Thanh Xuân Em Là Của Anh

Ngoại truyện



1.Tạ Xuyên

28 tuổi, tôi về nước, được mời tham dự lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường cũ.

Ánh mắt tôi đảo quanh hội trường rất lâu, nhưng vẫn không thấy được gương mặt đó.

Có sinh viên đặt câu hỏi:

“Anh học trưởng, hồi đi học anh có từng thầm yêu ai không ạ?”

Tôi mỉm cười:

“Dĩ nhiên là có chứ.”

Ngày đầu tiên nhập học, cả lớp giới thiệu bản thân. Khi cô ấy bước lên bục, lũ con trai phía dưới bắt đầu thì thào bàn tán.

Năm đó, phim “Những năm tháng vội vã theo đuổi em” rất hot, còn cô ấy thì giống hệt nữ chính Thẩm Giai Nghi.

Xinh đẹp, đáng yêu, tự tin, tỏa sáng — có rất nhiều người âm thầm thích cô ấy.

Nhưng tôi… không phải một trong số đó. Có những thứ quá rực rỡ, đến mức người ta chỉ dám nhìn từ xa, không dám mơ tới.

Xuất thân nghèo khó khiến tôi hiểu rất sớm: học hành là con đường duy nhất để đổi đời.

Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ tên cô ấy: Cố Kiều.

Sau phần tự giới thiệu, mọi người bắt đầu tám chuyện.

Có người hỏi tôi:

“Tạ Xuyên, ba mẹ cậu làm nghề gì vậy?”

Tôi đáp:

“Nông dân.”

“Ồ, hóa ra là làm ruộng à~” – thằng kia trêu chọc, giọng đầy khinh khỉnh.

Cô ấy cau mày, không kiên nhẫn quay sang mắng to:

“Làm ruộng thì sao? Không có bác nông dân trồng lúa, cậu lấy gì mà ăn béo trắng như vậy hả?”

Thằng đó lập tức câm nín, không dám nói thêm câu nào.

Ngay khoảnh khắc ấy, tuổi trẻ ảm đạm của tôi bỗng có thêm một mảng sáng.

Và cũng chính khoảnh khắc ấy, tôi nảy sinh một thứ tình cảm mà tôi từng cho là không nên có — thầm thương một người.

Cô ấy quá rực rỡ, rực rỡ đến mức tôi chẳng dám nhìn thẳng.

Tôi chỉ dám đặt tên mọi đường phụ trong bài toán hình học là “gq”.

Chỉ dám lén đặt vở bài tập của hai đứa cạnh nhau khi thu bài.

Chỉ dám âm thầm theo dõi từng chi tiết về cô ấy.

Bạn cùng bàn của cô ấy tên là Giang Thừa, là thanh mai trúc mã, là lớp trưởng kiêm “đầu gấu” có tiếng.

Cô ấy thích uống trà sữa, thích ngắm hoàng hôn sau giờ tan học.

Còn tôi — chỉ dám đi cách sau vài bước, nhìn bóng lưng rộn rã tiếng cười của cô ấy.

Đã không biết bao nhiêu lần ánh mắt tôi ôm lấy bóng hình đó, trong tim là một thứ tình cảm mãnh liệt mà tôi không dám gọi tên.

Có lần cô ấy bất chợt quay đầu lại, tôi lúng túng hoảng loạn.

Giả vờ thản nhiên đi ngang qua, ánh mắt giao nhau, dưới ánh chiều tà, tình cảm bị dồn nén bấy lâu bỗng bùng nổ như cỏ dại mọc tràn.

Từ ngày đó, không hiểu sao… cô ấy bắt đầu theo đuổi tôi.

Tôi vừa mừng thầm, lại vừa chùn bước.

Người tự ti thường không dám yêu.

Có nhiều người bàn tán: “Sao hoa khôi lại thích một thằng nghèo rớt mồng tơi như vậy?”

