Sau Khi Nhận Thân, Ta Quyền Thế Ngập Trời

Chương 2



6

Ta bước lên, gằn từng chữ, ánh mắt như sói, làm ả kinh hãi:

“Ngươi muốn nói thế, phải không?”

Mạnh Vi Vi cắn môi, thấy Lý Thành đứng bên bèn lấy lại dũng khí, giọng nhẹ như tơ:

“Phải thì sao!Muội muốn giết ta thì cũng đành, nhưng hoàng thượng là chân mệnh thiên tử, quốc gia đâu thể một ngày không vua. Ngươi hại ngài, chẳng phải liên lụy vạn dân ư?”

Lý Thành vốn đã do dự, nay cắn răng quyết:

“Hoàng tỷ, nữ nhân này tâm tư khó lường, không thể không đề phòng. Hãy để trẫm tống ả vào thiên lao, sau sẽ xử!”

Công chúa An Định chậm rãi lắc đầu, ôn tồn:

“Đây chính là hài tử của ta, ta không nhận nhầm đâu.”

Tình mẫu tử mách bảo bà, giống như trước kia bà từng hết lòng bảo hộ hoàng đế đệ đệ.Nói rồi, bà lấy từ tay áo ta miếng ngọc viền vàng khắc chữ “Phượng”:

“Các người có thấy không, đây là vật đính ước giữa ta và phu quân. Năm xưa, vì bảo vệ vương quyền cho hoàng đế, ta đành rời bỏ người. Chàng vốn oán trách ta, nhưng dẫu sao… ta quyết không thể để con chúng ta chịu thêm tổn thương nữa.”

Ánh mắt công chúa tràn ngập hối lỗi, như chỉ muốn dồn mọi điều tốt đẹp nhất bù đắp cho ta.

Lý Thành sốt ruột:

“Hoàng tỷ!”

“Đủ rồi!”

Công chúa An Định quát to, dần dần chuyển tầm mắt sang Mạnh Vi Vi, giọng lạnh lùng:

“Ta nhắm mắt cho qua chuyện đệ muội phu thê các người, nhưng tuyệt không dung thứ kẻ dám xem thường quốc pháp!”

“Ngươi vì đi tìm vị quý phi lẻn ra khỏi cung du ngoạn mà hao tổn không ít tâm tư, thậm chí điều động cả đội hộ vệ trong thành ư? Đội hộ vệ ấy vốn được lập ra để bảo đảm an nguy cho bách tính nơi đây!Việc bé xé ra to như vậy, ngươi còn xứng làm quân vương ư?”

An Định Trưởng Công Chúa gắng kìm nén cảm xúc kích động, sau đó mới xử lý chính sự mà bà đến đây

Bà quay sang Mạnh Vi Vi, cất giọng lãnh đạm:“Đường đường là quý phi đương triều, lại chẳng biết giữ lễ nghĩa liêm sỉ, tự ý rời cung, còn để hoàng gia mất mặt. Phạt bổng lộc một năm, cấm túc ba tháng!”

Lý Thành lộ vẻ bất mãn:“Hoàng tỷ, trẫm nay đã trưởng thành, có chủ kiến riêng. Hậu cung phi tần, lẽ ra phải do trẫm tự xử trí. Vả lại, thiên hạ này chẳng phải của trẫm hết sao? Trẫm điều động chút hộ vệ, thì sao chứ!”

“Lý Thành!”Giọng Liên Định vang lên như sấm, bà nghiêm nghị quát:“Ta hỏi ngươi, ngươi là vua một nước, chỉ vì một nữ nhân mà điều động binh lực, thiên hạ sẽ nghĩ gì?Hôm nay sủng nàng ta, ngày sau thì sao? Sau nữa thì sao?Không sợ trở thành hôn quân muôn đời ô nhục, vì một ‘yêu phi’ mà khiến xã tắc điêu linh ư?”

Bị trưởng công chúa quở trách, Lý Thành á khẩu, chẳng dám cãi lại.Hiện tại, ngôi báu của đương kim thánh thượng chính do vị hoàng tỷ này đích thân dìu dắt, còn từng liều mạng cứu giúp. Nếu hắ lỡ quên ơn phụ nghĩa, không chờ công chúa ra tay, bá quan văn võ trong triều cũng đủ dìm hắn bằng nước bọt.

“…Trẫm hiểu rồi.”Lý Thành ủ rũ đáp.

