TÁM NĂM TRONG BÓNG TỐI

Chương 4



Chỉ là một trong vô số “phương án dự phòng” của anh ta mà thôi.

Là một công cụ sinh con có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Tôi siết chặt điện thoại đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt.

Chu Cảnh Hòa.

Mạnh Vy.

Và cả nhà họ Chu.

Không một ai trong số các người chạy thoát được đâu.

Tôi cũng chụp lại tấm ảnh gia đình đó.

Sau đó quay lưng rời khỏi căn nhà khiến tôi buồn nôn này, không ngoảnh đầu lại.

Tôi gọi xe với tốc độ nhanh nhất, quay về trung tâm dưỡng sinh.

Khoảnh khắc đóng cửa phòng lại, toàn thân tôi như bị rút cạn sức lực, dựa vào cửa rồi trượt xuống ngồi bệt trên sàn.

Điện thoại vẫn bị tôi nắm chặt, màn hình phản chiếu hình tôi chồng lên tấm ảnh gia đình kia.

Buồn cười thật.

Đúng là buồn cười đến chết.

Tôi hít sâu, ép bản thân đứng dậy.

Bây giờ chưa phải lúc để sụp đổ.

Tôi bước đến bên nôi, nhìn gương mặt ngủ yên của con trai, trong lòng chút yếu mềm cuối cùng cũng bị băng giá phủ kín.

Tôi mở điện thoại, đóng gói toàn bộ ảnh vừa chụp được — không sót tấm nào — rồi gửi hết qua email mã hóa cho Tần Duyệt.

Tiêu đề mail chỉ có bốn chữ: Bằng chứng mới nhất.

Gửi xong, tôi gọi ngay cho Tần Duyệt.

Điện thoại gần như bắt máy ngay lập tức.

“Chị nhận được rồi.” – Giọng Tần Duyệt nghiêm trọng chưa từng thấy: “Thẩm Duyệt, lần này em… đúng là đào được mỏ vàng.”

“Hợp đồng bảo hiểm đó, người thụ hưởng là Mạnh Vy.” – Tần Duyệt nói tiếp, giọng lạnh đi: “Nếu Chu Cảnh Hòa chết bất ngờ, cô ta sẽ nhận được 10 triệu. Em biết điều đó có nghĩa là gì không?”

“Có nghĩa là gì?” – Tôi hỏi.

“Về mặt pháp lý, điều đó có thể được xem là bằng chứng rõ ràng nhất cho ý định ‘cho tặng tài sản đặc biệt’.” – Tần Duyệt giải thích: “Và là chứng cứ không thể chối cãi cho mối quan hệ thân mật, lâu dài giữa hai người họ. Còn mấy bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần kia — tất cả đều ký trong giai đoạn cuối thai kỳ của em — đây là một ví dụ điển hình cho việc tẩu tán tài sản chung của vợ chồng với mục đích xấu. Cộng thêm tấm ảnh kỷ niệm 100 ngày… chúng ta thậm chí có thể kiện anh ta tội chung sống như vợ chồng với người khác trong khi đang kết hôn hợp pháp.”

Trong giọng Tần Duyệt lộ rõ sự phấn khích mà chị không thể kiềm chế — cảm xúc của một luật sư hàng đầu khi nhìn thấy một ván bài mà phần thắng nằm gọn trong tay mình.

“Chu Cảnh Hòa đã tự tay đem tất cả điểm yếu chí mạng của mình, dâng đến trước mặt em.”

“Em phải làm gì tiếp theo?” – Tôi hỏi.

“Tấm ảnh đó – ‘Kỷ niệm 100 ngày tuổi của con gái yêu Vãn Vãn’ – có nghĩa là họ sẽ tổ chức một buổi tiệc mừng.” – Tần Duyệt phân tích sắc bén: “Và để thể hiện hình ảnh gia đình hạnh phúc, chắc chắn bữa tiệc đó sẽ được tổ chức linh đình, mời không ít người tai to mặt lớn.”

“Chúng ta cần một sân khấu.” – Chị nói tiếp: “Một nơi mà anh ta sẽ mất hết danh dự, không thể gượng dậy nổi. Và không có sân khấu nào hoàn hảo hơn buổi tiệc mừng 100 ngày đó.”

“Nhưng em không biết thời gian và địa điểm.” – Tôi thở dài.

“Phải tìm cách biết.” – Tần Duyệt nói: “Hiện tại trong mắt anh ta, em là người vợ ‘đã được dỗ dành yên ổn’, ‘tin tưởng tuyệt đối’. Đó là lớp vỏ ngụy trang tốt nhất của em. Hãy tận dụng triệt để vai trò đó.”