Giang Thừa từng chặn tôi lại sau giờ học, bảo:

“Cô ấy chỉ nổi hứng nhất thời thôi. Cô ấy thích nhiều người lắm rồi, mày là loại không đáng để ý nhất.”

Quả nhiên, chưa được bao lâu, cô ấy đã bỏ cuộc.

Cô ấy yêu rất mãnh liệt, mà khi từ bỏ… cũng rất dứt khoát.

Còn tôi thì chẳng thể trở lại như trước.

Con người thật tham lam — một khi đã có được một chút, lại muốn nhiều hơn nữa.

Cố Kiều à, em đã từng thích anh… sao không thích thêm một chút nữa?

Ngày hôm đó, như bị quỷ ám, tôi lại chủ động tìm đến cô ấy.

Vài câu thôi, cô ấy đã dễ dàng phá vỡ sự bình tĩnh của tôi.

Cô ấy nói cô cũng muốn thi vào đại học ở Bắc Kinh.

Cuối cùng, chúng tôi trở thành bạn cùng bàn.

Sau đó, cả hai cùng nhận được giấy báo trúng tuyển ở một thành phố.

Trong buổi họp lớp trước khi tốt nghiệp, cô ấy bước qua đám đông, hôn nhẹ lên má tôi.

Từ một ánh trăng chẳng dám ngước nhìn, đêm ấy, ánh trăng thật sự rơi xuống vai tôi.

Ra trường, cô ấy nói muốn ở lại bên tôi, nên quyết định không về quê, mà tìm việc ở Bắc Kinh.

Chúng tôi về ra mắt hai bên gia đình.

Lúc ấy, tôi mới thật sự cảm nhận được sự khác biệt giữa hai người.

Cô ấy tốt đến mức, dù biết bản thân không xứng… tôi vẫn không nỡ buông tay.

Một cô gái được cưng như công chúa từ bé, lại sẵn sàng ngồi sau xe điện của tôi, cùng tôi đón gió.

Tôi thắt lưng buộc bụng, cũng chỉ có thể mua cho cô ấy một cái túi fake cao cấp.

Năm thứ hai sau khi tốt nghiệp, bố tôi ngã bị thương, phải phẫu thuật, lần đầu tiên tôi phải cúi đầu đi vay tiền bạn học.

Lòng tự trọng vỡ vụn không còn gì cả.

Hôm sinh nhật tôi, cô ấy tặng tôi một chiếc đồng hồ trị giá 10.000 tệ.

Chiếc đồng hồ ấy tôi vẫn đặt ở đầu giường, chưa từng dám đeo.

Vì mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ đến người con gái tôi yêu — người sẵn sàng mang túi fake, chỉ để dành tiền mua đồng hồ thật cho bạn trai.

Tạ Xuyên à Tạ Xuyên, anh xứng đáng với cô ấy sao?

Là anh luôn kéo cô ấy lại, là anh khiến cô ấy phải chịu khổ. Còn muốn cô ấy vì anh mà chịu bao nhiêu cay đắng nữa?

Cô ấy nói cô ấy hối hận rồi. Cô ấy không muốn tiếp tục sống một cuộc đời mà không nhìn thấy nổi tương lai.

Vậy là, chúng tôi — mỗi người một ngả.

Sau đó, tôi điên cuồng kiếm tiền.

Khi dịch bệnh bùng phát trong nước, tôi rất lo cho cô ấy, nhưng… đã không còn tư cách để liên lạc nữa.

Năm thứ tư khi tôi đang ở nước ngoài, bố tôi gọi điện.

Nói rằng mẹ tôi bị bệnh.

Về sau mới biết là ung thư. Một năm trước đã phát hiện ra rồi, vậy mà vẫn luôn giấu tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi chỉ thấy bản thân thật vô dụng…

Sau đó, tôi tình cờ gặp lại cô ấy.

Tôi giả vờ bình thản, nhưng tình cảm bị đè nén đã sớm tràn ra như cỏ dại mọc đầy lòng.

