Sếp Tổng Bỗng Thành Bố Tôi

1



1

Tôi dắt tay Từ Hải Tâm đứng trước cửa nhà sếp lớn, chần chừ mãi không dám nhấn chuông.

Đang mải suy nghĩ xem nên xin lỗi thế nào cho khéo thì Hải Tâm đã vỗ cửa rầm rầm.

Tiếng khóa cơ lạch cạch vang lên, cửa mở. Một người phụ nữ dáng người mảnh mai, dung mạo xinh đẹp khoanh tay nhìn tôi, hỏi: “Cô chính là cô tiểu tam đó hả?”

Tôi vừa định giải thích.

Chị ta đã nghiêng người, nói với người đàn ông đang quỳ trên bàn phím ở phòng khách: “Bồ nhí của ông dắt con đến tận cửa đòi soán ngôi rồi kìa, ông còn gì để trối cãi không?”

Sếp tổng gần như sụp đổ. “Anh thề là không hề quen biết cô ta!”

Tôi vội vàng phụ họa: “Đúng thế, Trang tổng thực sự không quen tôi đâu.”

Vợ Trang tổng đột nhiên ôm đầu hét lên: “Cô không quen ông ấy, sao cô biết ông ấy là Trang tổng hả?!”

Trang tổng cũng ôm đầu la bài bãi: “Làm sao anh biết được cơ chứ!”

Hai người cứ thế “anh biết tôi biết” cãi qua cãi lại nửa ngày trời.

Bé Hải Tâm hỏi: “Mẹ ơi, sao họ không hỏi mẹ ạ?”

Tôi… tôi cũng không biết nữa.

 “Tôi biết rồi!” Trang tổng reo lên, “Là thằng em họ nham hiểm của tôi làm chứ gì. Đây chắc chắn là diễn viên nó thuê đến hãm hại tôi. Bà biết mà, nó từ nhỏ đã tâm cơ, chuyện gì mà nó không dám làm?”

Hải Tâm thở dài một tiếng. Con bé tiến lên một bước, cúi chào vợ Trang tổng rồi nói: “Thưa dì, con xin lỗi, chuyện hôm nay là lỗi của con.”

Nói xong, Hải Tâm lôi cuốn tạp chí từ trong cặp sách ra, giải thích rõ ràng mọi chuyện.

Vợ Trang tổng che miệng nói: “Lão Trang, ông nhìn xem, đứa nhỏ này trông giống hệt thằng em họ tâm cơ của ông đấy.”

2

Trang tổng thậm chí còn hoang mang hơn: “Không phải con ruột mà có thể giống đến thế sao?”

Hải Tâm bĩu môi, vẻ mặt không vui: “Chú dì ơi, con biết con sai rồi, nhưng con không cố ý đâu. Sao chú dì lại có thể bảo con trông nham hiểm được ạ?”

Vợ Trang tổng cuống quýt giải thích: “Dì không có ý đó đâu.”

Hải Tâm mím môi, gọi con trai Trang tổng ra để xin lỗi. Con bé rất nghiêm túc nói: “Xin lỗi cậu, dù thế nào tớ cũng không nên đánh cậu.”

Trang Niên vừa sụt sịt vừa nói: “Xin lỗi cậu, tớ cũng không nên mắng cậu là đồ con hoang.”

Hai đứa trẻ vừa định bắt tay làm hòa thì vợ Trang tổng lại nổi trận lôi đình. Chị ấy quát lớn: “Trang Niên! Con vừa gọi bạn là gì hả?”

Tiếng quát to đến mức Trang Niên giật mình văng cả nước mũi ra ngoài.

Sau khi dạy dỗ con mình, vợ Trang tổng áy ngại nói với tôi: “Là do tôi dạy dỗ không nghiêm.”

Tôi đáp: “Tầm tuổi này các bé hay học đòi theo bạn bè, chưa hẳn đã có tâm địa xấu đâu.”

Chị ấy giải thích với tôi rằng không cho con học trường quốc tế vì sợ bé chưa học được gì đã học thói đua đòi. Không ngờ, phòng được cái này lại hổng cái kia.

