Thái Hậu Mười Tám Tuổi

Ngoại truyện



Thác Bạt Thiện vốn đang chinh chiến nơi tiền tuyến, đột nhiên bị triệu hồi gấp về cung. Lúc này hắn mới biết, Nam Chu phái Công chúa đến hòa thân.

Từ trước đến nay, hắn luôn khinh thường kiểu hành xử của Nam Chu, đánh không lại thì hòa thân, nghe thôi đã thấy mất mặt. Nhưng khi lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Minh Xu, hắn lập tức bị nụ cười của nàng làm cho lóa mắt, chẳng thể dời tầm nhìn.

Chinh chiến nhiều năm, hắn chưa từng gặp qua nữ tử nào như vậy. Mi mục như vẽ, môi hồng răng trắng, lại còn thản nhiên nói sẽ xem hắn như con ruột mà đối đãi.

Quỷ xui thần khiến thế nào, hắn lại cảm thấy… cuộc hôn nhân hòa thân này cũng không tệ.

Nhưng rất nhanh sau đó, hắn chợt tỉnh táo lại. Đây không phải là thiếu nữ bình thường, đây là mẫu hậu của hắn.

Cuối cùng, hắn chỉ biết cung kính hành lễ: “Nhi thần bái kiến mẫu hậu.”

“Là A Thiện à.” Mẫu hậu mỉm cười dịu dàng, tiện tay nhét cho hắn một nắm hạt dưa.

Hắn nắm chặt lấy số hạt dưa ấy… vậy mà chẳng nỡ ăn một hạt nào.

Về sau, hắn dần dần nhận ra, mẫu hậu không giống những Công chúa hòa thân thông thường. Hắn tận mắt chứng kiến mẫu hậu giúp Nhị ca vững vàng ngồi trên ngai vàng, lại giúp Đại ca trừ khử Nhị thúc có dã tâm.

Mẫu hậu mỉm cười căn dặn hắn: “Phải dẫn binh cho thật tốt. Một ngày nào đó, ta sẽ đích thân trở về Nam Chu.”

Hắn luôn khắc ghi lời ấy trong lòng.

Đợi đến khi hắn thật sự hoàn thành tâm nguyện diệt Nam Chu của mẫu hậu, hắn mới phát hiện ánh mắt mà Đại ca dành cho mẫu hậu.

Mềm mại như nước. Khiến hắn nghẹn ngào, chua xót trong lòng.

Hắn nghĩ, thôi thì cũng được. Có Đại ca ở đó, chắc chắn có thể bảo hộ mẫu hậu cả đời bình an.

Còn hắn chỉ là một võ tướng chỉ biết chém giết nơi sa trường. Có lẽ kết cục cuối cùng… là vùi thân giữa non xanh đất lạnh.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]