TANG LAN

Chương 3



9.

Ngoài việc hoàn thành bổn phận của một Thái tử phi và thường xuyên hiến kế giúp Thái tử, ta dành phần lớn thời gian và tinh lực vào việc đầu tư kinh doanh và thu nạp nhân tài.

Rốt cuộc, muốn đặt chân lên vị trí cửu ngũ chí tôn, hai thứ không thể thiếu chính là binh lực và tài lực.

Binh lực, thời cơ chưa tới.

Nhưng tài lực, với của hồi môn và lợi thế biết trước, ta chắc chắn có thể làm tốt hơn kiếp trước.

Ta chia đôi của hồi môn, một nửa dùng để kinh doanh, nửa còn lại để thiết lập các mối quan hệ.

Kiếp này có Thái tử làm chỗ dựa, mọi việc trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Không ai dám gây sự ở cửa hàng của ta, cũng không ai dám làm khó ta trên giấy tờ thủ tục.

Chỉ trong vòng nửa năm, tài sản của ta đã tăng gấp nhiều lần, cửa hàng của ta trải dài khắp kinh thành.

Một ngày nọ, ta và Hà Diệp đang đi kiểm tra các cửa hàng trong thành thì nghe dân chúng xôn xao bàn tán.

Người ta nói kinh thành xuất hiện điềm lành: trong giếng nước của một nhà dân có dòng nước vàng phun trào, đêm đến phát ra ánh sáng vàng rực, còn nghe loáng thoáng tiếng rồng ngâm. Mọi người nghi ngờ rằng có chân long giáng thế.

Ta lập tức cảnh giác, sai người đi điều tra.

Kết quả phát hiện, tất cả đều là trò bịp bợm của Tang Kỳ La.

Mới thành thân được nửa năm, nàng đã không nhịn được muốn công khai thân phận thật của Tam Hoàng tử.

Thật là đồ ngu ngốc.

Kiếp trước, ta vừa giả vờ bán đậu phụ, vừa âm thầm lan truyền tin tức, lại bí mật liên lạc với tàn dư của mẫu phi Tam Hoàng tử.

Chỉ khi mọi sự đã chuẩn bị đâu vào đấy, ta mới dám để lộ hành tung.

Còn hiện tại, Tam Hoàng tử không có binh lực, cũng chẳng có tài lực. Nếu mạo muội hồi cung, e rằng khó tránh khỏi những đòn ám toán lẫn công kích từ mọi phía.

Chỉ dựa vào chút tình thương của Hoàng đế, có thể chống đỡ được bao lâu?

Khi Thái tử tìm đến ta, điềm lành đã được rước vào hoàng cung.

Trên Kim Loan Điện, Hoàng đế liên tục thốt lên ba tiếng “giống”.

Ngay tại triều, Hoàng đế cho người giám định huyết thống, lập tức nhận thân, phong Lý Tư Thần làm Tam Hoàng tử, ban phủ đệ dành riêng cho hoàng tử.

Còn Tang Kỳ La cũng nhân đó trở thành Tam Hoàng tử phi, trong phút chốc nổi danh khắp kinh thành, phong quang vô hạn.

10.

Giống như kiếp trước, Hoàng đế đối với đứa con trai lưu lạc nay trở về hết sức sủng ái.

Những phần thưởng như nước chảy không ngừng được đưa vào phủ Tam Hoàng tử.

Hoàng đế còn thường xuyên triệu hắn vào cung, đích thân chỉ dạy cách trị quốc, thể hiện sự ân sủng vô bờ.

Ngược lại, Thái tử gần đây vì không hoàn thành nhiệm vụ bình định thổ phỉ mà liên tục bị Hoàng đế quở trách.

Sự đối lập này khiến triều đình xôn xao, lời đồn về việc đổi ngôi vị Thái tử dấy lên khắp nơi, gây ra những chấn động lớn.

Điều này càng làm cho Tang Kỳ La thêm dã tâm.

Tại một buổi gia yến trong cung, nàng chặn ta lại sau hòn giả sơn bên hồ Thái Sơ, tay vuốt nhẹ trâm ngọc trên đầu, cười mỉa:

“Tỷ tỷ thấy bản lĩnh của muội thế nào?”Bây giờ Thái tử đã bị bệ hạ chán ghét. Nếu tỷ tỷ chịu quỳ xuống bắt chước chó kêu vài tiếng,”Đợi ngày Tam Hoàng tử đăng cơ, có lẽ muội sẽ tha cho tỷ một mạng.”

Hà Diệp đứng bên giận đến trừng mắt, tay run rẩy.

