SAU KHI TỪ HÔN TA GẢ CHO THÁI TỬ

Ngoại truyện



Lần đầu gặp Hứa Hàm, nàng mới bảy tuổi. Một cô bé nhỏ nhắn, mặc áo có cổ viền lông thỏ, dáng người tròn trịa đáng yêu. Chỉ nhìn qua đã khiến người ta yêu thích.Khi ấy, ta đã nghĩ, sau này nhất định phải cưới một cô nương như vậy làm thê tử.

Ta tặng nàng con diều, mỗi ngày đều quấn lấy nàng không rời.Ta năn nỉ phụ mẫu định ra hôn ước với nàng.

Ban đầu, tình cảm của ta giống như ngọn núi lửa mãnh liệt, chân thành đến kinh ngạc.Ta chẳng hề che giấu sự yêu thích của mình. Ta như cái đuôi nhỏ, theo nàng khắp nơi.

Nàng thích ngắm sao, ta sai người thả ba nghìn đèn Khổng Minh.Nàng thích trân châu, ta thu mua khắp Đại Khải, tìm viên sáng nhất tặng nàng.

Ta có thể cảm nhận, nàng ngày càng yêu ta, thậm chí sâu đậm hơn tình cảm ta dành cho nàng.Ta rất vui. Người ta yêu cuối cùng cũng yêu ta.

Nhưng dần dần… hình như ta không còn yêu nàng như trước nữa.

Nàng lúc nào cũng mặc y phục trắng, chẳng còn nét rực rỡ của những tiểu thư khác.Khi ta ốm, nàng thức suốt ba ngày ba đêm nấu dược thiện, khuôn mặt tiều tụy, chẳng còn nét thanh xuân. Ta cảm thấy nàng thật phiền, càng ngày càng nhàm chán.

Đêm trước khi đến Hứa gia cầu thân, ta ở lại Di Hồng Viện.Khi nàng đẩy cửa bước vào, đôi mắt đỏ hoe của nàng khiến ta thoáng bối rối. Nhưng ngay sau đó, ta giả vờ bình tĩnh, nghĩ rằng ta có quyền tìm sự ấm áp khác.

Nàng nói muốn từ hôn. Ta tức giận, nói những lời cay nghiệt. Ta nghĩ nàng chỉ giận dỗi, rồi sẽ quay lại như trước kia.

Nhưng ta đợi mãi, thứ chờ được lại là tin nàng đến hầu phủ từ hôn.

Lần đầu tiên trong đời, ta cảm thấy hoảng loạn. Nhưng tất cả đã quá muộn màng.

Giờ đây, nhìn Hứa Hàm đứng bên cạnh Thái tử, bụng khẽ nhô lên, ánh mắt nàng tràn đầy hạnh phúc.Ta chỉ có thể đứng từ xa, tự cười nhạo chính mình.

Người ta từng yêu, giờ đây đã chẳng còn thuộc về ta nữa.

Mẫu thân nói không sai, sau khi từ hôn, còn ai trong kinh thành dám cưới nàng nữa? Ta nghĩ, không bao lâu, nàng nhất định sẽ quay lại, cầu xin ta cưới nàng.

Thọ yến của tổ mẫu.Ta cố ý gửi thiệp mời đến Hứa gia.

Quả nhiên, như ta dự đoán, nàng đã đến tham dự.Xem đi, ta đã nói mà, nàng nhất định vẫn còn yêu ta sâu đậm.

Chỉ cần nàng xin lỗi, ta sẵn sàng cho nàng lại vị trí thế tử phi.

Nhưng lần này, ta luôn dõi theo nàng, vậy mà ánh mắt nàng không một lần nhìn về phía ta.Lòng ta bỗng trống rỗng, hụt hẫng lạ thường.

Khi thấy nàng cùng một nam nhân khác cười đùa, lòng ta như bốc hỏa, ta lao đến chất vấn.

Nhưng thứ ta nhận lại là giọng nói lạnh lùng, xa cách của nàng:”Lục thế tử, giữa chúng ta không còn bất kỳ mối quan hệ nào.”

Giọng điệu ấy, nàng chưa từng dùng với ta.

Ta thoáng chút hoảng loạn. Khi ánh mắt Thái tử nhìn nàng đầy bảo vệ, tim ta như bị khoét mất một mảnh lớn.

Ban đầu, ta nghĩ nàng đang dùng Thái tử để chọc giận ta. Nhưng khi thánh chỉ ban hôn được hạ xuống, ta mới nhận ra:Người con gái từng là thế tử phi mà ta vốn nên trân trọng, giờ đây đã hoàn toàn không còn thuộc về ta nữa.

Ta hối hận rồi.

Ngồi chờ trước cổng Hứa gia, ta chỉ mong có cơ hội cứu vãn.Nhưng nàng không gặp.

Ta kiên nhẫn chờ, cuối cùng nàng cũng chịu bước ra.

Ta lấy ra con diều nàng từng coi như bảo vật, hy vọng nó có thể gợi lại những kỷ niệm đẹp giữa chúng ta.Nhưng nàng thậm chí không buồn nhìn lấy một lần.

Ánh mắt lạnh lẽo ấy làm ta bàng hoàng.

Ta bị Thái tử điều đến Hoài Nam, cách kinh thành hàng ngàn dặm.

Trước khi đi, ta viết thư, hỏi nàng có bằng lòng hủy hôn để quay lại bên ta không.Nhưng ta không nhận được hồi âm.

Chỉ có một tấm thiệp đỏ rực mời dự đại hôn của nàng.

Khoảnh khắc cầm thiệp trong tay, ta cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, cuối cùng không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi.

Sau này.Ta không bao giờ thành thân.

Ta biết, năm ấy, ta đã sai. Sai đến mức không thể cứu vãn.

Ta vẫn luôn mong chờ, đợi một ngày nào đó, nếu nàng nhớ đến ta, ta có thể từ bỏ tất cả để đi tìm nàng.

Nhưng đợi mãi, đợi mãi… nàng cùng Thái tử sinh được một đôi nam nữ, sống những ngày tháng hạnh phúc viên mãn.

Nàng đã có gia đình, có cuộc sống rực rỡ.

Thật tốt.

[ HẾT]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.