, Phó Dịch Xuyên xuất hiện đúng giờ ở cục dân chính.

Anh ăn mặc rất chỉnh tề, chiếc nhẫn cưới trên tay đã được tháo ra từ lâu, chỉ còn lại một vết hằn mờ nhạt.

Gương mặt anh bình thản, không vui cũng chẳng buồn.

“Tranh thủ đi, mười giờ anh có cuộc họp online.”

Tôi nhìn gương mặt góc cạnh của anh, bỗng thấy hoảng hốt.

Hôm nhận giấy đăng ký kết hôn, anh cũng nói câu y hệt như vậy.

Sau đó cả quá trình đều như một cỗ máy vô cảm, làm mọi thủ tục theo chỉ dẫn.

Nhân viên còn không nhịn được mà hỏi:

“Anh này, nếu hôm nay không tiện thì có thể chọn ngày khác làm thủ tục.”

Sắc mặt anh khi ấy đen lại:

“Tôi tự nguyện.”

Lần này cũng là tự nguyện. Chỉ khác là, lần này là nhận giấy ly hôn.

Tôi từng nghĩ chuyện ly hôn sẽ là một cuộc giằng co dài dằng dặc, không ngờ lại thuận lợi đến thế.

Khoảnh khắc cầm được giấy ly hôn trên tay, tôi nhẹ nhàng thở ra một hơi dài.

Phó Dịch Xuyên nhìn tấm giấy ấy rất lâu, cho đến khi có một cặp vợ chồng khác nhắc anh tránh đường, anh mới như bừng tỉnh, quay người rời đi nhanh chóng.

Ra khỏi cục dân chính, anh đứng ở cổng gọi điện thoại.

“Ừ, xong rồi. Em mệt thì ngủ thêm chút đi, họp xong anh qua đón đi ăn…”

Lúc tôi bước ngang qua, Phó Dịch Xuyên bỗng gọi tôi lại.

Tôi ngoái đầu:

“Gì vậy?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.