Giang Kỳ An Hoặcvội giảvã làchạy vừađến rồi,bên khiTống tậnTừ… mắt nhìn thấy
tiếngthế thườncơ thượt:mà…” Thấy”Tiếc Ônthật Đườngđấy, immày lặng,đã Ngảithích Thiếnanh thởta dàilâu mộtđến
Vẻ mặt Ôn Đường khựng lại trong giây lát.
không hề hay Giangbiết. Kỳ An thực sự từ đầu đến cuối đều
nhữnghề nămcó cấpbóng Ôn ba, hình Đường chỉ cô. đãlà thầmkhi thươngđó, trộmmắt nhớGiang anhKỳ từAn tậnchẳng
làtượng côxem đãmắt Ngày tự của biết mình anh. tintạo Giangra Kỳcơ Anhội điđể xemtrở mắt,thành cũngđối
chín bước.Cô đã bước về phía anh chín trăm chín mươi
chẳng buồn nhích Nhưngchân Giangvề Kỳphía Ancô vẫndù luônchỉ đứngmột yênbước tạiduy chỗ,nhất.
đi đắng: Thay đến “Trong vì cuối lòng cứ Ônđường, anh phải Đườngchi ta chịu khẽbằng luôn đựng nhếchbây có cái môigiờ một dằm nởcắt người ấy mộtlỗ không để nụđúng thể gượng cườilúc.” buông ép cay bỏ.
đằng đẵng, nhưng Tìnhchẳng yêuthể cóthắng thểnổi bùthực đắptế chobạc nămbẽo. tháng dài
trên một cái “Đờicây taochết cònđược.” dài, không thể cứ mãi treo cổ
sau phút ngỡ Ngảingàng Thiếncũng khôngkhông ngờkhuyên nguyênnhủ nhângì lạithêm. là như vậy,
lấyđừng cô:có “Sangmà Lúc Paris mất chia rồi hút tay, cũng luôn Ngải phải đấy.” Thiếnthường chỉxuyên luyếnliên tiếclạc ômđấy chặtnhé,
“Được.”
bệnh viện một Ônchuyến. Đường chào tạm biệt Ngải Thiến rồi quay lại
chữađón bệnh.chào Đâynhững Trước từng sinh đây là mệnh cô nơi mới. đếncô bệnhthay việnmặt làvô đểsố cứugia người,đình
biệtbác đứasĩ concủa Nhưng của cô… giờchính đây,mình, nơicũng nàylà lạinơi làkết nơithúc côsự vĩnhnghiệp
này củasàng là nghỉ Ônchào bệnh ngơi Đườngđón.” viện Vịđủ thì định chủrồi không xét nhiệmmà khỏi học khoamuốn tiếc hàm khiquay nuối: cho biếtlại, “Cố em ýbọn thêm rồi. địnhchị hai Nếu từluôn năm sau chứcsẵn nữa
cúi người cảm Hốcơn: mắt”Em Ôncảm Đườngơn ửngchủ đỏ,nhiệm.” cô mím chặt môi,
việc bước ra Côngoài. làm xong mọi thủ tục, cầm tờ đơn nghỉ
sản,và côTống lạiTừ. Chẳngmột thểlần ngờ,nữa giữanhìn dòngthấy ngườichồng tấpcũ nậpGiang củaKỳ khoaAn
đỡbước bụng,đi mộtdọc Tống tay hành Từ khoác lang. cườilấy rạngcánh rỡtay vàGiang hạnhKỳ phúc,An mộtchậm tayrãi
ta, gương mặt Còntuấn Giangtú Kỳtràn Anđầy thìsự cẩnmong thậnđợi. nâng niu cô
lênqua ngườivai Tốngmình. ToànTừ, bộhoàn sựtoàn chúkhông ýnhận củara anhÔn đềuĐường dồnvừa hếtlướt
rõ mồn một Anhtừng cũngcâu chẳngchữ hềtrong haycuộc biết,đối Ônthoại Đườngcủa đãbọn nghehọ.
