Ta Chỉ Muốn Ngậm Miệng, Lại Thành Thật Quá Đỗi

Chương 4



10.Mọi người đều bị lôi ra ngoài, trong phòng chỉ còn ta và Tiêu Trường Hành.

Hắn buông tay, bước lên bậc khỏi hồ. Ta bất giác dõi theo, nhìn hắn đi từng bước lên bậc thang, lồng ngực rắn rỏi thoắt ẩn thoắt hiện khỏi làn nước.

Ta nuốt ực, thầm nghĩ không thể thở mạnh, sợ bỏ lỡ điều gì hay ho.

Có lẽ Tiêu Trường Hành biết được ánh nhìn của ta, hắn khựng lại, rồi lập tức chộp lấy chiếc áo choàng bên cạnh, xoạt một cái khoác lên.

Ta chỉ thấy một mảnh vải trắng phất qua, rồi hết, không còn gì để xem nữa.

Đáng ghét, sao xuyên không không kèm hệ thống tua đi tua lại nhỉ?

Không giống cảnh ta vô tình “phô” cơ thể trước Tiêu Trường Minh lúc nãy, lần này Tiêu Trường Hành cố tình che kín, chỉ chừa chiếc cổ thon cùng hầu kết tinh tế, càng khiến hắn quyến rũ.

Còn gương mặt hắn thì nhỏ xíu, chẳng khác gì mấy idol mà người ta hay tán tụng!

Đường viền xương quai hàm thì sắc nét hơn cả cuộc đời ta.

Còn ta, y phục múa vốn đã mỏng, lại ướt đẫm, dính chặt lên da thịt, khoe đường cong đầy ám muội.

Ta khép chân ngồi bệt, một tay đặt lên má, bày vẻ e lệ, nhưng cơ thể lại tự động tạo dáng chữ S, phô bày “bánh bao” tròn trĩnh.

“Điện hạ! Thiếp không cố ý lợi dụng ngài…”“Chỉ tại Tấn vương quá ngang ngược, không cưới được tỷ ta thì ép muội gánh…”“Đường đường là đích nữ Binh bộ Thượng thư, ta lại phải luân lạc làm vũ nương ở thanh lâu!”“Điện hạ, người ta khổ lắm, hu hu hu!”

Tiêu Trường Hành nheo mắt: “Vậy ngươi muốn gì?”

Ta mím môi: “Đưa ta về được không?”

Rồi nhìn thấy mấy ngón tay thon dài trắng ngần của hắn, ta lại “buột miệng” câu chấn động:“Hay là… ngài thu nạp ta đi? Nghe nói Thái tử điện hạ đến giờ chưa thành thân…”

Nhìn đôi mắt đen sâu hun hút của hắn, ta không tài nào khóc tiếp, chỉ thấy ngượng vô cùng. Ta đang làm gì thế này…

Tiêu Trường Hành cúi xuống, nâng cằm ta, giọng mang chút châm chọc:“Ngươi muốn làm Thái tử phi ư?”

Ta lắc đầu lia lịa:“Không, ta không xứng!”“Chỉ cần làm thiếp của ngài, làm thông phòng cũng được…”

Nhưng mà, lúc trước ta còn diễn vai thiếu nữ sầu thương, giờ chẳng phải tự vả vào mặt sao…

“Thế nhưng ít nhất, ngài cũng phải cho ta danh phận chứ, đừng để ta ra rìa!”

Tiêu Trường Hành phì cười, càng cười càng đẹp, sáng rực cả gian phòng.

Giống như đủ loại pháo hoa nổ bùm bùm trong đầu ta.

Hắn ngoắc tay gọi ta: “Lại đây.”

Ta ngoan ngoãn đứng dậy bước đến.

Hắn đảo mắt đánh giá ta từ đầu đến chân rồi hỏi:“Ngươi muốn Cô tin thế nào, rằng ngươi không phải gián điệp do Tấn vương sắp đặt, cố ý diễn cho ta xem?”

Ta hỏi ngược: “Vậy ngài muốn ta làm gì?”

Hắn vén nhẹ áo choàng, “Ngươi phải chứng minh cho Cô tin tưởng!”

Ta sững sờ, đơ mất vài giây.