Tôi từng ngây ngô nghĩ rằng — bây giờ tôi đã có tất cả, có thể cưới được cô ấy rồi.

Là Giang Thừa cười khẩy nhìn tôi hỏi:

“Tạ Xuyên, anh tưởng 50.000 kia thật sự là học bổng à?

Là Cố Kiều vay tiền tôi đấy.

Không có cô ấy buông tay năm đó, anh tưởng hôm nay mình có được những gì sao?”

Lúc ấy, tôi mới hiểu ra.

Hóa ra, cô ấy chưa bao giờ quan tâm đến việc tôi có tiền hay không. Trước kia là thế, bây giờ vẫn vậy.

Sau này, tôi kiếm được rất nhiều tiền.

Nhưng vẫn không cứu nổi mẹ tôi đang nguy kịch. Cũng chẳng giữ được người con gái tôi yêu sâu đậm nhất.

Mẹ tôi từng nói với tôi:

“Tạ Xuyên à, Cố Kiều rời xa con có thể gặp người tốt hơn.

Nhưng con thì không.”

Đúng vậy.

Sau này có người hỏi tôi:

“Anh có nhà không? Có xe không? Có bao nhiêu tiền tiết kiệm?”

Mỗi lần như vậy, tôi lại nhớ đến mùa hè năm 18 tuổi, nhớ đến cái khoảnh khắc hoàng hôn ấy.

Nhớ đến cô gái ngồi sau xe điện của tôi, hồn nhiên bảo: “Sau này anh kiếm được tiền thì mua Land Rover, mua Hermès nha.”

Về sau, chúng tôi có tất cả.

Chỉ là… không còn là “chúng tôi” nữa.

Cô ấy nói với tôi:

“Tạ Xuyên, rồi anh sẽ gặp được người tốt hơn.”

Nhưng tôi biết, tôi không thể nữa.

Người đàn ông cô ấy yêu đã trao cho cô ấy một lễ cưới thật hoành tráng.

Cô ấy mặc váy cưới dài quét đất, chậm rãi bước ra, đẹp đến nao lòng.

Cô ấy nói “Em đồng ý” giữa những tràng pháo tay chúc phúc, ôm lấy người mình yêu và trao nụ hôn.

Tôi đứng nhìn từ xa, lặng lẽ chứng kiến tình yêu của cô ấy.

Còn tôi, lấy số tiền 200.000 đã chuẩn bị sẵn, âm thầm biến nó thành lời chúc phúc cuối cùng.

Cuối buổi lễ kỷ niệm trường, vẫn có sinh viên hiếu kỳ hỏi tôi:

“Vậy… sau đó thì sao ạ?”

Tôi cười nhạt:

“Sau đó à?

Tôi đã trả lại vầng trăng đó cho bầu trời.”

Cố Kiều, anh đã bỏ lỡ em rồi.

Chúc em tân hôn hạnh phúc.

2.Giang Thừa 

Từ nhỏ, mẹ tôi đã ghét bỏ chuyện tôi không phải con gái.

Nhưng lỗi đấy là tại tôi chắc? Không phải tại bố tôi à?

Hồi nhỏ tôi nghịch, suốt ngày bị ăn đòn, mà cứ bị đánh là lại chạy sang nhà chú Cố trốn.

Nhà chú Cố có một cô nhóc tên Cố Tiểu Kiều. Mẹ tôi quý cô ấy lắm, suốt ngày nói: “Đấy, vợ tương lai của con đấy!”

Nhưng Cố Tiểu Kiều trước mặt người khác thì ngoan, trước mặt tôi thì chảnh chọe, còn lắm tật xấu.

Không ăn hành, không ăn cần, không ăn mỡ, ghét cả gừng — một danh sách dài dằng dặc. Yểu điệu hết mức.

Tôi toàn ăn cơm thừa của cô ấy, còn bị sai bảo như đầy tớ.

Ngày nào cũng dựa vào cái mác “xinh gái”, làm mưa làm gió.