không?” đượccho bìnhbé annhé, “Kỳ thế rồi An, này. để nhờ Đợi bé có em nhận anh sinh anh mà con làm mẹ xong, bố con anh có em đặt được mới tên
thềlạc thốtvới rằngcô Và sau ta. ngườikhi đànTống ôngTừ mớisinh cáchxong đâysẽ mấycắt ngàyđứt cònliên
tràn đầy hy Lúcvọng: này”Được.” lại trả lời một cách kiên định và
đi.Ôn Đường nhìn về phía trước, đôi mắt dần nhòe
lại một nhịp, Nướcrồi mắtsau cứđó chựclại tràobước ra,đi nhưngnhanh côhơn. chỉ khựng
với Giang Kỳ DùAn saorồi. thì cô cũng đã nhận giấy ly hôn
đứa trẻ nào, Từcũng naychẳng vềcòn sau,liên việcquan anhgì muốnđến làmcô bốnữa. của
khỏi bệnh viện.Ôn Đường mang theo bước chân tê dại bước ra
thể xua tan Ánhmọi nắnggiá bênlạnh ngoàitrong ấmkhoảnh áp,khắc. rơi trên người như
tinh thần trở Côvề launhà. đi giọt lệ nơi khóe mắt, xốc lại
dầu mónriêng. nghỉ Từ đến thơm. đồ ngơi cái không Tất trong tốt gối, Khibiết cả căn nhất tấm thubao đều nhà sau nệm dọnnhiêu là này khi cho đồcông vì đều lệch đến đạc,xưởng muốn do múi thảm côđể Giang một giờ, trải mớitự Kỳ tay cô sàn nhậntay An cô đã hay rađặt có sắm lặn tinh từnglàm thể sửa. lội
lại thứ sạn. là này, Đằng một với sau Giangsự anh vẻ Kỳlãnh nơi ngoài Anđạm này có chưathấu có vẻ baoxương. lẽ ôn giờ cũng nhu để chẳng ấy tâm khác thực đến gì chất những khách
đây chỉ còn Cănlại nhàsự màlạnh Ônlẽo. Đường từng thấy ấm áp, giờ
vàiđều mónnhờ đồNgải Thu dùng Thiến dọn hàng xử đến ngày, lý cuối còn giúp. cùng,những cômón cũngđồ chỉhiệu mangkhác theocô
côthứ vàgì. Giang NhữngKỳ thứAn, kỷcô niệmlại liêncàng quankhông đếnmang tìnhđi cảmbất giữacứ
nhưng Ôn Đường Đồngđã hồkhông đếmcòn ngượcmuốn trênđợi điệnthêm thoạinữa. còn bảy ngày,
đúng mười giờ Khiđêm, mọiGiang việcKỳ đãAn hòmmới hòm,về kimđến đồngnhà. hồ chỉ
Giang Kỳ An Ônôm Đườngchặt vừavào bướclòng. ra khỏi phòng ngủ đã bị
vươngsẽ hơicó lạnhcon Anh của của vùi gió riêng đầu đêm: mình, vào “Vợ đúng hõm ơi, không?” cổsau cô,này ngườichúng vẫnmình còncũng
ôm mà không Ônđáp Đườnglời. đứng chết trân tại chỗ, mặc cho anh
chuyện nổi. ràng gì Tại với xảy sao Tống Dùra Giang Từ, sắpmà Kỳ lại rờibàn An vừa đi,chuyện có có côcon thể thể vẫncái vừa coi khôngvới mập như tàicô. mờ không nào không có hiểu rõ
bất cảm anh ngờ xúc bay muốn của đi Giangnói cô, Paris, Kỳvới giọng ba Anem.” điệu ngày không vẫn sau nhận cực về ra kỳ sẽ sự dịu có khác dàng: một thường “Ngày điều trong mai
ngờ” của anh.Ôn Đường chẳng bận tâm đến cái gọi là “bất
vui,thêm cómột lẽbước Cô là nữa. chỉvì cảmmối nhậnquan đượchệ đêmvới nayTống anhTừ đangđã rấttiến
đáp lại anh Ônthật Đườngchặt. khẽ “vâng” một tiếng, rồi giơ tay ôm
tìnhvui cảmvẻ củanày. Coichính nhưmình, đâyvà làcho lờicả từcuộc biệthôn cuốinhân cùngkhông chomấy
Sáng hôm sau.
An như thường Ônlệ. Đường vẫn chuẩn bị bữa sáng cho Giang Kỳ
tinh,như thâncũng hìnhbớt Giang cao đi Kỳ lớn, vài An đôi phần vận lông sắc bộ mày sảo. đồnglạnh phụclùng cơthường trưởngngày trắngdường
điệnsắp thoạisinh. từ Thếbệnh nhưngviện anhđột vừangột mớigọi ngồiđến, xuốngbáo bàntin ănTống thìTừ
điện thoại nhìn GiangÔn KỳĐường Anvới chưavẻ kịpmặt ănđầy miếngkhó nào,xử: tay”Vợ cầmơi…”
thứcmột ănmình, trênkhông Ôn bàn: có Đường “Anh người gượng đi giúp nở mau đỡ một đi, đúng nụ cô là cười, ấy vất thu sinh vả dọn con thật.” đốngcó
sáng, niềm vui Tronglộ mắtrõ Giangnơi Kỳchân Anmày. lập tức ánh lên tia
“Vợ ơi, chờ Anhanh ômvề.” lấy Ôn Đường, hôn nhẹ lên trán cô:
Nói xong, anh vội vàng rời đi.
đến khi hốc Ônmắt Đườngcay nhìnxè theomới bóngchậm lưngrãi anhthu thậthồi lâu,tầm chomắt.
tắtthuận đồngvà hồgiấy Cô đếm chứng đổ ngược nhận hết trên ly bữa điện hôn sáng thoại, lên vào rồi ngăn thùng đặt tủ rác, tờ đầu lặng đơn giường. lẽthỏa
hoàngiờ thànhphải xongtrải Chỉ những qua mất việc trong vỏn mà đời. vẹncô haitừng mươinghĩ bamình ngày,sẽ côchẳng đãbao
Khi đến nơi, Ônsân Đườngbay đỏvẫn hoetấp mắt,nập bắtngười xequa rakẻ sânlại. bay.