Ta nhẹ nhàng bóp tay nàng trấn an, khẽ cười đáp:”Muội muội cẩn ngôn. Đã là chuyện của tương lai, bây giờ mà nói chắc chắn chẳng phải hơi sớm sao? Hươu chạy về tay ai, hiện giờ vẫn chưa rõ đâu.”

Tang Kỳ La biến sắc, ánh mắt giận dữ lườm ta:”Tang Lan, ngươi đúng là chết vẫn cứng miệng. Đợi Thái tử bị phế, ta xem ngươi còn hống hách được bao lâu!”

Ta không muốn tranh cãi với nàng, nhấc chân bước qua, bình thản nói:”Kỳ La, muốn phế Thái tử đâu phải chỉ dựa vào vài câu hăm dọa.”

Kiếp trước, không lâu sau khi Tam Hoàng tử được tìm về, Thái tử quả nhiên bị phế truất.

Tang Kỳ La khi ấy chỉ nghĩ rằng Hoàng đế thiên vị Tam Hoàng tử, vì thế mới phế Thái tử.

Nhưng thực ra không phải vậy.

Thái tử bị phế là vì ta đã thu thập đủ bằng chứng cho thấy hắn bất trung.

Những chứng cứ ấy, ta từng ngày từng chút để Tam Hoàng tử tiết lộ với Hoàng đế trong những lần gặp gỡ. Sự nghi kỵ của bậc đế vương vì thế mà ngày một lớn dần.

Cuối cùng, sự bất mãn của Hoàng đế bùng nổ trong chuyện bình định thổ phỉ, dẫn đến việc phế truất Thái tử.

Kiếp này, chỉ dựa vào việc Thái tử thất bại trong bình định thổ phỉ để mong đổi ngôi vị Thái tử, Tang Kỳ La quả thật quá ngây thơ.

11.

Thêm một tháng trôi qua, Thái tử bị thương trở về phủ, tạm thời giao trả quyền chính để tĩnh dưỡng.

Hoàng đế liền giao phần lớn chính sự trong tay Thái tử cho Tam Hoàng tử, khiến địa vị của hắn ngày càng được củng cố, danh vọng tăng cao, trở thành tâm điểm chú ý của triều đình.

Cùng với sự sủng ái ngày càng lớn dành cho Tam Hoàng tử, Tang Kỳ La cũng ngày càng trở nên ngạo mạn.

Tại yến tiệc Bách Hoa do Trưởng Công chúa tổ chức, nàng đến trước ta một bước, không hề để tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, thản nhiên ngồi vào vị trí dành cho Thái tử phi ở thượng tọa.

Nha hoàn bên cạnh khẽ nhắc nhở:”Hoàng tử phi, đây là chỗ của Thái tử phi.”

Tang Kỳ La giả vờ không nghe thấy, hoàn toàn không có ý định đứng dậy.

Khi thấy ta đã bước vào đại điện, tiểu nha hoàn có chút sốt ruột, nâng giọng chỉ về chỗ ngồi bên cạnh, nói:”Hoàng tử phi, người ngồi nhầm chỗ rồi, đây mới là chỗ của người.”

Tiếng nhắc nhở của nha hoàn tuy không lớn nhưng đủ để các phu nhân quý tộc trong yến tiệc nghe rõ. Lập tức, ánh mắt cả đại sảnh đều đổ dồn về phía Tang Kỳ La.

Tang Kỳ La không hài lòng, lườm nha hoàn một cái, ánh mắt đầy khinh thường:”Chẳng qua chỉ là một chỗ ngồi, Thái tử phi ngồi được, chẳng lẽ ta lại không ngồi được?”Hiện tại, cả triều đình ai chẳng biết Tam Hoàng tử được Hoàng thượng yêu quý nhất. Ta ngồi thượng tọa thì sao nào?”

Nha hoàn khó xử nhìn ta, nhỏ giọng hỏi:”Thái tử phi, việc này…”

Ta khẽ phất tay, mỉm cười nói:”Chỉ là một chỗ ngồi thôi, nếu muội muội thích, vậy nhường lại cho muội. Ta đứng ở đây một lát, cũng không phiền gì.”

Tang Kỳ La không hiểu ta đang tính toán điều gì, nhưng tự cho rằng mình đã thắng. Nàng đưa tay chỉnh lại búi tóc, mỉm cười đắc ý:”Vẫn là tỷ tỷ hiểu chuyện.”

Ta chỉ cười, không đáp, ánh mắt nhanh chóng bắt gặp bóng dáng tiểu nha hoàn vừa rồi len qua tấm rèm, đi về phía hậu sảnh.