Tôi từng nói:

“Đợi đấy, sau này tôi lấy được cô về, một ngày tôi đánh cô tám lần!”

Nhưng đâu chỉ vậy, Cố Tiểu Kiều còn là “tra nữ”, cực kỳ “tra”.

Mới mẫu giáo đã thích một thằng nhóc trong lớp, còn hôn chụt lên mặt người ta!

Trời ơi, tức chết tôi rồi!

Tôi là người muốn cưới cô ấy về làm vợ mà!

Thế mà đến tôi còn chưa từng được cô ấy hôn!

Không chỉ “tra”, cô ấy còn… đa tình.

Hôm nay thích sao nam này, ngày mai lại mê trai khác.

Hôm nay để ý thằng này, mai lại crush đứa khác.

Đám hoa đào vây quanh, đến tên nào là tôi “block” tên đó — cuối cùng cũng vẫn quay về bên tôi.

Sau đó, cô ấy lại thích một thằng khác — lớp phó học tập Tạ Xuyên.

Cái thằng mặt mũi xanh xao, nghèo rớt mồng tơi ấy có gì hay ho?

Cô ấy thích đọc ngôn tình, đọc rồi cười, rồi khóc như ngốc.

Nhân vật nam chính trong truyện thường là kiểu tổng tài ít nói — tôi hiểu rồi.

Tôi nín luôn một ngày, không thèm hé miệng. Kết quả bị cô ấy hỏi:

“Giang Thừa, anh bị bệnh à?”

Tôi nghiến răng, hỏi lại:

“Cô thích kiểu đàn ông nào?”

Cô ấy đáp:

“Đẹp trai!”

Tôi nhìn vào gương…

Cố Tiểu Kiều, mắt cô có vấn đề à?!

Mặt tôi chẳng lẽ kém Tạ Xuyên ở chỗ nào? Ngoài cái da không trắng bằng cậu ta?

Được rồi, cô thích “mặt trắng”, tôi lén trộm miếng mặt nạ làm trắng của mẹ tôi đắp ngay!

Hướng dẫn sử dụng mặt nạ ghi rõ: “đắp 15 phút rồi rửa sạch”, vậy mà tôi lại nghĩ — nếu đắp cả đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy chắc trắng đến phát sáng luôn!

Kết quả: không trắng lên, còn đỏ rực cả mặt, tặng kèm một bầy mụn.

Chán đời…

Cố Tiểu Kiều hình như thật sự thích thằng đó rồi, không thèm để ý đến tôi nữa, còn chuyển bàn để ngồi với hắn.

Cô ấy lừa tôi, bảo ngồi với Tạ Xuyên là để nhờ hắn kèm học.

Tôi ngây thơ tin sái cổ lời nói xạo đó.

Mãi đến hôm liên hoan tốt nghiệp, cô ấy chơi oẳn tù tì thua trò “Đại mạo hiểm”, phải chọn một người để hôn.

Tôi nhìn thấy cô ấy bước thẳng về phía mình, trong lòng vui như mở hội.

Kết quả… cô ấy không dừng lại mà đi thẳng qua tôi, cúi người hôn Tạ Xuyên.

Trời sập.

Đầu xanh.

Trái tim như có một trận mưa rào ào ạt trút xuống.

Quá đau đớn.

Hôm chụp ảnh tốt nghiệp, tôi giả vờ thản nhiên vòng tay ôm vai cô ấy chụp tấm cuối cùng.

Cô ấy cười tươi rói, còn tôi thì suýt khóc ra tiếng.

Vợ sắp chạy theo người khác rồi, tôi biết làm gì đây?

Trước lúc điền nguyện vọng đại học, chú Cố bảo cô ấy sẽ chọn trường gần nhà.

Tôi lập tức đăng ký tất cả các trường địa phương.

Kết quả?

Cô ấy cùng Tạ Xuyên thi vào tận Bắc Kinh.

Cố Tiểu Kiều, cô đúng là…

Cô thật vô tình! Bỏ tôi lại một cách tàn nhẫn như vậy.