Ồ? Quả là cơ hội trời ban, trai đẹp ta mê lại tự động “mời”?

Phải đối sách ra sao đây? Cần giả vờ e ấp, hay lạt mềm buộc chặt?

Đang rối bời, cái mồm ta lại tự bật lên câu dứt khoát:

Ta nhào tới, nhảy phốc lên đè Tiêu Trường Hành lên ghế, áp môi hôn thẳng.“Làm thôi, làm thôi!”

Dù cuối cùng ta bị hắn đẩy văng ra, nhưng ít nhất ta cũng hôn được nam phụ. Và… ta còn được hắn đặc cách cho làm “thông phòng” duy nhất.

Từ Vương phi của nam chính, biến thành hoa khôi thanh lâu, rồi trở thành thông phòng của nam phụ phản diện, ta quả không hổ danh nữ chính truyện ngược!

11.Sau khi thu nhận ta, việc đầu tiên Tiêu Trường Hành làm là công khai đưa ta về phủ Thượng thư.

Trước tiên, ta đem những chuyện Tiêu Trường Minh đã gây ra kể cho người cha bất tài cùng mẫu thân nghe, rồi quay sang Tiêu Trường Hành bằng ánh mắt ngập tràn tình ý.“Tấn vương điện hạ đúng là kẻ điên rồ, bề ngoài thì ra vẻ đạo mạo nhưng lòng dạ lại hiểm độc. May có Thái tử điện hạ kịp thời cứu giúp, nữ nhi mới thoát khỏi khổ ải.”“Ân tình to lớn của Thái tử, nữ nhi chỉ có thể lấy thân báo đáp, mong cha mẹ giúp nữ nhi toại nguyện.”

Tiêu Trường Hành bên cạnh cũng lên tiếng:“Giang thượng thư, Cô muốn rước Giang tiểu thư làm trắc phi, đây là sính lễ.”

Trong lòng ta vui không kể xiết, siết chặt tay áo Tiêu Trường Hành, khẽ hỏi:“Chẳng phải bảo là thông phòng sao?”

Hắn ghé tai ta, giọng nói trầm khàn mê hoặc:“Không muốn sao? Cô rút lại lời cũng được.”

Ta lập tức nắm lấy tay hắn:“Muốn chứ, tất nhiên là muốn rồi! Cảm ơn phu quân, tướng công yêu quý, người yêu thương, chàng là số 1…”

Cha mẹ ta: “…”

Chuyện ta được Tiêu Trường Hành nhận làm trắc phi, cha mẹ ta dĩ nhiên gật đầu cái rụp.

Dù sao, danh tiếng “nữ nhi phong trần” cũng gán cho ta rồi, trong mắt bọn họ, ta từng lưu lạc thanh lâu, Thái tử còn muốn đón ta về, thế đã là phúc tổ ba đời, làm gì dám kén chọn.

Chỉ có người cha nhát gan của ta còn e ngại:“Thế… còn Tấn vương điện hạ…”

Tiêu Trường Hành lạnh giọng hừ khẽ:“Có Cô làm hiền tế còn chưa đủ hay sao, hay Giang thượng thư muốn bắt cá hai tay?”

Ta vội kéo tay phụ thân, khẽ cầu xin:“Cha mau đồng ý đi, Thái tử điện hạ chính là hoàng vị tương lai, Tấn vương dù được phụ hoàng sủng ái cũng chỉ là Lục hoàng tử, vả lại người ấy đi lại không tiện… Cha đừng dại dột!”

Trong nguyên tác, Tiêu Trường Minh từng lật đổ Thái tử để lên ngôi, lúc đó cha ta – vị Binh bộ Thượng thư vô dụng – cũng góp sức không ít. Giờ ta về phe Tiêu Trường Hành, xem như cắt mất cánh tay đắc lực của Tiêu Trường Minh. Nhạc phụ chẳng phải nên giúp hiền tế sao?

Lời nói quá thẳng thắn của ta làm cha ta sợ run. Ông nhìn Tiêu Trường Hành, giọng lắp bắp:“Thái tử điện hạ, tiểu nữ ăn nói thiếu suy nghĩ…”

Không ngờ Tiêu Trường Hành cười nhạt:“Cô lại thấy Liên nhi nói rất đúng!”

