Quán Cà Phê Của Vợ Cũ

Chương 2



“Tại sao cô lại ở đây?”

Phó Duệ không vội trả lời, lấy ra một điếu thuốc, đưa cho tôi.

Tôi khẽ xua tay: “Ngồi tù ba năm, cai rồi.”

Cô ta dường như nhìn thấu sự cảnh giác trong tôi, tự châm thuốc, rít một hơi rồi nhả khói nhàn nhạt:

“Đừng hiểu nhầm. Tôi không có ác ý. Vừa nãy tình cờ thấy vụ náo loạn trong sảnh công ty, tò mò nên đi theo xem kết cục.”

“Tổng phó của một tập đoàn lớn như cô, cũng rảnh đến vậy à?”

Cô ta không đáp, chỉ nhướng mày cười cười.

“Tiểu Ngọc, chúng ta quen nhau cũng mười năm rồi. Cô biết đấy, tôi xưa nay không thích chõ mũi vào chuyện người khác.”

Quả thực, Phó Duệ nổi tiếng nghiêm khắc, chỉ lo việc, chưa từng tham gia bất kỳ chuyện ngồi lê đôi mách nào.

“Cô cũng rõ, đối phó kẻ thù mà chỉ dùng vài trò con con như hôm nay, e là chưa đủ.”

“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”

Phó Duệ khẽ cười, cong môi: “Tôi có thể làm hậu thuẫn cho cô.”

Tôi biết kế hoạch của mình vốn đã rất chu toàn. Nhưng có thêm một người chống lưng cũng chẳng thiệt. Có điều, tôi không thể dễ dàng tin ai nữa.

Chính xác mà nói, từ ba năm trước, tôi đã không còn tin tưởng bất kỳ ai.

“Tôi không có ý định trả thù.”

Tôi tự tin rằng diễn xuất của mình đủ đạt.

Nhưng Phó Duệ chỉ nhướng mày, cười sâu hơn: “Cô không cần cảnh giác. Tôi có thành ý hợp tác. Nếu không thì cô nghĩ sao, sao cô mở được quán ngay dưới toà nhà của tập đoàn?”

Tôi khựng lại.

Thảo nào… quá trình ký hợp đồng thuê mặt bằng lại suôn sẻ đến thế…

Tôi nhìn Phó Duệ, không hiểu vì sao cô ta muốn giúp tôi: “Vậy tôi cần làm gì?”

“Tổng giám đốc sắp nghỉ hưu.”

Tôi lập tức hiểu ý. Người có khả năng lên thay chỉ có hai: Phó Duệ hoặc Tổng giám đốc Đỗ.

“Cô muốn tôi kéo Đỗ tổng xuống?”

“Không muốn sao?”

Tôi bật cười: “Muốn chứ.”

Bởi vì Đỗ tổng vốn đã nằm trong danh sách “nợ máu” của tôi.

Nếu năm đó ông ta không chọn giữ mình, đẩy hết trách nhiệm cho tôi, tôi đã chẳng phải ngồi tù ba năm.

Giờ kéo ông ta xuống nước, với tôi mà nói, dễ như trở bàn tay.

“Cô định làm gì tiếp theo?” Phó Duệ hỏi.

Tôi nhún vai: “Chờ con mồi tự dâng lên miệng.”

Quả nhiên, Trần Linh Linh nói được làm được – hôm sau đã quay lại.

“Thẩm Tiểu Ngọc, cô mở tiệm cà phê ở đây rốt cuộc là có ý gì?”

Tôi đang gói cà phê, tay không ngừng lại, cũng chẳng buồn ngẩng đầu nhìn cô ta.

“Làm việc, kiếm sống. Tiện thể chăm sóc cô và Chương Trình chút. Dù sao ba năm trước, hai người tặng tôi món quà to như thế, tôi cũng phải đáp lễ chứ.”