Tôi cứ tưởng mình là nam chính, ai ngờ ngay cả “dự bị” cũng không được tính.

Buồn. Quá buồn…

Ngày nào tôi cũng thầm cầu mong hai người họ sớm chia tay, kết quả lại càng ngày càng ân ái.

Thôi được rồi, Cố Tiểu Kiều, miễn là cô vui là được.

Sau này, tôi cũng bắt đầu thích ngắm hoàng hôn, nhưng không còn cảm giác đẹp như hồi cấp ba nữa.

Chắc vì… không có cô bên cạnh.

Cố Tiểu Kiều, nếu cô cũng đang ngắm hoàng hôn, vậy hãy xem như chúng ta đã gặp nhau nhé.

Tốt nghiệp rồi, cô vì Tạ Xuyên mà ở lại Bắc Kinh.

Cố Tiểu Kiều, cô chưa từng chịu khổ, cô tưởng làm dân Bắc Kinh dễ dàng lắm sao?

Cô thực sự thích hắn đến mức có thể vì hắn mà hy sinh mọi thứ như vậy à?

Cô ngốc thật đấy!

Thôi kệ, tôi mặc xác cô, chẳng muốn nhìn thấy hai người ân ái nữa.

Tôi quyết định ra nước ngoài, tôi biết cô thích người học giỏi, vậy tôi cũng thi cao học, chẳng ai kém ai.

Không chờ cô nữa.

Thế giới ngoài kia vui vẻ biết bao, để tôi sống thoải mái một chút.

Gái Tây thì khá thoáng, cũng có nhiều người thích tôi.

Nhưng tôi chẳng có hứng yêu đương, chỉ lấy ảnh hai đứa làm hình nền điện thoại.

Không có ý gì đâu, chỉ là dùng để chống đào hoa.

Bây giờ tôi chỉ muốn tập trung học hành thôi.

Có một đêm, đang ngủ, cô bỗng gọi cho tôi.

Đồ vô tâm kia, cuối cùng cũng nhớ đến tôi à?

Vừa mở miệng đã hỏi vay tiền.

Thôi thì vay cũng được.

Giọng cô kỳ lạ, tôi còn tưởng bị lừa đảo hay cãi nhau với ai.

Cô không giải thích gì, chuyển tiền xong liền cúp máy.

Sau đó có một đàn anh rủ tôi cùng khởi nghiệp, đang đắn đo thì nghe bảo ở Bắc Kinh.

Tôi lập tức gật đầu.

Bắc Kinh thì được, có người tôi quen ở đó.

Kết quả, tôi và tiền đều đến Bắc Kinh rồi — cô thì quay về quê.

Tôi: ………

Mẹ tôi bảo cô vừa thất tình, tâm trạng tệ lắm.

Ồ, cuối cùng cũng chia tay rồi à?

HAHAHAHAHAHAHAHAHA!!!

Sau mới biết, cô dùng 50.000 tôi cho để giúp Tạ Xuyên.

Được rồi, tôi đúng là loại bị “trời hành”.

Bạn gái cũ chia tay bạn trai, mà tôi là đứa đưa tiền chia tay.

Cố Tiểu Kiều à, cô đúng là đầu óc chỉ toàn tình yêu…

Thôi, chẳng nỡ mắng nữa.

Nghe nói cô thất tình, tâm trạng kém, lại chẳng chịu ăn uống.

Thì đã sao? Tôi vẫn còn ở đây.

Khi đó tôi cứ chạy đi chạy lại giữa hai thành phố, lại còn đúng lúc dịch bệnh, gặp nhau một lần cũng khó.

Thấy cô gầy đi trông thấy, tôi có ít tiền, mở một quán ăn nhỏ, định vỗ béo cô lại.

Về sau, cô cuối cùng cũng thoát khỏi bóng ma thất tình, bắt đầu sự nghiệp viết tiểu thuyết.

Ban đầu chỉ nghĩ viết chơi, ai ngờ tháng đầu tiên đã kiếm hơn một vạn.