Ta dõi mắt nhìn người mẫu thân mạnh mẽ mà vẫn chất chứa nỗi hổ thẹn với ta, rốt cuộc không kìm lòng nổi, liền cất tiếng đòi hỏi đã âm thầm chôn giấu bấy lâu:“Mẫu thân, kẻ này vì cưỡi ngựa bừa bãi mà đâm chết tỷ tỷ của con… Lẽ nào không phải đền mạng?”

7

Một thoáng lặng im bao trùm đại điện ——Ai cũng biết, Mạnh Vi Vi là “mệnh căn” của hoàng đế Lý Thành, trước đây ta đòi mạng ả, người khác chỉ xem như trò cười. Một kẻ vô quyền vô thế như ta, ai để tâm?Nhưng nay, nạn nhân lại là trưởng nữ của An Định Trưởng Công Chúa, sự tình bỗng trở nên tế nhị.

“Mẫu thân, người chết chính là thân tỷ của con, cũng là nữ nhi mà người còn chưa kịp gặp mặt! Trên đường đi nhận thân, tỷ ấy lại bỏ mạng chỉ vì ả!”Ta mắt đỏ hoe, chỉ thẳng vào Mạnh Vi Vi.“Nếu không phải quý phi nương nương ham chơi, rõ ràng chẳng biết cưỡi ngựa mà vẫn cố ý ra quan đạo, rồi để tránh mình bị thương nên không xuống ngựa, rốt cuộc lại thúc ngựa đạp lên thân thể tỷ con, khiến tỷ con chết ngay tại chỗ!Đã vậy, sau đó ả còn chẳng hề hối lỗi, lén thì thầm bên tai ta rằng ả cố ý, nói tỷ con chỉ là ‘tiện dân, chết cũng đáng’!”

Mỗi lời ta thốt ra đều là nỗi căm hờn, hệt như máu chảy từ tim, chỉ hận không thể lập tức đày ả xuống cửu tuyền, đời đời kiếp kiếp chẳng được siêu sinh!

Sắc mặt An Định Trưởng Công Chúa tái hẳn, tay nắm chặt, bà đột ngột quay sang Lý Thành, truy hỏi:“Những gì Khinh Hoan nói có thật không? Quý phi của ngươi thực sự đã giết chết nữ nhi ruột của ta sao!”Giọng bà run lên vì đau đớn, chưa gặp được đứa con thất lạc năm xưa, nay đã nghe tin nó vùi thây nơi hoang đường.

“Hoàng… Hoàng tỷ, không như người nghĩ đâu!” Lý Thành lúng túng, vội che chở Mạnh Vi Vi đang sợ hãi đến run cầm cập:“Vi Vi không hề cố ý, là con ngựa bỗng hốt hoảng!Đúng thế, ngựa hoảng loạn! Nàng ấy không sao khống chế được, đó là tai nạn! Vả lại hôm đó cô nương kia vì bảo vệ muội muội mình nên không kịp tránh.Nếu kịp né, có lẽ hai người đều không sao.Hơn nữa, khi ấy Lạc Khinh Hoan đâu biết mình là huyết mạch của hoàng tỷ, ả chỉ muốn giăng bẫy Vi Vi để vào hậu cung của trẫm thôi!”

Nói càng lúc càng hùng hồn, tựa như Lý Thành hoàn toàn tin vào lý lẽ ấy, khiến Mạnh Vi Vi cũng ưỡn lưng dần.

Ta khẽ cười khẩy:“Thật là bịa đặt trắng trợn, chính các ngươi cũng tin nổi ư?”

Lý Thành siết chặt nắm đấm, nổi gân xanh, nhìn ta như muốn nuốt chửng:“Đừng quá đáng! Nếu không nể mặt hoàng tỷ, ngươi sớm mất mạng rồi! Ngươi toan mưu hại Vi Vi, trẫm còn chưa tính sổ đấy!”

