xem gào biết con thét, xin trai cô lỗi Ônbác không người Đườngcó giận khác, bìnhcần mà tôi thảntôi còn chỉ nhìngiúp bật biết bàmột cười: đỡ tatay “Bác đẻ đangkhông?” à, thôi. phát tôi Bác điên không
tán Bà luật gia ta sư bại tức lừng “Cô!sản đến danh Tôibây mức đấy, sẽgiờ!” ôm cô khiếu ngực, cẩn nại gào thận cô… lên: không Tôi “Con nó phải trai kiện kiện tôi cho cô!” là
bình hào, muốn sợ thành thường cậy vướng ai, ra chẳng vào vào thậm Bàbà ai cái kiện chí tata muốn danh tụng. còn vốncàng dính luật Bình buông luônngày dáng sư thường lời lấycàng đến của người đe concoi luật con ngoài dọa. traitrời sư, mà nể Bởi làmbằng lại ngang nang lẽ niềmvung. càng ngược nhường người tự không không nhịn,
lấybác mộtcứ néttự Thế sợ nhiên.” nhưnghãi, Ônngay Đườngcả nghengữ xong,khí gươngcũng mặtnhạt chẳngnhẽo: lộ”Mời
sợ cả.Cô nói đều là sự thật, chẳng có gì phải
hai Đườngqua hình người chỉhọ mẹ này thấyđể con Nhìn thêm xót rời họ người một xa đi. đã chồnggiây thay ổn vànào cho định, bànữa, sản cô mẹdứt phụ cũng chồnglời kia. chẳng trướcliền Dù muốn mặt,định sao nhìn Ônlách tình
quyếtđừng khônghòng buông:đi Nhưng “Cô đâu bà không hết!” taxin lạilỗi chộpcon lấytrai vạttôi áothì cô,hôm nhấtnay
đó lạira!” sai chính mỉm sao? là cười, Nếu “Tuyệtlỗi dứt hôm đốilầm khoát nay khôngdo giật sản cósự tay phụ chuyệnthờ áo không đó.”ơ mình xuống Ôncủa ra: được Đườngcác “Tôi bàn quayngười nói mổ, đầugây gì
chưa?” làphụ traikhông? hayAnh “Vừa gái, đã đến có làm nơi, bao tròn các giờ trách người nghĩ nhiệm chỉ đến của quan cảm một tâm xúc người đứa của chồng bé sản
bạt phép tím tai cô ruột, xuống nói vừa “Cômặt con dứt nóiÔn trai lời nhăngĐường. tôi đã nói như giơ cuội vậy?!” cao gì Bà tay thế ta định hả? giận giáng Ai bầm một cho gan
tay bà ta, Thếhất nhưngngược Ôntrở Đườnglại. đã nhanh tay chộp lấy cổ
bắtđến nạtmức đếnloạng Bà thế, choạng ta sức lùi rõ lực về ràng cũng sau. khôngkhông ngờbằng Ôncô Đườngnên lạibị khóhất
mắtsĩ, đầysao vẻcó Người trách thể đàn cứ động ông nhìn thủ vội về với vàng phía mẹ đỡ Ôn tôi?” lấyĐường: mẹ”Cô mình,là ánhbác
lý:đây “Làmcho bácngười Ôn sĩ ta Đường thì tát hiển phải một nhiên nhẫn cái không nhục vô mắc chịu cớ bẫy đựng, à?” thaophải túngđứng tâmyên
tiếtvào hơn.mặt BàÔn Anh ta Đường ta lao như nghẹn tới, một họng, móng mụ còn tay đàn bà nhọn bà ta hoắt đốn thì định mạt. càngquào điêncấu
để chống đỡ.Nhìn bộ dạng hung hăng kia, có vẻ rất khó
đột ngột xuất Đúnghiện, lúcchắn này,ngay mộttrước thânmặt hìnhÔn caoĐường. lớn, vững chãi
Ôn Đường không Nhìnkhỏi tấmkinh lưngngạc. rộng của người đàn ông trước mắt,
Giang Kỳ An? Sao anh ta lại ở đây?
tôi ta, sát không anh khí: khách lạnh “Dám Bóngkhí.” lùng động dáng nhìn vào cao xuống cô lớn với ấy của vẻ thêm anh khinh lần bao miệt, nữa, trùm giọng đừng lấy điệu trách bà đầy
sĩnhân củahay bệnhngười Anh viện nhà. khôngnày mặcnên áochẳng blouse,cần rõphải ràngnể khôngnang phảigì bácbệnh
lửathế hungxì hănghơi Chạm của hẳn. phảibà ánhta mắtlúc lạnhnãy thấubỗng xươngchốc củatắt anh,ngóm, ngọnkhí
cô từng ai ấy chữ sai gây đanh các Giangrắc thép, người Kỳrối tỏa tự Annữa.” ra hiểu nhìn luồng rõ, hai hơi tốt mẹ lạnh nhất con đáng đừng họ, sợ: có từng “Ai tìm câu đúng
đángchỉ sợbiết nhưlúng Đối vậy, túng diện bà gật với ta đầu. mộtnhất ngườithời đànkhông ôngdám caonói lớnthêm vàgì,
tay Ôn Đường Giangdắt Kỳđi. An lúc này mới xoay người nắm lấy
anh. anhđến nắmmột quálối Ôn chặt. thoát Đường Cho hiểm, nhíu đến Ôn mày, khi Đường cố rẽ mới gắng qua thoát giằng dãy được tay hành khỏi ra lang, tay nhưng đi
“Anh làm cái gì vậy?”