Cha ta: “…”

Trước đây, chính vì e ngại thế lực của Tiêu Trường Minh, cha ta mới ép ta gả thay. Hiện nay, có Tiêu Trường Hành quyền cao hơn, ông ta đương nhiên dám trở mặt.

Cha ta vội thuận theo, không chỉ đồng ý cho ta kết hôn với Thái tử mà còn dâng sớ lên khép tội Tiêu Trường Minh.

Đường đường là đích nữ Thượng thư phủ, lại bị hắn đem bán vào thanh lâu, tội danh này thật không nhỏ, cũng là hành vi ngông cuồng, bất chấp vương pháp.

Dù hắn là con của bạch nguyệt quang Hoàng đế, được Hoàng đế cưng chiều nhất, thì Hoàng đế cũng không thể làm ngơ.

“Lão Lục! Con khiến trẫm thất vọng quá!”“Phạt con cấm túc nửa năm, ở yên trong phủ mà tự kiểm điểm!”

Ngay sau đó, Hoàng thượng còn hậu đãi ban thưởng cho Giang gia, đồng thời tổ chức hôn lễ linh đình cho ta và Tiêu Trường Hành.

Thái tử lấy trắc phi, tuy không được long trọng như lấy chính phi, nhưng quan lại đến dự hỷ yến vẫn rất đông.

Tiêu Trường Hành chưa từng có nữ nhân nào bên cạnh, đám người hầu trong phủ Thái tử càng kính nể ta hơn.

Ta ngồi trong phòng tân hôn, đầu đội khăn voan đỏ, tim đập liên hồi.

“Đợi vào đêm động phòng, hai chúng ta sẽ làm cái này, hay là cái kia?”“Á! Hay thử cả hai luôn!”“Sau đó nên sinh con trai hay con gái?”“Hay đôi long phượng luôn đi!”

Lần này, do không tin nổi Lan Hương, ta đổi sang nha hoàn hồi môn khác là Hồng Đậu. Nghe ta lẩm bẩm mấy lời đó, Hồng Đậu không nhịn nổi, khẽ nhắc:“Tiểu thư, người có thể cẩn trọng chút không? Thái tử điện hạ xưa nay tính tình lạnh lùng, nếu người quá nhiệt tình e rằng ngài không thích…”

Ta mỉm cười gian manh:“Nam nhân không chuộng cô nương quá sỗ sàng, nhưng lại rất thích người chủ động… chỉ cần chủ động với riêng hắn.”“Cứ mạnh dạn chút, may ra còn có baby sớm!”

Ta còn đang thao thao mấy lý lẽ “tà môn” với Hồng Đậu, thì bỗng nhận ra xung quanh im phăng phắc.

“Sao thế? Sao không ai đáp lời?”

Ta hơi nhíu mày, vén khăn voan, thấy mười kẻ áo đen đeo mặt nạ xuất hiện kín phòng.

“Á… Các ngươi là ai?”

Ta vừa dứt lời, mười tên áo đen đã bắt gọn nha hoàn và nhũ mẫu của ta, dí dao kề cổ họ, đe dọa:“Muốn sống thì giữ yên lặng!”

Ta: “Hả?”

Phải chăng đây chính là “chế độ đãi ngộ” đặc trưng của nữ chính truyện ngược?

12.Kẻ dẫn người xông vào phòng tân hôn chẳng ai khác ngoài Lục hoàng tử Tiêu Trường Minh.

Do trúng độc từ trong bụng mẹ nên chân hắn không linh hoạt, nhưng thực ra hắn đã bí mật chữa trị được một thời gian.

Biết hôm nay là ngày ta và Tiêu Trường Hành thành thân, hắn đích thân đến gây náo loạn.

Hắn kéo tấm khăn che mặt xuống, dõi mắt buồn bã nhìn ta:“Liên nhi, nhìn bổn vương một lần đi!”

Ta: “Không, ta không thèm! Hôm nay là ngày đại hỷ của ta và Thái tử, Tấn vương ngài tới làm gì? Điềm xấu!”

Sắc mặt Tiêu Trường Minh lập tức trở nên u ám, cực kỳ khó coi:“Nàng vốn là Vương phi của bổn vương, sao có thể theo Thái tử làm trắc phi chứ?”

