mà vô cùng Giọngdịu nóidàng. của anh truyền qua điện thoại, trầm thấp
cơ đấy…””Úc Đình Mục, hóa ra anh cũng biết dịu dàng
thấy vangthôi.” rồi nhật lên nằm ký một lăn Đầucuộc tiếng ra dâygọi cười lề bênlại nhạt: đường kiađòi “Tôi không imtruy chỉ ai lặngcứu sợ nhặt, khoảngtrách cô lúc hainhiệm cúp tỉnh giây,của máy dậy rồitôi xong
Quả nhiên, đây mới đúng là Úc Đình Mục.
trêncơ ứngà…” dụng Ônđặt Đườngxe thầmmà bĩuthấy môi,nản nhìnlòng: thời”Tận gianmười dựphút kiếnnữa
rồiđón dứtcô khoátcho “Hủy nói: an chuyến “Gửi toàn.” đóđịa đi.”chỉ Úcqua Đìnhđây, Mụctôi dừngbảo mộtngười chútđến
tạp âm, hình Phíanhư bênanh Úccũng Đìnhđang Mụcbận thỉnhviệc thoảngở cóbên vàingoài. tiếng
đặtphiền lạianh. xe “Khôngkhác cần…là khôngđược.” cầnÔn phiềnĐường phứcthật thếsự đâu,không đểmuốn tôilàm
lấy máy rồi Cuốibáo cùng,địa vẫnchỉ làcho NgảiÚc ThiếnĐình đứngMục. bên cạnh giật
hỏi:từ “Aibao màgiờ Cúp vừa mà máy nãy tao xong, nghe không Ngải điện biết Thiến thoại nhỉ?” khôngcủa nhịnmày đượcthế? màMày traquen
không kịp.Ba câu hỏi liên tiếp khiến Ôn Đường phản ứng
mà nấc lề mẹ cục đường tao một cùng “Taogiới cái Ngải nhớthiệu vì Thiến: là…tuần say, “Là nóitrước đôi cái vớiấy.” mắt anh mày lim chàng rồi dim đi mà.” ngồi xem Ôn bệt mắt Đường xuống
“Hóa ra là anh ta à?”
…
từ tấp vào Mườilề lămđường. phút sau, một chiếc Maybach sang trọng từ
trongngồi bộchờ váycùng Úc xanh bạn. Đìnhnước Mụcbiển vừađang xuốnggối xeđầu đãlên thấytay, Ônngoan Đườngngoãn
tỉnh đỏ của táo: bừng Ôn “Tôi vì Đường, Anhđưa men sau sảicác rượu đó bướccô và quay tiếnvề.” ý sang lại thức nhìn gần, đã Ngải liếc bắt Thiến nhìn đầu vẫn gương mông còn mặt lung
lượt, lúc này Ngảimới Thiếnthấy âmyên thầmtâm đánhphần giánào. Úc Đình Mục một
được, anh đưa Côcậu vộiấy xuavề tay:an “Thôitoàn thôi,là emđược tựrồi.” bắt xe
Úc Đình Mục cũng không ép, khẽ gật đầu.
cô khi về “Vậyđến được,nhà.” tôi sẽ bảo cô ấy gọi điện cho
Ngải Thiến đồng ý rồi rời đi trước.
Đìnhthôi Mục,sao?” hơi “Saongạc anhnhiên: cũng”Chẳng đếnphải đây?”anh Ônbảo Đườngngười ngướcđến nhìnđón Úctôi
không có lấy Dùmột saophút trôngnghỉ anhngơi. lúc nào cũng bận rộn như
nhiên đáp.”Tôi ở gần đây, tiện đường.” Úc Đình Mục thản
nhưngbằng gótngã giàynhào Ôn cao về Đường gót phía “ồ” vô mặt một tình đường tiếng, bị xi rồi trẹo, măng. loạngcả choạngngười đứngmất dậy,thăng
ấm áp và Giâyvững tiếpchãi. theo, cô rơi gọn vào một vòng tay
cô, giọng nói “Cẩnthanh thậnlãnh chút.”vang Úclên Đìnhbên Mụctai. vòng tay ôm lấy
thế Ônanh. gì rúc Đường đó đầu càng hơi Nhưngvào thêm man mộtlồng choáng mát trậnngực váng. để trờiđang Cô tỉnh đấtmặc vô táo quaybộ thức lại, cuồngvest muốn thế khiếncao tìm là đầucấp kiếm cứ óccủa thứ
kìm được mà Lớpcọ vảicọ vestgò trơnmá nhẵn,đang mátnóng rượibừng khiếnvì côcồn. không
cóxoay chútngười khànđi “Đừng đặc. về quậy Anh phía nữa.” bế xe. Úcbổng Đìnhcô Mụclên trầmtheo giọng,kiểu hơicông thởchúa,
theo mình về Tàibiệt xếthự nhanhhay nhảuđưa mởtiểu cửathư sau:này “Úcvề tổng,nhà tiếpạ?”