Tận dụng tốt vai trò đó.

Tôi cúp máy, đầu óc quay nhanh như chong chóng.

Ai là người biết rõ lịch trình của Chu Cảnh Hòa nhất?

Ai vừa biết rõ “phu nhân Chu tổng” không phải tôi, vừa có chút đồng cảm với tôi?

Tiểu Trần.

Thư ký của anh ta.

Tôi mở khung chat WeChat với Tiểu Trần, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, cân nhắc từng từ.

Không thể quá nôn nóng. Không thể để lộ mục đích thật.

Tôi phải để cô ấy tin rằng — tôi chỉ là một người vợ lo lắng, bất an, ngây thơ và đang cần được trấn an.

Cuối cùng, tôi gửi đoạn tin nhắn sau:

“Tiểu Trần, cảm ơn em lần trước đã nhắc chị. Sau đó Cảnh Hòa có giải thích rồi, nói là chuyện cô Mạnh Vy và đứa bé chỉ là một phần kế hoạch cho dự án kinh doanh. Dù chị tin anh ấy… nhưng trong lòng vẫn thấy lo lo, sợ anh ấy bị người ta lợi dụng.”

Tôi cố tình dừng lại nửa phút, rồi gửi thêm một đoạn nữa:

“Dạo này anh ấy chắc bận lắm nhỉ? Chị nghe nói hình như sắp có tiệc gì đó để mừng nữa? Chị một mình ở trung tâm dưỡng sinh, suy nghĩ lung tung, cứ thấy bất an. Nếu em tiện thì nói cho chị biết một chút, để chị cũng yên tâm, khỏi để anh ấy gánh áp lực một mình.”

Gửi xong, tôi ném điện thoại sang một bên.

Chờ đợi.

Mỗi giây trôi qua đều như một thế kỷ.

Khoảng mười phút sau, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn từ Tiểu Trần.

“Chị Duyệt, chị đừng suy nghĩ nhiều quá. Mấy chuyện của sếp Chu, bọn em cấp dưới không tiện nói đâu ạ…”

Cô ấy rất cẩn trọng.

Tôi nhìn tin nhắn, lòng đã có dự tính từ trước.

Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, rồi gửi đi một đoạn tin nhắn thoại — cố tình dùng giọng yếu ớt, thậm chí có chút nghẹn ngào:

“Tiểu Trần, chị biết làm vậy là làm khó em… nhưng chị mới sinh con xong, chẳng có ai bên cạnh để tâm sự. Cảnh Hòa thì cứ giấu mọi chuyện, toàn nói tốt không nói xấu, chị thực sự rất lo cho anh ấy. Em… em coi như thương chị, nói cho chị biết một chút thôi được không? Chị thề sẽ không để anh ấy biết.”

Lại thêm một khoảng lặng kéo dài.

Đúng lúc tôi nghĩ cô ấy sẽ không trả lời nữa.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Là một bức ảnh — thiệp mời điện tử được thiết kế vô cùng tinh xảo.

Tiêu đề nổi bật:

“Tiệc mừng 100 ngày của thiên kim Chu Vãn Vãn.”

Thời gian: Chủ nhật tuần này, 7 giờ tối.

Địa điểm: Khách sạn Grand Hyatt, tầng 3 – Sảnh tiệc lớn.

Khách sạn Grand Hyatt.

Một trong những khách sạn năm sao đẳng cấp nhất thành phố.

Chu Cảnh Hòa đúng là chịu chơi.

Con trai anh ta chào đời — tôi chỉ có thể một mình trải qua trong trung tâm dưỡng sinh.

Còn con gái anh ta tròn 100 ngày — thì phải tổ chức tiệc linh đình ở Grand Hyatt, thông báo cho cả thiên hạ biết.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thiệp mời, từng chữ trên đó như kim châm vào mắt tôi.

“Cảm ơn em, Tiểu Trần.” – Tôi nhắn lại.

“Chị Duyệt… em chỉ giúp được đến đây thôi. Còn lại… chị tự giữ gìn sức khỏe nhé.” – Tiểu Trần trả lời nhanh, mang theo một tiếng thở dài như còn điều muốn nói mà không thể nói ra.

Tôi biết — cô ấy hiểu rõ mọi chuyện.

Có lẽ cô ấy cũng không chấp nhận nổi những gì Chu Cảnh Hòa đang làm. Có thể cô ấy chỉ đơn giản là thương hại tôi.