Mạnh Vi Vi lấp ló sau lưng hoàng đế, mặt mày tái nhợt, vai run lẩy bẩy, vừa khóc vừa van:“Hoàng thượng, chẳng phải người nói yêu thiếp nhất đời ư?Đừng quên, chúng ta từng thề nguyện một đời một kiếp, chỉ có hai ta!Nếu chuyện này khiến người khó xử, thiếp nguyện lấy cái chết chuộc tội! Tóm lại… các người là một nhà đoàn viên, còn thiếp chỉ là kẻ không nơi nương tựa…”

Dứt lời, nước mắt ả tuôn như mưa, bất thần quỳ sụp xuống!Thậm chí ả bò lại phía ta, bấu lấy vạt áo van vỉ:“Muội muội, ta xin muội hãy bỏ qua cho hoàng thượng. Ta thật không cố ý, chỉ là tai nạn! Nếu muội chịu rộng lòng tha thứ cho hoàng thượng, ta sẵn sàng lấy cái chết tạ tội!Chỉ mong muội cùng trưởng công chúa được đoàn tụ, ta vốn là kẻ mồ côi, chết cũng chẳng ai thương xót…”

Ta ghê tởm gạt phăng ả ra:“Vậy ngươi cứ chết đi, xuống âm ty bồi táng cho tỷ ta!”

Thân người ả thoáng cứng đờ, trên gương mặt hiện nét âm trầm, nhưng lại khôi phục vẻ đáng thương rất nhanh, tiếp tục nỉ non:“Ta bất đắc dĩ, cũng đâu cách nào khác. Nếu cái chết của ta hóa giải được oán hận trong lòng muội… ta sẽ đâm đầu vào chỗ chết!”

Vừa nói, ả vừa hướng về thanh kiếm trên tay Lý Thành, toan lao mình vào lưỡi kiếm.Ta chỉ lạnh lùng cười khẩy. Ả chọn đối tượng để ‘tự vẫn’ khôn khéo thật! Sao không đâm đầu vào trâm cài của ta, hoặc rút kiếm cắt cổ mình? Lại chạy thẳng tới chỗ hoàng đế?

8

Quả nhiên, Lý Thành cuống cuồng hất thanh kiếm sang bên, ôm chặt ả, giận dữ quát vào ta:“Giờ ngươi mãn nguyện rồi chứ? Vi Vi biết lỗi rồi, cớ sao còn ép nàng đến bước này!Người chết cũng đã chết, việc gì phải bắt kẻ sống đền tội! Trẫm phong ngươi làm An Lạc Quận chúa, đừng gây thêm rắc rối!Hoàng tỷ, chẳng lẽ người cũng muốn lấy mạng Vi Vi? Mấy năm qua nàng ấy cống hiến cho Đại Hạ đâu ít, người còn lạ gì!”

Nói đến đây, Lý Thành bỗng dùng ánh mắt chứa đầy khẩn cầu mà nhìn sang An Định Trưởng Công Chúa.Câu nói đầy ẩn ý, khiến ta cũng phải nhìn theo.

Mạnh Vi Vi nép trong lòng Lý Thành, mắt đẫm lệ ngước nhìn nữ nhân tôn quý nhất Đại Hạ, giọng nức nở:“Muốn giết thiếp cũng được, chỉ mong đừng để hoàng thượng cùng công chúa sinh lòng hiềm khích…”

Nhưng xét nét vẻ nhẫn nhịn trên mặt Lý Thành, e rằng khoảng cách giữa hai người bọn họ đã nảy sinh từ nhiều năm trước.

Ta lặng thinh, không hé răng nửa lời.Trưởng công chúa An Định liếc ta một cái, rồi khẽ thở dài:“Thôi được… chuyện này tạm ngừng ở đây. Nhưng ngươi hãy nhớ, mấy ‘ý tưởng’ kia tuy do ngươi đưa ra, còn người dốc sức hoàn thiện lại là những nghệ nhân bậc nhất Đại Hạ.Thêm nữa, đã có người bỏ mạng oan uổng vì những lần thử nghiệm của ngươi, vậy công tội coi như bù trừ.Bản cung mong ngươi an phận làm quý phi, đừng gây sóng gió. Còn ngôi hoàng hậu… đừng mơ.”

Nói rồi, bà nghiêm khắc dặn dò đôi hoàng đế – quý phi, kế đó kéo tay ta rời đi.Suốt dọc đường, trước lời ân cần của mẫu thân, ta chẳng mở miệng.Ta không thể hiểu nỗi, vì sao nữ nhi ruột bị giết, người lại chịu để thủ phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?Bà là công chúa, là tỷ ruột của hoàng đế cơ mà! Vì lẽ gì?Ta nắm chặt tay đến rướm máu, nhưng dường như không hề thấy đau, chỉ đắm chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn.

Trưởng công chúa khẽ an ủi, giọng ôn hòa:“Về phủ công chúa cùng ta, rồi ta sẽ giải thích rõ.”