anh khướtkhông nữa đưa thếtốt khu cô này,đến cô Úc về đưa danh ở Đình trong về tiếng khá Mục tình nhà của đông do trạng cũng cô. đúc, dựnày chẳng nếu mộtthì có để lát.e ai người Ônlà chăm ta Đườngảnh sóc. thấy sayhưởng Hơn
Anh suy nghĩ rất nhanh rồi đáp: “Về biệt thự.”
thểrượu.” gọi điện Dừngbảo mộtdì chút,Chu anhchuẩn nhớbị rasẵn điềumột gìbát đó:canh “Tiệngiải
Tài xế gật đầu, đóng cửa xe cho hai người.
cúi đang chặt xuống định lấy nhìn chống cà Úcthẳng tay vạt Đìnhvào ngồi của Mụccô. lùi anh nhẹ lại. không nhàng Nhưng chịu đặt tay buông, Ôn Ôn buộc Đường Đường anh xuống lại phải ghế, nắm
nhiều.Ôn Đường khi say bạo dạn hơn bình thường rất
nhưngnhắc anhnhở: cũng”Em Úc không nắm Đình dùng nhầm Mục sức thứ biết giật rồi, cô cà buông lúc vạt tay này ra, ra không chỉ đi.” tỉnhnhẹ táo,nhàng
bịkhoảng ngườicách khácgiữa Ôn chỉ hai Đường lỗi người nhíu sai, càng mày, cô thu có dùng hẹp vẻ lực lại. khôngkéo hàimột lòngcái, khikhiến
đại trước mắt, ĐôiÔn mắtĐường đàonín hoathở sâumột thẳmgiây: của”Đẹp anhtrai dầnthật phóngđấy.”
thonghế dàisau. gõ Đồngnhẹ tửvào Úclớp Đìnhkính Mụcngăn khẽcách coriêng rút,tư bànở tayhàng
Hai tiếng “cộc cộc” thanh thúy.
vách ngăn và Tàibuông xếrèm cựccửa kỳsổ. biết ý, lập tức kéo kín
nhà thật nhanh…”Ôn Đường lầm bầm: “Úc Đình Mục, tôi muốn về
dành trẻ nhỏ.”Được.” Ngữ khí của anh dịu dàng như đang dỗ
mệt quá…””Úc Đình Mục, tôi muốn tháo giày cao gót ra,
“Được.”
trọn có tháo lấy phần giày. cổ vụng Lòng Anhchân về bàn mộtcô, nhưng tay taymang cực rộng giữtheo kỳ lớn lấymột cẩn của cổhơi thận, anh chânnóng chậm dễ cô,hôi rãi dàng độnghổi. giúp bao tác cô
vẫn tinh tế Vìđắp côthêm mặcmột váy,tấm dùchăn làmỏng váylên dàingười nhưngcô. anh
“Úc Đình Mục…”
“Ơi?”
đoán. ảobóng trongđẹp xe,đẽ Úc anh nơi Đình rủ quầng Mục mắt, mắt, không hàng che nói mi giấu gì, dài những dưới đổ cảm ánh xuống xúc đèn một khó mờ cái
thẳng,khiến bờbất môicứ Đường bạc ai nét mỏng, nhìn gương từng vào mặt đường cũng anh nét muốn sâu đều ngắm thẳm, hoàn thêm sống hảo vài mũi đến lần. caomức
lên mặt anh, Ônxoay Đườngtrái cũngxoay khôngphải ngoạiđể lệ,ngắm côcho đưabằng taythích. áp
lời:mức “Phụcnày thậtcơ Sự đấy, chứ…” cảmsao thánngười trongta lònglại cứcó thếthể tuônđẹp ratrai thànhđến
nắmdài: lấy”Sau bànnày Yết tay đừng hầu đang uống Úc làm rượu Đình loạn nữa.” Mụccủa trượtcô, lênkhẽ trượtnhíu xuống,mày anhthở
gái say rượu “Tửuđi lượngtaxi mìnhrất thếnguy nàohiểm…” còn không biết sao? Con
ý đều dồn Ánhvào mắtkhuôn Ônmặt Đườngcực mơphẩm màng,đang toànở bộsát sựsạt chúnày.
hình cho đến Đúngtính làcách, khôngđều cóhoàn chỗhảo. nào để chê. Từ ngoại
nhậnlắng đượccho Úcsự Dù Đình an anh Mục toàn chưa quan của hứa tâm cô. hẹnđến điềucảm gì,xúc nhưngcủa côcô, cảmlo
thêm một bước Cónữa? lẽ… mối quan hệ của họ có thể tiến