12.

Khoảng chừng một khắc sau, Trưởng Công chúa đến.

Mọi người hành lễ xong, Trưởng Công chúa nhìn ta vẫn đứng trong điện, cố ý làm ra vẻ nghi hoặc:”Thái tử phi, vì sao không vào chỗ?”

Ta khép mình hành lễ, không hề nhắc đến chuyện bị chiếm chỗ:”Thần thiếp từ nhỏ đã ngưỡng mộ phong thái cao nhã của cô mẫu, tiếc rằng cô mẫu thích yên tĩnh nên chưa từng có duyên gặp mặt.”Hôm nay được toại nguyện, nhưng thần thiếp cảm thấy khoảng cách quá xa không thể tận hiếu, muốn được gần gũi cô mẫu hơn để phụng dưỡng, mong cô mẫu thành toàn.”

Những lời ta nói vừa chân thành vừa tha thiết, không chút giả tạo.

Kiếp trước, ta quả thực rất ngưỡng mộ vị Chiêu Khánh Trưởng Công chúa này.Từng muốn tranh thủ sự giúp đỡ của bà để trợ Tam Hoàng tử, nhưng lại bị cản ngoài cửa phủ.

Nói đến Trưởng Công chúa, bà quả là một người kỳ lạ.

Thuở trẻ, vì bảo vệ giang sơn Đại Khánh, bà đã hòa thân sang Liêu Quốc.Năm thứ năm tại Liêu Quốc, bà tự tay sát hại Liêu Vương, phối hợp trong ngoài giúp Đại Khánh tiêu diệt Liêu Quốc.Sau khi hồi quốc, bà ở ẩn, suốt mười năm không lộ diện.

Mãi đến khi ta qua đời kiếp trước, Chiêu Khánh Trưởng Công chúa mới bắt đầu hành động.

“Quả là biết ăn nói.” Trưởng Công chúa khẽ cười, vẻ mặt thư thái, nhưng rồi bất chợt trở nên nghiêm nghị:”Nhưng bản cung bao năm không lộ diện, nay lại để thứ bẩn thỉu này dám múa may trên đầu bản cung!”

Mọi người trong sảnh không hiểu chuyện gì, vội vàng đứng dậy.

Còn ta, ta biết rõ: Trưởng Công chúa nổi giận.

Bất kỳ người cầm quyền nào cũng không cho phép người khác làm trò trên lãnh địa của mình, càng không dung thứ cho kẻ coi thường uy nghiêm của mình.

Huống chi, đây là vị Trưởng Công chúa vừa tái xuất sau thời gian dài ở ẩn.

Hành động “cướp chỗ” của Tang Kỳ La chính là cơ hội để Trưởng Công chúa lập uy lần đầu.

“Tam Hoàng tử phi, mời ra ngoài!”

Hai bà vú lực lưỡng tiến tới trước mặt Tang Kỳ La, làm động tác mời ra cửa.

Tang Kỳ La không cam tâm, tức giận đến đỏ bừng mặt, lớn tiếng phản đối:”Chỉ là một chỗ ngồi, có gì to tát? Ta nể mặt ngươi là trưởng bối nên mới tham gia yến tiệc này.”Thái tử sớm muộn cũng bị phế, ta chỉ là…”

Chưa kịp nói hết, một bà vú bên cạnh đã “chát” một tiếng, tát thẳng vào mặt nàng, khiến nàng ngã lăn xuống đất.

Trưởng Công chúa mặt lạnh như sương, ra hiệu cho bà vú lôi nàng ra ngoài:”Luận bàn triều chính, trừng phạt nặng hai mươi roi, lôi ra ngoài đánh!”

Tang Kỳ La che gương mặt sưng đỏ, chậm rãi đứng dậy, tức giận hét lên:”Ta là Tam Hoàng tử phi, ai dám đánh ta!”

Đáng tiếc, nàng lại gặp phải một bức tường sắt.

Vị Chiêu Khánh Trưởng Công chúa này chính là người từng khiến Liêu Quốc diệt vong, một Hoàng tử phi nhỏ nhoi, bà nào để vào mắt?

Hai bà vú ra tay không chút lưu tình, đánh Tang Kỳ La đến máu thịt be bét, sau đó quăng nàng ra khỏi phủ.

Tam Hoàng tử nghe tin, liền đến cầu xin Hoàng đế đòi lại công bằng, nhưng lần đầu tiên phải chịu cảnh bị từ chối ngay trước cửa cung.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.