Thế là ta được đưa sang phủ công chúa, đồng thời nhận một thánh chỉ—Lý Thành ban xuống nhằm xoa dịu hoàng tỷ.Quả nhiên, hắn phong ta làm Bình An Quận chúa, ban ruộng đất, châu báu, thêm một phủ quận chúa lộng lẫy.Những thứ ấy đối với ta, trước kia chưa từng dám mơ.Ngày xưa ta theo phụ thân lên núi đào rau dại, săn thú mà sống. Niềm vui mộc mạc ấy tan biến từ lúc phụ thân qua đời…Mọi thứ đều thay đổi từ khi ta bước chân vào chốn xa lạ, nơi đáng ghét này.Dẫu nắm trong tay thân phận tôn quý, lòng ta chẳng chút hân hoan.Người tự xưng là mẫu thân ta—An Định Trưởng Công Chúa—hình như có việc gấp cần xử lý, có lẽ khuya mới về.

Vô số trân bảo, tranh quý, cây hiếm lần lượt được đưa vào phòng ta, kèm theo nhiều nô tỳ tỏ vẻ cung kính…Nhưng kiểu vinh hoa ấy đâu phải điều ta muốn. Làm sao ta an tâm hưởng phú quý, khi tỷ ta chết oan chẳng báo thù?

“Công chúa thực sự thương quận chúa, bao trân châu ngọc quý nhất Đại Hạ đều dâng hết rồi!”“Phải đó, chúng ta theo hầu công chúa cũng nhờ phúc mới được mở mang tầm mắt.”“Quận chúa à, với thân phận bây giờ, người tung hoành khắp kinh đô cũng chẳng ai dám cản, có chi mà không vui?”

Một tỳ nữ gan dạ khuyên nhủ ta, nàng vừa tò mò vừa nghi hoặc.Ta cố nén cơn xúc động, hỏi:“Mẫu thân ta bao giờ về?”

“Chắc giờ cơm chiều. Công chúa còn phải xử lý chính vụ, nên cắt chúng nô tỳ ở bên hầu hạ quận chúa.”

9

Ta nhìn vị tỳ nữ cả gan, hỏi tiếp:“Tên các ngươi là gì?”

Nàng vui vẻ hành lễ:“Nô tỳ là Hỉ Trúc, do công chúa đích thân phái tới hầu hạ quận chúa.”

Ta bốc nắm kim quả tử đưa cho nàng:“Dẫn mọi người lui ra đi. Ta sẽ chờ mẫu thân ta về.”

Hỉ Trúc hớn hở nhận lấy, nhanh nhẹn thu dọn, rồi khép cửa lui.

Đến hoàng hôn, cuối cùng người mẹ đã rời xa ta mười sáu năm xuất hiện trước phòng.Tiếng gõ khẽ vang lên, ta ra mở cửa.Đập vào mắt ta là dung nhan hoa lệ mà thoáng nét tiều tụy. Môi bà mấp máy, tựa muốn nói rồi lại thôi.

“Ngươi chẳng bảo muốn nghe giải thích sao? Ta cũng muốn nói rõ lý do vì sao kẻ giết nữ nhi của ta vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”Nghe giọng bà, ta không giấu được chút chỉ trích:“Mẫu thân, vì sao chứ? Làm sao người nỡ thả hung thủ giết con ruột mình?”Bao cay đắng ứ nghẹn, cộng với cảm giác bất lực vì không đủ sức báo thù, ta phải dựa vào người mẹ này—kẻ mà ta hận chẳng kém.Liệu có thể không oán hờn?

Trưởng công chúa rụt rè đưa tay chạm vào tóc ta. Thấy ta không phản kháng, bà mới khẽ xoa, dịu giọng:“Vào phòng rồi hãy nói. Để ta tâm sự cùng con.”

Ta bặm môi, cuối cùng lách sang một bên, nhường lối.

Hai mẹ con ngồi suốt đêm đối thoại, tháo gỡ bao mối nghi trong lòng ta.

“Rốt cuộc vì sao mẫu thân không giết ả?”