chútnhà lạnhkia. lùng, Giangsắc Kỳlẹm Annào nhìnnhư Ônlúc Đường,đối ánhdiện mắtvới khôngmẹ còncon
Đường, anh muốn… Hồitheo lâuđuổi sau,lại anhem.” mới chua chát lên tiếng: “Ôn
nỗ lực một “Lầnmình nàynữa, anhanh tuyệtsẽ…” đối sẽ không để em phải
côcó chẳngbạn muốntrai.” Lờinghe chưathêm: dứt,”Xin Ônlỗi, Đườnganh đãđến lạnhmuộn nhạtrồi, cắttôi ngang,đã
gì?”Giang Kỳ An nhất thời chưa phản ứng kịp: “Cái
như muốn tìm Anhra khôngmột thểkẽ tinhở nổinào nhìnđó vàocủa mắtsự Ônnói Đường,dối.
“Em lừa anh đúng không?”
anh thôi đúng “Emkhông?” chỉ muốn tìm đại một người để chọc tức
định anh, dần được Ôn đỏ câu Đường hoe. Nghetrả không Qua nhữnglời. trả sự câu lời, im hỏi chỉ lặng đầy bình của vẻ thản cô, tự nhìn anh lừa đôi dần dối mắt xác của anh
khác rồi.Cô không lừa anh, cô thực sự đã có người
không?”giờ Giọngđây anhđã “Là nghẹn không người lại, còn đàn anh bóng ông không hình đưa muốn mình em tin nữa. vềrằng hômtrong trướcmắt phảicô
“Em thực sự… không còn yêu anh nữa sao?”
muốn chỉcủa sẽ ly cầnriêng tha hôn, mìnhhai thứ. Anh anh chấp người. Bởi cứvốn nhận vì luônmuốn đánh ngay nghĩcùng đổi từ rằng,cô và đầu chỉxây bù anh cầndựng đắp, chưa mìnhmột cô bao chủtổ nhất giờ động,ấm định
nhiệttrong thờilòng thanhcô “Phải.” xuân không Ôn đang còn Đường đứng lấy nhìn trước một người mặt chút mà thấp gợn mình hèn sóng. từngcầu yêuxin, cuồngnhưng
ấy cũng rất “Hiệnyêu tạitôi.” tôi đã có người mình yêu, và anh
đang bình tĩnh “Tạicủa sao?Giang TạiKỳ saoAn lạibỗng làtrở hắnnên ta?”dồn Hơidập. thở
“Bởi vì anh ấy biết quan tâm đến tôi.”
đâu vẫnxúc hoa anh luôncủa cho cũng nhưcô cô. Kể sẽ vậy, bị Những từ tranh mỗi rơi tin khi thủ lần vào nhắn xác trả gặp hụt cô định lời, mặt hẫng. gửi quankhông chính đi, hệ,bao thức dù Úcgiờ anh bận Đìnhđể đều đến Mụccảm tặng
cả múimang anh những giờ,quà ở buổi anhvà bên Thỉnh tiệc vẫn sự thì thoảng xã sẽ bất chuyện anh giao gọi ngờ gì đi thông điện cho đã công thường, hỏi Ôn xảy tác mỗi han Đường. ra nướckhi xem với ngoài,về khi cô. dùanh không Ngay lệchđều có
mộtcó bókhi hoa,lại Khi lúc là thì lại một là là chú một túi mèo phần xách nhỏ đồ hay nhặt ăn trang được đêm, sức bên khi cao đường… thìcấp,
ngay ngày hôm Nhữngsau thứđã côđược vôđặt tìnhvào nóitay làcô thích,rồi. thường thì
chưa bao giờ Sựdành tậncho tâmcô. và coi trọng ấy, Giang Kỳ An
tất bênquan trong cả hôngtâm lòng những củaem anh “… chuyện Giang hơn đã Chỉ trước Kỳ hắn, bị vì đây An làm đẩy thế anh dần tốt lên thôi đều siết hơn đến sao?” có chặt, hắn…” đỉnh Bànthể nỗi điểm: taysửa, không “Ôn buônganh cam Đường, thõngsẽ lòng