Chị ấy cũng không biết con mình học mấy từ ngữ đó ở đâu. “Tôi phải phản ánh với giáo viên mới được, nhất định phải uốn nắn lại vấn đề này trên lớp.”

Vợ Trang tổng thực sự là một người rất chính trực. Tôi dắt Hải Tâm chào từ biệt để ra về, không để ý thấy Trang tổng đã lén chụp một tấm ảnh của hai mẹ con tôi.

Vợ Trang tổng tiễn chúng tôi ra tận cửa, chợt hỏi: “Cô thực sự không quen Phượng Thanh sao? Trâu Phượng Thanh ấy?”

Tôi khựng lại một chút, lắc đầu nói: “Không quen ạ.”

3

Trang Sĩ Thành gửi tấm ảnh đó cho người em họ tâm cơ của mình, kèm lời nhắn: 【Kết hôn sinh con mà giấu anh em kỹ thế?】 

Tất nhiên Trang Sĩ Thành biết Trâu Phượng Thanh chưa kết hôn, mấy năm nay anh ta còn sống như thầy tu, đến bạn gái cũng chẳng có lấy một người. Ông ấy chỉ định trêu chọc thôi, ai bảo cái thằng “cún” này cứ hay chơi khăm ông ấy. Không ngờ Trâu Phượng Thanh vừa xem xong đã lập tức trả lời: 【Họ đang ở đâu?】

4

Về đến nhà, tôi quyết định tâm sự với Hải Tâm. “Hải Tâm này, con thực sự cần một người bố lắm sao?”

Hải Tâm lắc đầu, chỉnh lại cách dùng từ của tôi: “Không phải là cần, mà là thắc mắc ạ. Tại sao ai cũng có bố, mà con lại không?”

Tôi nói: “Thế sao con không thắc mắc xem, tại sao các bạn khác đều được điểm giỏi, còn con thì không?”

Hải Tâm cười ha hả, vụng về lảng sang chuyện khác, ôm lấy chân tôi nũng nịu: “Mẹ ơi con muốn đi tắm.” Nhìn khuôn mặt con bé giống Trâu Phượng Thanh như đúc, tôi bất giác thở dài bất lực.

5

Hồi đại học, tôi làm thêm phục vụ ở một khách sạn. Một đêm nọ khi đang trực ca, tôi nhặt được Trâu Phượng Thanh đang say khướt ở hành lang.

Tôi gọi cho lễ tân, họ kiểm tra thông tin rồi bảo tôi dìu anh ta về phòng hạng sang dành riêng cho anh ta.

“Cô chú ý nhịp thở của anh ấy nhé, say rượu mà mất khả năng vận động lại còn nôn mửa thì rất dễ bị ngạt thở. Tôi đã liên lạc với trợ lý của anh ấy rồi, đợi trợ lý đến cô hãy đi.”

Tôi nghe lời dìu Trâu Phượng Thanh lên giường. Sau khi đắp chăn cho anh ta, tôi ngồi bệt dưới đất, thỉnh thoảng lại đưa tay lên mũi xem anh ta còn thở không.

Trong một lần tôi đưa tay kiểm tra nhịp thở, Trâu Phượng Thanh đột ngột mở mắt, mơ màng nhìn tôi.

“Cô là ai?”

“Nhân viên phục vụ ạ.”

“Ồ.”

“Ờ…”

Ngay lúc hai đứa đang nhìn nhau trân trân thì trợ lý của anh ta đến, lấy một xấp tiền mặt từ trong ví đưa cho tôi.

“Vất vả cho cô quá, cô về trước đi, phần còn lại cứ để tôi lo.”

Đúng là lộc trời ban, tôi cảm ơn rối rít rồi lui ra.

Lần thứ hai gặp lại Trâu Phượng Thanh là ở quán cà phê tôi làm thêm. Anh ta mặc vest lịch lãm, đeo kính không gọng, trông rất ra dáng quý ông, nhưng lại yêu cầu tôi cho thêm dầu ớt vào ly Americano nóng.

Tôi cứ ngỡ đó là khẩu vị của anh ta, không ngờ anh ta bưng ngay ly cà phê cay xè đó đưa cho người đàn ông ngồi đối diện. Giờ nghĩ lại, nạn nhân đó trông rất giống Trang tổng.

