THÁI HẬU TÂM KẾ

Chương 1



Khi ta bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, cung nữ đã đến bẩm báo, rằng Hoàng đế và Ninh Phi muốn cầu kiến.

Hoàng đế là con trai ruột của ta, còn Ninh Phi chính là chân ái của hắn.

Ta thở một hơi dài, còn chưa kịp suy nghĩ thấu đáo thì đã thấy một nữ nhân dung mạo kiều diễm trong bộ cung trang vội vã chạy vào, nước mắt giàn giụa.

“Thái hậu nương nương! Cầu xin người, cứu lấy hài nhi của thần thiếp!” 

Ninh Phi mềm mại quỳ xuống dưới chân ta, giọng nói đầy khẩn thiết.

Hoàng đế theo sát sau nàng, vội vàng khuyên can: “Ninh Phi, Thái y đã nói, thân thể nàng yếu đuối, nếu sinh nở sẽ tổn thương căn cốt.”

Ninh Phi hất tay hắn ra, đôi mắt đỏ hoe, nhưng lời lẽ không chút mềm yếu: “Nhưng thần thiếp đã mang cốt nhục của bệ hạ, chẳng lẽ ngài muốn mở to mắt nhìn hài nhi của chúng ta bị ngài hại c h ế t sao?”

Ta lặng lẽ nghe, rốt cuộc cũng hiểu rõ ngọn nguồn. Ninh Phi đã mang thai, nhưng Hoàng đế lại không muốn giữ.

Khách quan mà nói, ta đồng tình với quyết định của Hoàng đế. Không phải vì thương xót thân thể yếu ớt của Ninh Phi, mà bởi nàng xuất thân từ Nam Cương. Ta không muốn trong dòng máu của cháu mình pha tạp huyết thống ngoại tộc.

Trong giấc mộng, chính ta là người thúc đẩy Hoàng đế xuống tay, để Ninh Phi mất đi đứa trẻ. Từ đó, nàng oán hận Hoàng đế, tình cảm nồng nàn ngày xưa hóa thành lạnh lùng xa cách. Chỉ sau hai năm, nàng vì uất ức mà qua đời.

Hoàng đế mất đi người yêu, lại đổ hết trách nhiệm lên ta, cho rằng chính ta đã ép hắn tổn thương lòng Ninh Phi. Từ đó, mẫu tử tình thâm không còn, hắn xa cách ta, hận ý càng sâu.

Giấc mộng ấy vẫn còn như bóng ma vây lấy ta. Dẫu mộng cảnh có ứng nghiệm hay không, ta cũng chẳng muốn chen vào chuyện của Hoàng đế và Ninh Phi nữa.

“Hoàng đế, chuyện của ngươi và hậu cung, tự mình xử lý. Đừng đến làm phiền ai gia.”

Hoàng đế đã có vài người con, mà đứa lớn nhất – đích trưởng tử – đã được lập làm Thái tử. Thái tử phi lại là nữ nhi của Đại tướng quân, địa vị vững như bàn thạch. Cái thai của Ninh Phi, giữ hay không giữ, cũng chẳng ảnh hưởng gì.

“Thái hậu, thần thiếp cả đời này không cầu gì khác, chỉ mong được sinh hạ một hài tử với bệ hạ.” 

Thấy ta làm ngơ, Ninh Phi hốt hoảng, nước mắt chảy dài, dập đầu mà cầu xin.

“Xin Thái hậu người thương xót, chỉ cần có thể giúp thần thiếp bình an hạ sinh Hoàng nhi, dù có c h ế t, thần thiếp cũng cam lòng tình nguyện!”

Ta không lên tiếng, nhưng Hoàng đế đã vội vã ôm lấy nàng, lòng đầy xót xa.

“Ninh phi của trẫm, sao nàng có thể nói ra những lời này? Như thế chẳng phải muốn trẫm đau lòng sao?”

Ninh Phi ngẩng đầu, đôi mắt ngập lệ đầy trách móc nhìn Hoàng đế, giọng run rẩy: “Đó cũng là cốt nhục của bệ hạ! Sao ngài có thể nhẫn tâm đến thế?”

“Trẫm nào không muốn đứa con của chúng ta? Nhưng so với hài tử, nàng quan trọng hơn gấp trăm lần.”

Hoàng đế bất chấp thể diện, cúi người xuống, ôm chặt lấy Ninh Phi đang rơi nước mắt.

“Với trẫm, nàng là tất cả. Trẫm không thể mất nàng!”

Ninh Phi thoáng ngây người, ánh mắt chuyển từ đau đớn sang đong đầy yêu thương. Nàng khẽ tựa vào lòng hắn, giọng mềm mại như gió xuân: “Bệ hạ…”

Trước cảnh tượng đôi trẻ tình ý nồng nàn, ta chỉ nhớ đến kết cục bi thương trong giấc mộng, lòng không khỏi rối bời.

“Ai gia thấy trong người không khỏe, phải về nghỉ ngơi. Các ngươi tự nhiên.” 

Ta chẳng buồn nhìn lại, chỉ thẳng tay vén áo, rời đi mà không ngoái đầu.

Trở về tẩm cung, ta phất tay lui hết cung nhân, cẩn thận hồi tưởng lại cảnh trong giấc mộng. 

Trong mộng, không chỉ Ninh Phi mất đi đứa trẻ, mà ngay cả hoàng hậu cũng vì ta mà bị hủy đi thai nhi trong bụng. 