Trưởng công chúa thở dài sầu muộn:“Bởi ả vốn là người từ dị giới, trong đầu chứa biết bao suy nghĩ người thường không thể nghĩ ra. Nào là thuốc nổ, kim chỉ nam, kỹ thuật chế giấy tân tiến, cách lọc nước…Tất cả đều mang đến nguồn lợi vô kể cho Đại Hạ.Thêm nữa, còn có những loại củ như khoai tây, giúp giải quyết nạn đói cho bao nhiêu dân nghèo.Chúng ta nhờ thuốc nổ mà chế ra đại pháo, nhờ kim chỉ nam mà vươn ra biển lớn… Mọi thứ đều cực kỳ hữu ích. Mẫu thân cũng không dám chắc trong đầu ả còn ý tưởng gì hay.Ngày ấy, chính vì lần đầu thử nghiệm thuốc nổ mà nhiều người chết oan. Ả chẳng rõ liều lượng thế nào, chúng ta tự mày mò dẫn đến tai nạn.Cả kim chỉ nam cũng khiến không ít thuyền mất tích trên biển trước khi hoàn thiện. Nước lọc cũng làm người ta nôn mửa vô số lần…Tất cả chỉ là phác thảo của ả, còn hoàn thiện đều do chúng ta âm thầm trả giá bằng xương máu.Nhưng quả thật, mấy giống lương thực mới lại giúp thiên hạ ấm no, kinh tế phồn vinh.Thế nên… con nghĩ xem, các binh sĩ đã hy sinh kia, cũng là vì sự phát triển của Đại Hạ. Ta không thể ra tay giết ả lúc này.Đợi khi não ả cạn kiệt ‘điểm hay’, ta sẽ thay tỷ tỷ con đòi lại công bằng, được không?”

Ta trầm ngâm hồi lâu, mới nhạt giọng:“Nhưng nếu ả chẳng còn ý gì mới thì sao?Vả lại, hành vi ả tàn nhẫn coi mạng người như rác rưởi, chắc hẳn đâu chỉ một hai lần.”

Lời ta nói khiến bà lặng thinh. Mắt công chúa hơi dao động, rõ ràng có nỗi khó nói.“Xem ra ả đúng là giết không ít người, phải không? Mỗi lần ra ngoài chơi, ả đều ‘vô tình’ hại chết kẻ vô tội, bởi ả chẳng xem dân thường ra gì!Trong mắt ả, chỉ những ai ả ‘coi trọng’ mới được tôn trọng, còn người khác chết cũng chẳng đáng!”Tức khắc, tim ta cuộn trào, thổn thức không yên.

An Định Trưởng Công Chúa—mẫu thân ruột ta, vị nữ nhân cầm quyền bấy lâu—chỉ khẽ thở dài:“Hài nhi à… Đó cũng vì ‘giang sơn to lớn’.”“Những người chết oan, ta đều ngầm bồi thường thỏa đáng, hứa với họ Mạnh Vi Vi sớm muộn cũng phải đền mạng.Ả sát hại bao nhiêu người, báo ứng đâu thể tránh.”

“Ả giết nhiều mạng thế, lẽ nào không đáng chết?” Ta bộc phát tức giận, rồi gắng bình tĩnh hỏi lại mẫu thân:“Lẽ nào lý do cốt yếu nhất chẳng phải vì người muốn bảo vệ hoàng đế—đệ đệ của người—không muốn hắn đau lòng ư?Người không nỡ khiến y thương tổn, đúng không?

10

Vậy sao người lại cam tâm bỏ rơi phụ thân và hai tỷ muội ta, để ông ấy rơi vào tay địch?”Nói đến đây, nước mắt đong đầy mi, nhưng ta cắn răng không để rơi, đôi mắt đỏ au uất nghẹn.

Cảm xúc nặng nề dâng lên, khiến ta như muốn bùng nổ:“Con… biết hết rồi sao?”Thân thể bà run nhè nhẹ, mặt tái xanh, ánh mắt lộ vẻ hối hận cùng bối rối, chẳng dám nhìn thẳng vào ta, chỉ mân mê chén trà.

“Không cần che giấu, khắp kinh thành ai chẳng nghe chuyện ‘huy hoàng’ của người—vì đệ đệ vô dụng, người chấp nhận để địch bắt cha và chúng con, mặc kệ chúng con sống chết. Xong xuôi liền bình định nước địch, thống nhất thiên hạ.Tiếp đó, người bận chăm lo triều chính, đích thân dạy dỗ tên đệ nhỏ, bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để tìm chúng con.Phụ thân thất vọng cực độ, thà ở núi rừng chứ không muốn trở về hoàng cung hay phủ công chúa.Phải, người là công thần Đại Hạ, nhưng vĩnh viễn thiếu nợ chúng ta. Giờ đây, người lại đòi ta nhẫn nhịn kẻ thù, để ả nhởn nhơ. Ta làm sao cam tâm!”