Tối hôm đó, tại phòng bao của nhà hàng, tôi và Trâu Phượng Thanh lại gặp nhau lần nữa. Anh ta có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Rốt cuộc cô làm bao nhiêu công việc một lúc vậy?”

Tôi thật thà trả lời: “Việc cố định thì có năm việc ạ.”

“Còn việc không cố định?”

“Phát tờ rơi, ra sân bay đóng giả fan hâm mộ, đóng vai xác chết… những việc này thì không phải ngày nào cũng có ạ.”

Trâu Phượng Thanh nhíu mày: “Cô thiếu tiền lắm sao?”

Tôi thầm đảo mắt trong lòng: “Không thiếu, chỉ là đầu óc tôi có vấn đề thôi.”

Trâu Phượng Thanh hiểu ra, đột nhiên bật cười. Anh ta hỏi tôi học trường nào, rồi bảo bên anh ta đang trống một vị trí trợ lý, lương khá ổn, nếu thấy phù hợp tôi có thể sang thực tập. Nói xong, anh ta đưa cho tôi một tấm danh thiếp. Tôi tra cứu thử, đó là một công ty hàng đầu trong ngành, phải tranh giành sứt đầu mẻ trán mới có được một suất thực tập. Thế thì dại gì mà tôi không đi.

6

Sau khi trở thành trợ lý của Trâu Phượng Thanh, tôi mới hiểu thêm về anh ta. Làm người thì anh ta có hơi “thất đức” thật, nhưng làm sếp thì rất có bản lĩnh.

Các phương án của tôi bị anh ta bác bỏ không biết bao nhiêu lần.

“Tư duy sinh viên quá nặng, nhiều nội dung chỉ là suy diễn chủ quan, không có đủ dữ liệu để hỗ trợ chuỗi logic của cô.”

Thời gian đó, tôi thường xuyên vừa khóc vừa thức đêm sửa phương án, nhưng bù lại sự tiến bộ là cực kỳ lớn. Ngay trong kỳ thực tập, tôi đã mang về được một đơn hàng lớn.

Để bày tỏ lòng cảm ơn, tôi dùng tiền hoa hồng mời anh ta đi ăn. Không phải nhà hàng sang trọng, nhưng Trâu Phượng Thanh vẫn vui vẻ nhận lời.

Sau khi nghe tôi nói vài câu khách sáo, anh ta đột nhiên hỏi: “Từ Duy Nhất, gần đây cô có ý định tìm đối tượng không?”

Tôi hốt hoảng: “Trâu tổng, anh định sa thải tôi hay là định… quy tắc ngầm?”

Trâu Phượng Thanh nghiêm túc nói: “Tôi muốn theo đuổi em. Liệu em có thể cho tôi một cơ hội làm bạn trai em không?”

Tôi hỏi: “Nếu tôi từ chối thì hậu quả sẽ thế nào ạ?”

Trâu Phượng Thanh suy nghĩ một chút rồi đáp: “Hậu quả là, tôi sẽ rất buồn.”

Thú thật, ai mà nỡ từ chối một anh bạn trai vừa đẹp vừa giỏi lại vừa nhiều tiền chứ? Đã đẹp trai đến mức này thì “từng có được nhau” là đủ rồi.

“Nhưng mà,” tôi nói, “tôi phải xác nhận lại một chút, bạn gái của anh không được đánh số thứ tự chứ?”

Trâu Phượng Thanh đưa điện thoại cho tôi: “Anh bảo đảm em xem xong em vẫn sẽ ‘bình an vô sự’.”

7

Tôi và Trâu Phượng Thanh yêu nhau ngay khi tôi vừa kết thúc kỳ thực tập, sau đó tôi tập trung vào việc tốt nghiệp và tìm việc làm.

Để tránh điều tiếng, tôi ứng tuyển vào công ty khác, nhờ kinh nghiệm thực tập mà được vào bộ phận nòng cốt. Yêu cầu của cấp trên rất khắt khe, tôi thường xuyên phải tăng ca đến nửa đêm. Trâu Phượng Thanh đương nhiên cũng rất bận rộn, có khi vài tuần chúng tôi mới gặp nhau một lần.