Nguyên do là bởi hoàng hậu làm bại hoại hậu cung, có tư tình với một vị thái y. 

Hoàng hậu tuổi đã lớn, sau biến cố ấy, mất đi nửa cái mạng. 

Để giữ thể diện hoàng gia, ta giấu kín chân tướng, nhưng cũng vì thế mà nhận lại oán hận từ cả hoàng đế lẫn thái tử. 

Nếu muốn xác minh thực hư giấc mộng, chỉ cần đến Khôn Ninh Cung một chuyến là rõ. 

Trong sự hộ tống của đám cung nhân, ta đi thẳng đến Khôn Ninh Cung thăm hoàng hậu.

Đến cửa cung, quả nhiên một mảnh yên tĩnh. Thái giám và cung nữ giữ cửa vội vàng hành lễ với ta, sau đó hấp tấp chạy vào thông báo. 

Ta vừa định bước vào, một tiểu cung nữ bỗng đứng chắn trước mặt. 

“Thái… Thái hậu nương nương, hoàng hậu nương nương đang nghỉ ngơi, xin người chờ một lát rồi hãy vào.” 

Cung nhân đi theo ta lập tức bước lên trước, chắn trước mặt ta, chỉ tay vào tiểu cung nữ lớn tiếng trách mắng: 

“Ngươi thật to gan! Dám cản đường Thái hậu nương nương giá lâm?” 

Tiểu cung nữ sợ hãi lùi lại mấy bước, cuống quýt quỳ xuống trước mặt ta. 

“Thái hậu nương nương tha mạng! Nô tỳ không dám cố ý!” 

Ta lạnh lùng liếc nàng một cái. “Lôi xuống, xử lý theo cung quy.” 

Cung nữ này rõ ràng là cố ý chặn đường. 

Nàng ta muốn giấu giếm điều gì? 

Ta nhìn về phía cửa lớn của tẩm điện hoàng hậu, trong lòng dấy lên nghi hoặc. Hoàng hậu xưa nay hành xử đoan chính, chớ làm chuyện khiến ta thất vọng. 

Nghĩ vậy, ta dẫn người thẳng bước vào tẩm điện của hoàng hậu. 

Một mùi thuốc đắng quen thuộc xộc thẳng vào mũi – đây là mùi an thai dược. 

Hoàng hậu thực sự đã mang thai? Ta thoáng chấn động trong lòng. 

Trong điện, hoàng hậu đang được cung nữ đỡ từ trên giường dậy. Nàng y phục chỉnh tề, trên mặt không lộ vẻ bệnh hoạn. 

Thấy ta tiến vào, nàng vội vàng bước tới, dẫn toàn bộ người trong điện quỳ xuống hành lễ. 

“Thần thiếp thỉnh an mẫu hậu.” 

“Nô tài thỉnh an Thái hậu nương nương.” 

Ta đảo mắt nhìn quanh, trong điện ngoài cung nữ hầu hạ hoàng hậu, còn một nam tử mặc y phục thái y quỳ dưới góc phòng đặc biệt chướng mắt. 

“Người kia là ai?” 

Ta giơ tay chỉ về phía nam tử. 

“Tiến lại đây, ngẩng đầu lên.” 

Nam tử kia bước tới, quỳ xuống trước mặt ta, ngẩng đầu lên, gương mặt có chút quen thuộc nhưng ta nhất thời không nhớ tên. 

“Nô tài, thái y Lãnh Tự, tham kiến Thái hậu nương nương.” 

Lãnh thái y tiến đến gần, cúi đầu trước chân ta, giọng nói cố giữ bình tĩnh: 

“Hoàng hậu nương nương long thể không khỏe, nô tài đang chẩn trị cho người.” 

Ta chợt nhớ ra, trong giấc mộng, hoàng hậu cùng vị thái y này có tư tình. Đứa bé trong bụng nàng không phải là long chủng mà là nghiệt chủng giữa nàng và gã thái y. 

Ta đè nén sóng lòng, giữ giọng bình thản hỏi: 

“Hoàng hậu mắc bệnh gì? Sao không báo cho ai gia một tiếng?” 

Nhiều năm ở chốn cung đình, từ một quý nhân đến quý phi, rồi lên Thái hậu, ta đã trải qua không biết bao nhiêu âm mưu. Vì để bảo vệ bản thân, ta cũng học được chút y lý. 

Ta kéo cổ tay hoàng hậu, nhẹ nhàng đỡ nàng ngồi dậy, đầu ngón tay đặt lên mạch nàng, cẩn thận dò xét. 

Gương mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa, nhưng trong lòng ta dậy lên sóng lớn – mạch tượng đúng là trơn mượt, hiển nhiên đã có thai gần ba tháng! 

Hoàng hậu đã mang thai! 

Cảnh tượng trong giấc mộng một lần nữa trở thành hiện thực. 

Hoàng hậu cúi đầu, giọng điệu thấp thỏm giải thích: 

“Thần… thần thiếp chỉ bị cảm lạnh chút thôi, uống ít thuốc, nghỉ ngơi vài ngày là ổn.” 

“Vậy sao? Chỉ là bệnh nhỏ thì tốt.” 

Ta vỗ nhẹ tay nàng, chậm rãi khuyên nhủ: 

“Hoàng hậu tuổi tác không còn trẻ, phải biết tự chăm sóc mình. Trong cung của ai gia còn có một củ nhân sâm thượng hạng, lát nữa sẽ bảo người mang qua cho ngươi bồi bổ.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.