Chồng tôi từng yêu tôi đến mức nào ư? Năm đó để cưới được tôi, chỉ riêng màn cầu hôn thôi, anh ấy đã quỳ đến chín mươi chín lần. Mãi đến lần thứ một trăm, tôi mới bị sự kiên trì ấy làm cho cảm động. Trở thành bà Phó khiến bao người ở Hải Thị ngưỡng mộ. Ngày cưới, tôi tặng anh ấy chín mươi chín tấm “phiếu làm lành”. Chúng tôi hứa với nhau: chỉ cần những tấm phiếu này chưa dùng hết, tôi sẽ luôn ở bên anh. Suốt năm năm hôn nhân, mỗi lần anh ra ngoài để ở bên “bạch nguyệt quang” kia, là lại dùng hết một tấm. Đến khi anh dùng đến tấm thứ 97, chồng tôi bỗng nhận ra tôi đã khác rồi. Tôi không còn khóc lóc, không còn níu kéo, cũng chẳng van xin anh ở lại nữa. Chỉ là, khi anh vì cô thư ký ngoan ngoãn kia mà mất kiểm soát, tôi lặng lẽ hỏi một câu: “Nếu anh định qua đêm với cô ta, em có thể dùng một tấm phiếu làm lành không?” Anh khựng lại, hiếm khi mềm lòng: “Được, mới dùng hơn sáu mươi tấm thôi mà, em muốn dùng thì cứ dùng.” Tôi khẽ “ừ” một tiếng, lặng lẽ để anh rời đi. Hóa ra, anh không hề biết— Đó là tấm phiếu làm lành thứ 97. Và chúng tôi… chỉ còn lại hai tấm cuối cùng.
Bình luận