Nhưng chúng tôi vẫn thuận lợi duy trì tình cảm cho đến tuổi tính chuyện trăm năm.

Mâu thuẫn cũng bùng nổ từ đây. Mẹ của Trâu Phượng Thanh hẹn gặp tôi. Qua lời bà, tôi mới hiểu rõ khoảng cách giữa tôi và anh ta thực sự lớn đến nhường nào.

Những gì Trâu Phượng Thanh sở hữu không chỉ đơn thuần là công ty hàng đầu trong ngành kia. Nói chính xác hơn, những sản nghiệp như vậy đối với Trâu gia chỉ là nơi để con cháu tập tành kinh doanh, có phá sản cũng chẳng sao.

“Từ tiểu thư, tôi đã xem qua lý lịch của cô, cô rất ưu tú. Tuy nhiên, sự ưu tú của cá nhân không thể khỏa lấp được khoảng cách quá lớn này.”

Lời bà nói rất khách sáo, nhưng tôi hiểu ngầm ý bảo tôi hãy biết khó mà lui.

Ôm một chút hy vọng mong manh, tôi hỏi: “Nếu cháu và Phượng Thanh vẫn kiên trì thì sao ạ?”

Bà đặt tách cà phê xuống, nói: “Nếu hai đứa quyết tâm kết hôn, tôi và bố nó cũng không thể làm gì được. Nhưng khi chúng tôi đã thỏa hiệp, cô cũng phải từ bỏ một số thứ. Thứ nhất, thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân chắc chắn phải ký, cô không thể chia bất cứ thứ gì của Phượng Thanh. Thứ hai, cô cần nghỉ việc, chuyên tâm ở nhà chăm sóc chồng con. Cuối cùng, và cũng là quan trọng nhất, cô phải học cách làm ‘Trâu phu nhân’ chứ không phải là ‘Từ tiểu thư’.”

Tôi hỏi: “Làm Trâu phu nhân là như thế nào ạ?”

Bà nói: “Một người như Phượng Thanh sẽ không bao giờ thiếu những kẻ tự nguyện ngã vào lòng. Nếu nó phạm sai lầm, cô cần phải tha thứ cho nó, mỉm cười đứng bên cạnh giúp nó xử lý truyền thông ngay lập tức. Chúng tôi cũng sẽ không chấp nhận việc cô đòi ly hôn với nó. Từ tiểu thư, cô không lớn lên trong môi trường như vậy, cũng không có dã tâm quá lớn, tôi dám khẳng định cô sẽ không thể chấp nhận cuộc sống như thế đâu.”

Mẹ của Trâu Phượng Thanh cư xử rất chừng mực. Và cũng rất thông minh. Bà ấy hiểu tôi. Nếu tôi là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, có lẽ tôi sẽ tin rằng tình yêu chân chính có thể chiến thắng tất cả. Nhưng từ nhỏ tôi đã quá quen với những cuộc cãi vã của bố mẹ mình.

Tôi từng hỏi bà nội, nếu bố mẹ ghét bỏ nhau như vậy thì ban đầu tại sao lại kết hôn? Bà ôm lấy tôi, tiếc nuối nói: “Lúc kết hôn, họ thực sự đã từng rất yêu nhau.”

Cái tên “Duy Nhất” của tôi là vì bố mẹ từng coi đối phương là duy nhất trong đời mình. Nhưng sau đó, họ vẫn ly hôn. Lời thề non hẹn biển lúc này chưa chắc đã là giả, nhưng lòng người thì luôn thay đổi.

8Tôi nghiêm túc suy nghĩ một thời gian dài, không chỉ hỏi ý kiến bạn bè xung quanh, mà còn lên mạng đăng bài.

Bình luận được thả tim nhiều nhất đều là khuyên chia tay.

【Chủ thớt đừng nghĩ nữa, phải tin vào trí tuệ của tổ tiên, môn không đăng hộ không đối sẽ chẳng có kết cục tốt đâu.】

【Không nói đâu xa, mẹ bên nam quá ngạo mạn, “không cho phép cô đòi ly hôn” là cái gì? Làm ơn tôn trọng pháp luật một chút được không?】

【Không cho tiền, không có tôn nghiêm, không có bất kỳ bảo đảm nào, lại còn cấm cô làm sự nghiệp, mất não mới cưới cái hôn này ấy chứ?】

Gần như chẳng ai khuyến khích tôi thử một lần.