Sắc mặt Trần Linh Linh lập tức thay đổi, rõ ràng không ngờ tôi lại trực tiếp đến vậy.

“Cô cuối cùng cũng để lộ bộ mặt thật rồi!”

“Tôi vốn chẳng có ý giấu.”

Cô ta rùng mình, nhưng nhanh chóng gượng gạo cười lạnh: “Cô bây giờ chỉ là một người pha cà phê thì có gì để đấu với bọn tôi?”

Tôi ngước mắt nhìn cô ta, khẽ cười:

“Làm bạn bao năm, cô nên hiểu tôi. Không có sự chuẩn bị chắc chắn, tôi sẽ không xuất hiện ở đây.”

Trần Linh Linh lúc này thật sự hoảng, môi cô ta mím chặt, giọng nhỏ đi thấy rõ:

“Đừng có hù doạ tôi.”

Cô ta nghiến răng: “Tôi khuyên cô nên dọn đi nơi khác, nếu không…”

Tôi bất ngờ hét lớn: “Tôi dọn đi để làm gì cơ chứ?”

Tiếng hét của tôi khiến không ít người chú ý.

Trần Linh Linh nhìn quanh thấy ánh mắt tò mò của mọi người, bắt đầu hoảng loạn.

Cô ta túm lấy tay tôi, lạnh lùng nói:

“Thẩm Tiểu Ngọc, ba năm trước tôi có thể tống cô vào tù, giờ vẫn có thể!”

Tất cả mọi người – bao gồm cả người qua lại trong sảnh lớn – đều đổ dồn ánh nhìn về phía chúng tôi.

Cô ta nhìn thấy chiếc micro nhỏ trên cổ áo tôi, sắc mặt lập tức đông cứng lại.

“Cô cố tình?”

Cô ta giật mạnh, rút dây nguồn của micro, tay siết chặt lấy cánh tay tôi như muốn xé tôi ra thành từng mảnh.

Tôi vội vàng lắc đầu, giả vờ luống cuống:

“Tôi… tôi chỉ định gọi khách ra nhận đồ thôi mà…”

Tôi hoảng hốt rút tay về, toàn thân run rẩy, lùi từng bước.

“Trần Linh Linh, ba năm trước cô và Chương Trình hại tôi chưa đủ sao? Giờ tôi chỉ muốn sống lại từ đầu… sao các người vẫn không chịu buông tha tôi?”

“Thẩm Tiểu Ngọc! Cô nói bậy gì thế? Im miệng ngay!”

Trần Linh Linh luống cuống muốn bịt miệng tôi lại. Tôi vội né tránh, không đứng vững, lảo đảo vài bước rồi ngã ngồi xuống đất.

Mũi tôi cay xè, nước mắt trào ra như suối.

Đúng lúc đó, Phó Duệ “tình cờ” đi ngang qua, nhìn thấy cảnh này liền cau mày nói nhỏ: “Đúng là quá đáng thật.”

Cô ta nói không lớn tiếng, nhưng đủ để những người xung quanh nghe được. Rồi cô ta xoay người rời đi.

Nhưng câu nói này như một mồi lửa, đốt cháy cả đám đông vốn chỉ dám đứng ngoài xem náo nhiệt.

“Quá đáng thật đấy.”

“Lần đầu tiên thấy kiểu tiểu tam ngang ngược đến thế!”

“Suỵt… nhỏ thôi…”

Tiếng bàn tán mỗi lúc một lớn, ánh mắt chỉ trích dồn về phía Trần Linh Linh, khiến cô ta bối rối, đành xách ly cà phê bỏ đi trong lặng lẽ.

“Tiểu Ngọc, đừng buồn nữa nhé.”

“Đúng rồi, đừng sợ hai đứa cẩu nam nữ đó, bọn tôi luôn ủng hộ cô!”

Có người an ủi tôi, có người đưa khăn giấy. Có cả người vì muốn ủng hộ tôi mà mời toàn bộ phòng ban uống cà phê.