Dù vì lý do gì, cô ấy cũng đã trao chìa khóa quyết định vào tay tôi.

Tôi lập tức chụp ảnh thiệp mời, gửi cho Tần Duyệt.

Chị ấy nhắn lại hai chữ:

“Đã nhận.”

Rồi gửi thêm một dòng nữa:

“Chiến trường đã định – chuẩn bị vũ khí.”

Vũ khí.

Vũ khí của tôi chính là những bằng chứng mà Chu Cảnh Hòa đích thân trao tận tay tôi.

Đúng lúc đó, tin nhắn WeChat của Chu Cảnh Hòa hiện lên.

“Vợ ơi, đang làm gì đó? Hôm nay có ngoan ngoãn uống canh không?”

Tôi nhìn dòng tin ấy, như thể nhìn thấy hình ảnh anh ta đang ngồi trong văn phòng, vừa giải quyết công việc, vừa ung dung nhắn tin dỗ dành tôi — người vợ đang “yên phận” nơi hậu phương.

Anh ta chắc nghĩ… tất cả vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay.

Tôi kiềm chế cảm xúc đang dâng trào, nhắn lại:

“Em uống rồi. Y tá bảo em hồi phục rất tốt. Còn anh thì sao? Vẫn bận rộn lắm à?”

“Ừ, bận muốn xỉu luôn. À mà này, cuối tuần này chắc anh không qua được đâu.”

Đây rồi.

Lời nói dối.

“Sao thế anh?” – Tôi vờ hỏi đầy quan tâm.

“Đột xuất phải đi công tác sang thành phố bên cạnh, có một khách hàng quan trọng cần gặp, không thể hoãn được. Đợi anh về, anh sẽ mua quà bù cho em.”

Giọng điệu tự nhiên, như thể anh ta thực sự phải đi công tác.

Nếu tôi không biết về buổi tiệc trăm ngày kia, chắc tôi lại sẽ đau lòng vì anh ta vất vả, lại sẽ dặn anh giữ gìn sức khỏe.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy mỉa mai tột cùng.

“Không sao đâu, công việc quan trọng hơn mà. Anh nhớ giữ sức khỏe, đừng làm việc quá sức nhé.”

Tôi gõ ra dòng này, tay gần như lạnh ngắt.

“Vẫn là vợ anh là hiểu chuyện nhất. Đợi anh xong xuôi, thăng chức Tổng giám đốc khu vực châu Á – Thái Bình Dương rồi, sẽ không ai chia rẽ được chúng ta nữa.”

Lại là chiếc “bánh vẽ” mà anh ta đã vẽ cho tôi suốt tám năm.

Tôi đáp lại bằng một biểu tượng “hôn gió”.

Chấm dứt cuộc đối thoại giả tạo này.

Tôi đặt điện thoại xuống, bước đến bên con trai.

Thằng bé đã tỉnh, đang múa tay múa chân, miệng ê a phát ra những âm thanh ngộ nghĩnh.

Tôi bế con lên, hôn nhẹ lên trán bé.

“Con yêu… mẹ sẽ đưa con đến một nơi.”

“Đến gặp ba con… và ‘gia đình lớn’ của anh ta.”

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng chưa bao giờ kiên định đến vậy.

Buổi tiệc trăm ngày vào Chủ nhật tới – chính là chiến trường mà mẹ con tôi sẽ tuyên chiến với cả nhà họ Chu.

Những ngày tiếp theo, bề ngoài tôi vẫn bình thản như thường.

Ăn đúng bữa, uống thuốc, chăm chỉ tập phục hồi sau sinh.

Những tin nhắn tôi gửi cho Chu Cảnh Hòa vẫn ngọt ngào, dịu dàng như trước.

Anh ta có vẻ đã hoàn toàn yên tâm — ngoài mấy lời hỏi thăm hằng ngày, không hề có thêm sự nghi ngờ nào nữa.

Còn tôi, trong âm thầm, bắt đầu chuẩn bị mọi thứ đến mức hoàn hảo.

Tôi liên hệ với studio thiết kế hình ảnh cá nhân hàng đầu trong thành phố.

Qua điện thoại, tôi chỉ nói một yêu cầu duy nhất:

“Tôi cần một bộ trang phục để dự tiệc tối. Yêu cầu là — phải trông thật đắt tiền. Và… trông giống như đi để phá tan buổi tiệc đó.”

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, rồi bật cười khẽ:

“Hiểu rồi. Cam đoan chị sẽ hài lòng.”

Chiều thứ Bảy, nhân viên studio đem trang phục đến tận trung tâm dưỡng sinh.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.