Ta xuyên không làm nữ chính trong tiểu thuyết cổ trang ngược văn, trớ trêu thay lại mắc phải căn bệnh chỉ có thể nói ra sự thật. Thứ tỷ độ/c ác:”Vương gia! Ban đầu là tiểu Liên cứ khóc lóc cầu xin thiếp, thiếp vì mềm lòng nên mới đồng ý để nàng ta thay thiếp gả cho ngài.” Ta:”Chế/t tiệ/t! Rõ ràng là do tỷ chê ngài ấy ốm yếu bệnh tật, nửa đêm lại lén bỏ trốn theo nhân tình, khiến ta bị trói lại rồi quăng lên kiệu hoa.” Nam phụ phản diện:”Tiên nhi đã cứu ta, ta nguyện vì nàng ấy làm bất cứ điều gì. Nàng ấy muốn ngươi chế/t, thì ngươi phải chế/t!” Ta:”Sao có thể như vậy? Người cứu ngươi lúc đầu là ta mà. Tại sao ngươi lại cố chấp báo đáp sai người như thế?” Nam chính bại não:”Liên nhi, là bổn vương sai rồi. Chuyện giữa nàng và thái tử không phải sự thật, đúng không? Tất cả chỉ là hiểu lầm của bổn vương thôi mà?” Ta:”Đứa bé này là con của ngài ấy.” Cho nên mới nói, làm nữ chính có tài “uốn lưỡi” thật khiến người ta hả hê!
Bình luận