Tôi lần lượt cảm ơn từng người.

Tôi phủi lớp bụi trên người, nở nụ cười gượng gạo nhưng kiên cường: “Mọi người yên tâm, tôi sẽ cố gắng.”

Tôi lau nước mắt, rửa tay rồi chuẩn bị quay lại công việc.

“Chủ quán, cô ta quay lại rồi.”

Tôi liếc nhìn về phía thang máy, khóe môi cong lên.

Tôi biết Trần Linh Linh thế nào cũng quay lại, nhưng không ngờ nhanh đến vậy.

Nhanh đến mức nước mắt trên mặt tôi còn chưa kịp khô.

Cô ta vừa bị bẽ mặt nên giờ quay lại rõ ràng đã chuẩn bị sẵn để đòi lại thể diện.

Trần Linh Linh ngẩng cao đầu, bước từng bước giận dữ trên đôi giày cao gót, ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn quanh một vòng, rồi bất ngờ ném ly cà phê xuống trước mặt tôi.

“Mọi người đến xem này! Trong cà phê có gián kìa!”

Cô ta cố tình hét toáng lên, như sợ người ta không biết: “Kinh khủng thật! Thẩm Tiểu Ngọc, với điều kiện vệ sinh kiểu này mà cũng dám mở quán sao?”

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía chúng tôi. Cả những người đứng xa nãy giờ cũng bắt đầu xúm lại.

“Cô nói năng cho cẩn thận!” – nhân viên trong quán tức đến đỏ mặt – “Chủ quán chúng tôi luôn chú trọng vấn đề vệ sinh!”

“Hừ.” – Trần Linh Linh hừ lạnh, đổ hết cà phê trong ly ra khay – theo đó trôi ra một con gián chết.

“Eo ơi, khiếp quá!”

“Trời ơi, tôi vừa mới uống cà phê ở đây…”

Tiếng xì xào ngày càng nhiều, sắc mặt nhân viên trong quán cũng bắt đầu thay đổi.

Cậu nhân viên giận đến mức chỉ tay vào khu làm việc hét lớn: “Nhìn đi! Chỗ làm sạch bong như thế, sao mà có gián được?”

Trần Linh Linh thấy có người bắt đầu giơ điện thoại quay phim, lại càng diễn sâu hơn.

“Bằng chứng rành rành thế này, còn định chối à?”

Bất kể nhân viên giải thích ra sao, trong mắt người ngoài cũng chỉ là ngụy biện. Họ đỏ cả mặt vì tức giận.

Còn Trần Linh Linh thì đắc ý ra mặt khi thấy mọi người bắt đầu chĩa mũi dùi về phía tôi.

Tôi thấy cay mũi, nước mắt lại trào ra, hét lên giận dữ: “Trần Linh Linh! Cô quá đáng vừa thôi! Hại người cũng phải có giới hạn chứ!”

Trần Linh Linh nở nụ cười chiến thắng, ánh mắt nhìn tôi như đang xem một con hề đang giãy giụa.

“Cà phê có gián là tôi uống phải, cô làm ơn bớt giả vờ đáng thương được không?”

Tôi siết chặt tay, cắn chặt môi đến rướm máu.

Tôi gằn giọng nhìn cô ta, run rẩy hỏi: “Làm phiền Trợ lý Trần cho hỏi, giữa mùa đông miền Bắc, cô lấy đâu ra gián?”

Không chỉ Trần Linh Linh, mà cả đám đông xung quanh cũng sững lại.

Cô ta ưỡn cổ cãi: “Công ty chúng tôi… ấm mà! Nhiệt độ cao thì có gián cũng đâu lạ?”

Tôi lau nước mắt, trước mặt bao người, mang các hộp bẫy gián được đặt kín trong quán ra.

“Mọi người có thể xem.”

Ai nấy khi nhìn thấy hộp bẫy gián đều nhíu mày.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.