Tôi nhìn những bình luận đó, thức trắng cả đêm.

Trời vừa sáng, tôi gửi cho Trâu Phượng Thanh một tin nhắn chia tay.

Anh lập tức gọi điện tới.

“Từ Duy Nhất…”

Tôi ngắt lời anh: “Em hy vọng anh có thể tôn trọng quyết định của em.”

Trâu Phượng Thanh là một người rất tốt.

Tôi biết, anh sẽ không làm khó tôi.

Sau đó, tôi nộp đơn điều động, rời khỏi thành phố ấy một cách triệt để.

9“Mẹ ơi, thang máy tới rồi, mẹ đang nghĩ gì thế?”

Tôi hoàn hồn, dắt Từ Hải Tâm bước vào thang máy, nói: “Không có gì.”

Hôm nay tăng ca, tôi đăng ký lớp trông tối cho Từ Hải Tâm, đón con về đã quá chín giờ.

Từ Hải Tâm tràn trề năng lượng, chẳng buồn ngủ chút nào, nắm tay tôi lắc qua lắc lại, nói muốn chơi xích đu.

Tôi ngáp ngắn ngáp dài, qua loa đáp con.

“Đinh” một tiếng, báo tầng đã đến.

Bước ra khỏi thang máy.

Tôi sững người.

Trâu Phượng Thanh dựa lưng vào tường, chiếc bật lửa trong tay mở ra gập vào, trong hành lang yên tĩnh phát ra tiếng động chói tai đến lạ.

Anh quay đầu nhìn sang.

Tôi chột dạ kéo Từ Hải Tâm ra sau lưng, cười gượng nói: “Trùng hợp ghê, anh đến nhà bạn chơi à?”

Trâu Phượng Thanh không thèm để ý đến bộ dạng cà rỡn của tôi.

Ánh mắt anh nhìn tôi đầy tính xâm lấn.

“Lúc trước em đòi chia tay, bảo tôi tôn trọng quyết định của em, tôi nhận.

“Nhưng hôm nay em nhất định phải cho tôi một lời giải thích.

“Tại sao lại sinh Từ Hải Tâm?”

10Tôi dỗ Từ Hải Tâm—đứa trẻ tò mò vô cùng—ngủ rồi, đóng cửa phòng, quay lại phòng khách.

Trâu Phượng Thanh ngồi bên bàn ăn, kiên nhẫn chờ.

Ánh đèn hắt lên xương mày anh, bóng tối che khuất đôi mắt.

Tôi rót cho anh một cốc nước nóng, ngồi đối diện, nói:

“Sau khi chia tay, em phát hiện mình mang thai.

“Em muốn có một đứa trẻ, nên em sinh Từ Hải Tâm.”

Trâu Phượng Thanh hỏi: “Chỉ vì vậy?”

Tôi nghiêm túc nói: “Chỉ vì vậy.”

Anh nhíu chặt giữa mày, “Vậy tôi tính là gì?”

Tôi nói: “Bạn trai cũ, người cung cấp gen.”

Trâu Phượng Thanh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi.

“Từ Duy Nhất, em được lắm.”

11Tiếng đóng cửa vang lên, tôi nhìn cốc nước chưa hề được động đến kia, lặng lẽ ngồi một lúc.

Sau khi chia tay Trâu Phượng Thanh, bà nội nhập viện.

Sau phẫu thuật, tuy đã thoát nguy hiểm tính mạng, nhưng xét theo tiến triển bệnh và tình trạng cơ thể của bà, dù có tĩnh dưỡng tốt, thời gian còn lại cũng không quá mười năm.

Người già ốm yếu cố gắng gượng tinh thần để an ủi tôi:

“Con đừng buồn, người già rồi ai cũng có ngày đó.

“Bà chỉ không yên tâm cho con, một mình, lủi thủi.”

Sau khi tôi lên cấp hai, bố mẹ cuối cùng cũng ly hôn.

Họ mỗi người tái hôn, không ai muốn nuôi tôi.