Mời tôi ăn bữa đại tiệc — cũng coi như có tí lương tâm.

Hôm đó tôi còn đùa:

“Hay là chúng ta tạm với nhau đi, dù gì cũng chẳng ai thèm, mà lại quá hiểu nhau.”

Cô cười toe toét:

“Không được, tôi còn phải tận hưởng kiếp sống độc thân quý tộc!”

Thôi được rồi, độc thân cũng tốt, ít nhất tôi còn đỡ lo.

Đôi lúc tôi thực sự ghen tỵ với kiểu hôn nhân sắp đặt thời xưa, nếu là thời đó, tôi đã cưới cô ấy từ lâu rồi.

Về sau, hai bên gia đình cứ giục cưới tới tấp, tôi với cô ấy đành bịa ra chuyện đang hẹn hò.

Ai ngờ phụ huynh hai nhà đúng kiểu “làm việc hiệu suất cao”, hôm sau đã lập tức bàn chuyện đính hôn.

Tôi mừng đến mức cả đêm không ngủ nổi.

Cơ mà niềm vui chưa được bao lâu thì tình cũ của cô ấy mò về — đúng là phá bĩnh!

Trước mặt tôi mà hai người còn dắt nhau đi mất tiêu.

Tức chết tôi rồi tức chết tôi rồi tức chết tôi rồi!!!

Tạ Xuyên chắc chắn định quay lại, mà Cố Tiểu Kiều lại mềm lòng, kiểu gì cũng dao động.

Nhất định là hai người ôm ôm ấp ấp, mắt đưa mày liếc, cười cười nói nói, không thể chịu được nữa!

Không ổn rồi, nếu không ra tay thì vợ thật sự sẽ bị cướp mất.

Tôi lấy hết can đảm, khó khăn lắm mới thổ lộ được…

Kết quả, cô ấy nghe như gió thoảng bên tai.

Tức muốn nổ phổi, còn lo sốt vó… không kiểm soát nổi cảm xúc, thế là vừa tỏ tình vừa hôn luôn.

Xong rồi thì bắt đầu hoảng loạn.

Cô ấy mà ghét tôi thì sao? Không thèm nói chuyện với tôi thì sao? Quay lại với người khác thì sao?

Loạn cả lên…

Nhưng mà sau đó Cố Tiểu Kiều lại mua cho tôi áo sơ mi với cà vạt, dù áo nhỏ hơn một size — nhưng cũng chỉ nhỏ hơn một size thôi, chắc chắn là cô ấy đã chọn rất kỹ rồi.

Cô nàng mê tiền như thế, mà vẫn chịu móc ví mua đồ cho tôi, chắc chắn là có ý với tôi rồi.

Nhưng sao cô ấy vẫn cứ mặc kệ tôi thế này hả trời…

May là tay trong của tôi — ông bố vợ kiêm cha nuôi — đã gửi tin tình báo:

“Nếu con với Tạ Xuyên cùng rơi xuống nước, con bé sẽ chọn cứu con.”

HAHAHAHAHAHAHAHA!!!

Tôi biết mà, trong lòng cô ấy chắc chắn có tôi!

Bố vợ còn nói cô ấy hay suy nghĩ linh tinh, dặn tôi phải tung thêm chiêu phụ trợ.

Hê hê, thế là tôi dọa luôn — không đồng ý thì tuyệt giao! Cho cô ấy sợ chơi!

Ai ngờ chưa kịp làm gì, cô ấy đã tự động tới hôn tôi trước.

Khụ, dù hơi… hoang dại chút.

Một combo dồn dập, vợ chính thức về tay.

Đúng là chỉ có tôi mới làm được chuyện này.

Yêu thầm hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng được toại nguyện — Cố Tiểu Kiều chính thức là vợ tôi.

Tôi nhìn người đang ngủ say trong vòng tay, không nhịn được mà thầm cảm khái:

Cả đời này, vậy là trọn vẹn rồi.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.