Ta lấy ra túi hạt dưa và đậu phộng giấu dưới chăn, nhồm nhoàm ăn:“Ngài làm ơn hiểu cho rõ, Vương phi của ngài là Giang Vận Tiên! Tên trên hôn thư, hoặc tam thư lục lễ gì đó đều là của tỷ ấy.”“Ta là Giang Ấu Liên, chẳng dính líu gì đến ngài.”

Hắn nhìn sững ta:“Nhưng người bái đường thành thân với ta lại là nàng!”

Ta: “Ôi chao! Không phải chính ngài đã giáng ta làm thông phòng, rồi đem bán vào thanh lâu sao?”“Cũng tốt, ta còn chưa tố ngài tội buôn người đó, ngài nên biết ơn đi.”

Khuôn mặt Tiêu Trường Minh thoáng vẻ ấm ức:“Bổn vương đâu có bán nàng! Bổn vương đưa tiền cho Lý mama… là để…”

Ta không kìm được, mấp máy môi chửi không thành tiếng: “Đồ thần kinh.”

Đúng thế, Tiêu Trường Minh chính là nam chính mắc bệnh tâm lý, luôn tra tấn ta suốt, giờ hắn lại bị ta “bật ngược”.

Khi ta vừa gả cho kẻ khác, hắn lại xuất hiện đòi cướp cô dâu.

Đến cả ta, thân là nữ chính, cũng không thể hiểu nổi loại tình cảm củ chuối này, liền trừng mắt mắng hắn.

Trong phòng tân hôn, ta cứ thế ngồi trên giường, còn hắn đứng đó.

Ta vừa cắn hạt dưa, vừa tổng sỉ vả tất tần tật mớ chuyện xui xẻo kiếp này lẫn kiếp trước.

Ban đầu, Tiêu Trường Minh cố gắng nhẫn nhịn:“Liên nhi, nàng đừng như thế, bổn vương biết nàng đang giận…”

Nhưng ta càng nói, lời lẽ càng khó nghe, dần dần hắn không sao chịu nổi.

Tiêu Trường Minh gần như muốn hộc máu, đám áo đen đi theo cũng khóc dở mếu dở:

“Đừng chửi nữa, khó nghe quá rồi.”“Đại ca từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ bị mắng thê thảm thế.”

Thế là, nam chính vốn dĩ định cướp tân nương, lại bị chửi đến đờ người, bị thủ hạ của Tiêu Trường Hành phát hiện, tóm gọn hết.

Ta – nữ chính truyện ngược – chỉ cần “dùng mồm” đã thuận lợi ngược lại nam chính.

Khi bị giải đi, Tiêu Trường Minh vẫn quay lại gào:“Liên nhi, lẽ nào nàng chưa hề thích bổn vương dù chỉ là một chút?”

Ta xoa bụng, lạnh lùng đáp:“Ta mang thai rồi, con của chàng ấy.”

Khoảnh khắc đó, ta tưởng như nghe thấy trái tim hắn tan nát.

Nam chính truyện ngược mang một trái tim mong manh như thế… thật đáng thương.

Tất cả những kẻ gây hỗn loạn bị lôi ra ngoài, phòng tân hôn giờ chỉ còn lại ta và Tiêu Trường Hành.

Chàng nắm tay đẩy ta nhẹ nhàng ngã xuống giường, bàn tay lạnh lẽo men theo gấu áo, áp lên bụng ta:“Có rồi ư?”“Sao Cô lại không nhớ có đêm nào đâu…”

Rồi chàng véo nhè nhẹ vào vòng eo mềm của ta.

Ta cười ngượng:“Chắc thiếp đang mang bầu một nồi thịt chân giò, thịt viên xíu mại, bồ câu nướng sữa, gà nướng lá sen, sườn xào chua ngọt…”

Tiêu Trường Hành mỉm cười, kéo ta vào lòng, nhéo khẽ gò má ta:“Có phải nàng lén ăn thêm gì đó nữa không?”

Ta giơ ra một nắm đậu phộng, hạt dưa:“Ăn không?”

Tiêu Trường Hành: “Cô không tin, Cô phải nếm thử mới biết.”

Nói rồi, chàng cúi đầu hôn lên môi ta.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.