Bà nội khuyên bố tôi, bố mẹ thì phải nuôi con chứ.

Bố tôi cúi đầu, không nói gì.

Mẹ kế tức đến mức đập bát.

“Nếu anh nhất định phải nuôi Từ Duy Nhất, vậy thì dọn ra khỏi cái nhà này đi.”

Thế là, bà nội dẫn tôi chuyển khỏi căn nhà bà mua chung với ông nội, thuê ở một khu tập thể cũ.

Để nuôi tôi, bà vừa làm những việc lặt vặt như dọn vệ sinh, vừa đi nhặt rác.

Bà là người duy nhất trên đời này yêu tôi.

Tôi biết mình có Từ Hải Tâm, là ở trước giường bệnh của bà nội.

Khi đó, đúng là tôi không hề cân nhắc Trâu Phượng Thanh sẽ cảm thấy thế nào, thậm chí tôi cũng chưa từng nghĩ sinh con rốt cuộc có nghĩa là gì.

Chỉ là, ngửi mùi nước sát trùng hắc nồng, tôi sốt ruột muốn níu lấy một thứ gì đó.

Tôi coi Từ Hải Tâm như thuốc cứu mạng.

“Mẹ!”

Từ Hải Tâm hét to bên tai tôi.

“Muộn rồi!”

Tôi giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mơ.

12Đưa Từ Hải Tâm xong, tôi mua một ly cà phê để tỉnh táo.

Vừa đến chỗ ngồi, đồng nghiệp bàn bên “oa” một tiếng, nói: “Mau xem email đi, sắp có một vị lãnh đạo nhảy dù xuống đó!”

Chuyện kiểu này ở tập đoàn không có gì lạ.

Để ngăn “văn hóa phe cánh”, lãnh đạo thường xuyên điều động, cấp trên trực tiếp của tôi đã thay đến ba người.

Tôi chẳng tò mò, đờ đẫn hớp một ngụm cà phê.

Những người khác thì hào hứng bàn tán.

“Đẹp trai quá, có cảm giác kiểu ‘thư sinh bại hoại’ ấy.”

“Trẻ thế này, giàu mấy đời đây?”

“Tôi hình như nghe qua anh ta, tổng giám đốc của công ty cùng ngành bên thành phố A…”

“Thế mà lại sang đây làm trưởng bộ phận? Vì cái gì vậy?”

Càng nghe càng quen.

Tim tôi thót một cái.

Mở email ra xem, quả nhiên là Trâu Phượng Thanh.

13Vách kính ngăn bị gõ cộp cộp.

Trâu Phượng Thanh mặc bộ vest đen may đo vừa vặn, phong độ lịch lãm.

“Mọi người chắc đã nhận thông báo rồi, tôi là trưởng bộ phận mới. Để hiểu nhanh về mọi người, cũng để triển khai công việc tốt hơn, mọi người tạm gác việc đang làm lại, chín rưỡi đến phòng họp, họp ngắn một chút.”

Anh nói được làm được, không chiếm quá nhiều thời gian của chúng tôi.

Cho đến khi cuộc họp kết thúc, anh cũng không liếc tôi thêm một cái.

Cô bé bàn bên cúi đầu bấm điện thoại điên cuồng, thần thần bí bí ghé sang hóng chuyện.

“Chị Duy Nhất, chị từng làm việc ở thành phố A, có nghe chuyện về quản lý Trâu không?”

Tôi cười cho qua.

“Thường chỉ nói chuyện công việc thôi.”

Cô ta hạ giọng, mắt đầy phấn khích.

“Nghe nói anh ấy đến thành phố S, không phải vì việc chính.”

“Thế à?” Tôi cười khan vài tiếng.

“Chị em của em nói, quản lý Trâu là phú tam đại ở thành phố A, lần này đến thành phố S là để theo đuổi vợ. Em cũng thấy vậy, chứ không thì anh ấy đang làm tổng giám đốc ngon lành, tự dưng chạy sang làm trưởng bộ phận làm gì?”