Lời ta như mũi dao khoét sâu vào nỗi đau của bà, khiến bà ngẩng lên nhìn ta, mắt rớm lệ, môi khẽ run.“Khinh Hoan… là ta có lỗi với con. Nhưng con nể mặt ta một chút được không? Bởi đó dù sao cũng là cậu ruột của con.”

Trưởng công chúa đau đớn, một bên là đệ đệ, một bên là phu quân, lòng bà trăm mối tơ vò.Huống chi, đằng sau Lý Thành còn có giang sơn xã tắc, bà lại phải chọn đại nghĩa mà quên gia đình. Bao năm qua, bà luôn sống trong day dứt.

Bà đột ngột hỏi khẽ:“Phụ thân con đâu? Vì sao không cùng con đến kinh thành?”

Ta buông tay, để mặc móng cắm vào da chảy máu, môi run rẩy, cuối cùng nghẹn ngào:“Phụ thân mất rồi… ngay trước lúc chúng con lên đường nhận thân.Người đến chết vẫn chẳng chịu tha thứ cho mẫu thân. Nhưng phụ thân còn chưa qua tứ tuần, sao…”

Trưởng công chúa lóng ngóng, làm rơi tách trà rơi xuống đất vỡ tan. Bà sững người, lẩm bẩm:“Hóa ra… đến cuối cùng, chàng vẫn không chịu quay lại. Nhưng vì sao ra đi sớm vậy?”

Ta nén nước mắt, kể:“Hồi ở chỗ địch quân, phụ thân bị hạ độc. Tưởng rằng không thể qua khỏi, ai ngờ người trốn thoát, được cốc chủ Dược Vương Cốc cứu mạng.Chỉ là từ đó để lại bệnh căn nặng. Đến ngày chúng con rời núi, bệnh tái phát…Đời con thật mâu thuẫn, trước không mẫu thân, sau này không phụ thân. Lúc phụ thân qua đời, cũng bảo chúng con cầm theo ngọc bội đến nhận người…”

Ta cười chua xót.“Sao nương không để ta tự mình giết ả Mạnh Vi Vi? Nếu ả tuân theo phép tắc như mẫu thân nói, còn có chỗ đứng ở Đại Hạ. Nhưng rõ ràng ả không hề yên phận, bao nhiêu người phải chết oan vì mấy thử nghiệm quái quỷ.Dù ả còn ‘hữu dụng’, ta cũng tuyệt chẳng để yên!Mẫu thân cứ yên tâm, vì áy náy với ta, bất kể ta gây nên tội gì, mẫu thân cũng sẽ dung túng, phải không?Đằng nào một nửa binh quyền nắm trong tay mẫu thân, phần còn lại giao cho tướng lĩnh trấn thủ biên cương. Gần đây, mẫu thân cũng muốn xem Lý Thành có xứng là minh quân chăng, nếu hắn đàng hoàng, mẫu thân sẽ trả binh quyền. Nếu không, mẫu thân e sẽ nắm quyền suốt đời.”

Ta cảm nhận niềm đau xót hiện rõ trong ánh nhìn của bà. Nhưng ta còn đau hơn.Phải, hiện giờ có thể chưa giết ả, song ta sẽ không buông tha.

Biết được hiện giờ mẫu thân mình lợi hại đến nhường nào, sáng hôm sau ta liền ăn vận chỉnh tề vào cung, cố ý đến gây phiền phức cho Mạnh Vi Vi.

Ta dựa thế áp người, xông thẳng vào Chiêu Phòng Điện của ả, vừa đến nơi liền vung tay tát ả một bạt tai!

“Chát!”Tiếng động giòn giã vang lên, cả điện phút chốc lặng phắc.

Khi ấy, Mạnh Vi Vi đang ngồi trên bàn đánh bài lá cùng đám cung nữ, thấy ta đột ngột xuất hiện với khí thế dọa người, ả ngớ ra:

“Ngươi… ngươi bị bệnh à?”

Ta phớt lờ, liền đá vào chiếc ghế dưới mông ả.Nếu không nhờ Xuân Đào đứng cạnh đỡ dậy, ả hẳn đã ngã bẹt xuống sàn!




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.