“Wow, đúng là tình chủng hạng nặng…”

“Nhà giàu hay ra tình chủng mà!” Cô ta đưa lịch sử chat cho tôi xem, “Nói là thiên kim đại tiểu thư của một gia đình thư hương ở thành phố S, liên hôn gia tộc. Lúc đầu anh ấy không thích, kết quả chọc người ta tức chạy mất rồi mới ‘thơm’, đành hạ mình qua đây theo đuổi.”

“Ối giời, cặp đôi cổ phong nhà ai đây, mau đến nhận về.”

Tôi thở phào một hơi, không phải nhắm vào tôi là được.

Lại thấy ý nghĩ đó hơi tự luyến.

Trâu Phượng Thanh vừa có tiền vừa có nhan sắc, chẳng lẽ lại treo cổ trên cái cây như tôi?

Tôi thả lỏng lòng mình.

Công việc chất như núi, tôi đoán hôm nay lại phải tăng ca, nên đăng ký lớp trông tối cho Từ Hải Tâm.

Đợi xử lý xong, trong văn phòng gần như không còn ai.

Phòng quản lý của Trâu Phượng Thanh thì vẫn sáng đèn.

Tôi không chào anh, trực tiếp tan làm.

Cửa thang máy vừa khép lại, lại bị bấm mở ra.

Là Trâu Phượng Thanh.

Anh mặt không cảm xúc gật đầu với tôi một cái, rồi bước vào.

Chúng tôi đều không nói gì.

14Một trước một sau ra khỏi thang máy, anh không thèm ngoái đầu, cứ thế đi thẳng về phía trước.

Tôi nhìn bóng lưng anh rẽ thẳng về phía chiếc Bentley màu đen, chỉ thấy anh bày ra bộ dạng “đàng hoàng” cũng ra gì phết.

Về đến nhà, tôi đổ vật xuống sofa, mệt đến mức tưởng xương cốt muốn rã ra.

Từ Hải Tâm hiểu chuyện đi mở bình nước nóng, xách cái xô nhỏ đựng đồ tắm của con lạch bạch chạy tới, chống cằm ngồi xổm bên cạnh sofa, hỏi:

“Mẹ ơi, mẹ nghỉ xong chưa?”

“Nghỉ xong rồi, lại đây nào heo con, để mẹ xối cho con sạch sẽ.”

Con bé cười khanh khách suốt dọc đường bị tôi bế vào phòng tắm.

Loay hoay xong hết, đã quá mười giờ.

Đột nhiên vang lên một tràng gõ cửa.

Tôi lướt nhìn điện thoại, không đặt đồ ăn, cũng không có bưu kiện.

Sợ đến mức tôi lao vào bếp cầm con dao thái rau lên.

Mở camera giám sát ra xem.

Là Trâu Phượng Thanh.

Chắc anh vừa tắm xong, mặc đồ ở nhà, tóc buông xuống gọn gàng mát mắt.

Tôi đặt dao xuống, mở cửa lớn, thật sự không hiểu giờ này anh tới làm gì.

Trâu Phượng Thanh thấy tôi, bày ra một vẻ mặt kinh ngạc cố tình diễn.

“Trùng hợp quá, em cũng sống ở đây à.”

Tôi nhắc anh: “Hôm qua anh mới tới rồi.”

Anh hoàn toàn không thấy ngượng.

“Tôi là hàng xóm mới dọn tới của em. Sau này chúng ta sẽ sống cạnh nhau, có gì cần giúp, cứ gọi tôi là được.”

Tôi: “……”

Suýt quên, Trâu Phượng Thanh cái người này, từ trước tới nay vốn rất… âm.

Chỉ là trước kia anh âm đối thủ cạnh tranh, âm ông anh họ của anh.

Giờ thì chuyển sang âm tôi rồi.

15Tôi định đóng cửa.

Trâu Phượng Thanh mắt nhanh tay nhanh, một phát giữ luôn cánh cửa, “Không mời tôi vào ngồi một chút sao?”

Tôi nói: “Tôi đi ngủ rồi.”

Anh nói: “Không sao, em ngủ của em, tôi tự ngồi được.”

Tôi: “……”

Cửa phòng mở ra, Từ Hải Tâm đi dép lê lạch bạch chạy tới, ôm lấy chân tôi, ngẩng đầu nhìn Trâu Phượng Thanh.