Thêu Hồn Trở Về

Chương 3



7

Sau buổi triển lãm, Thẩm Thanh Nguyệt nổi trận lôi đình.

Vừa về đến nhà, cô ta liền nhốt mình trong phòng, đập phá tất cả những gì có thể đập.

Lần đầu tiên, cha tôi nổi giận với cô ta, nghiêm khắc yêu cầu cô phải tự kiểm điểm lại bản thân.

Còn tôi, lấy lý do tĩnh tâm dưỡng khí, đường hoàng bước vào Tàng Thư Các của nhà họ Thẩm.

Nơi đây cất giữ những bí mật truyền đời suốt hàng trăm năm của dòng họ.

Tôi mượn cớ hệ thống lại di vật của ông nội, vùi mình giữa đống giấy tờ cũ kỹ.

Và rất nhanh, tôi đã tìm thấy thứ mình cần.

Một cuốn sổ tay ngả vàng theo năm tháng, do chính tay cụ cố tôi viết.

Trong đó, ông ghi chép tỉ mỉ về một đoạn huyết thù giữa hai dòng họ Thẩm – Lưu cách đây trăm năm.

Lưu gia từng là thế gia Tô thêu danh tiếng sánh ngang với Thẩm gia.

Nhưng vị gia chủ cuối cùng của Lưu gia – Lưu Vấn Thiên – vì ham thành danh nhanh chóng đã từ bỏ chính thống, chuyển sang nghiên cứu một cấm thuật được gọi là “Đoạt Hồn Giá Y”.

Thông qua một bộ giá y đặc chế làm vật dẫn, cấm thuật này có thể cưỡng ép cướp đoạt “thêu hồn” và thiên phú, đặc biệt là từ người mang cùng huyết mạch.

Thứ tà thuật này trái nghịch với thiên đạo, cực kỳ dễ phản phệ.

Cuối cùng, Lưu gia diệt vong, toàn tộc chết trong một trận hỏa hoạn bí ẩn, hoàn toàn biến mất khỏi giới thêu Tô Châu.

Ở cuối cuốn sổ, cụ cố dùng bút chu sa viết dòng chú thích:

“Tà thuật tuy có thể cướp được hình, nhưng mãi mãi không chiếm được thần. Khi bị phản phệ, ắt sẽ loạn tâm trí, vạn kiếp bất phục.”

Tôi khép lại cuốn sổ tay, trong lòng không còn chút gợn sóng.

Thì ra, mối oán hận giữa chúng tôi, vốn không bắt đầu từ lòng đố kỵ của kiếp này.

Mà là mối huyết hải thâm cừu kéo dài cả trăm năm.

Ánh mắt tôi dừng lại ở trang cuối cùng của sổ tay.

Cụ cố tôi sau khi nghiên cứu cấm thuật nhà họ Lưu, để lại một đoạn cảnh báo.

Ông phát hiện: cấm thuật ấy không phải không có sơ hở.

Để mô phỏng và cướp đoạt những cảm xúc tinh vi, phức tạp và đạt đến đỉnh cao nhất của người khác, Lưu gia đã tạo ra một loại tà châm pháp, gọi là “Ảo Tâm Châm”.

Châm pháp này có thể khuếch đại cảm xúc người thêu đến cực hạn, từ đó tạo nên những tác phẩm vô cùng xúc động.

Nhưng cũng chính vì vậy, nó giống như một liều độc cực mạnh.

Kẻ cướp đoạt nếu tâm trí không đủ vững vàng, sẽ bị cơn bão cảm xúc ấy nuốt chửng, cuối cùng rơi vào trạng thái điên loạn.

“Cướp lấy hình, thì phải chịu luôn gánh nặng của nó.”

Một cái bẫy hoàn hảo.

Mục tiêu kế tiếp của tôi — là đánh thẳng vào lõi của hệ thống.

Phản phệ tinh thần.

8

Tin tức về cuộc thi “Quốc Phong Đại Thưởng” nhanh chóng được công bố.

Đó là sự kiện truyền hình trực tiếp lớn nhất trong giới Tô thêu hằng năm, thu hút khán giả cả nước theo dõi.

Vừa là đài vinh quang, cũng là pháp trường của kẻ bại trận.

Tôi tuyên bố ra ngoài:

Tôi sẽ thêu một bức Lạc Thần Phú tràn đầy bi thương và ảo diệt để phá vỡ giới hạn bản thân.

Quyết định ấy — chính là liều thuốc độc thơm nhất tôi ném về phía Thẩm Thanh Nguyệt.

Tôi biết, với sự kiêu ngạo và khát vọng danh lợi của cô ta,

Cô ta tuyệt đối không cho phép tôi lật lại thế cờ nhờ Lạc Thần Phú.

Cô ta nhất định sẽ làm một việc.

Cướp.

Cướp cảm hứng của tôi, ý tưởng của tôi, và còn muốn làm tốt hơn, nhanh hơn tôi.

Cô ta muốn dùng chính vũ khí tôi chuẩn bị, để đâm tôi một nhát chí mạng trước ánh mắt toàn quốc.

Tôi tự nhốt mình trong phòng, ngày đêm luyện tập và dựng bố cục.

Cố tình hòa trộn “Ảo Tâm Châm” vào đó — như một loại virus tinh thần.

Tôi hoá thân thành Lạc Thần: lộng lẫy như mây che trăng, rồi đột ngột rơi vào nỗi bi thương khi lìa xa chốn nhân gian.

Tôi đem tất cả cảm xúc cực đoan, đau đớn và say đắm ấy, dồn hết vào từng mũi kim.

Rồi, tôi để cô ta… thoải mái cướp lấy.

Tôi có thể cảm nhận được — Thẩm Thanh Nguyệt đang dùng hệ thống giá y, tham lam hút trọn toàn bộ quá trình sáng tạo của tôi.

Cô ta nghĩ mình vừa nuốt trọn một món quà thêu đỉnh cao.

Mà không biết, thứ cô ta vừa nuốt xuống —

Là một quả bom hẹn giờ.

Còn tôi — chưa từng có ý định sẽ thêu Lạc Thần Phú.

Tôi đã chuẩn bị sẵn sân khấu cho cô ta.

Cũng chuẩn bị sẵn tràng vỗ tay.

Giờ chỉ còn đợi cô ta bước lên…

Tự mình làm trò cười.

[Góc nhìn Thẩm Thanh Nguyệt]

Thẩm Linh Sơ muốn thêu Lạc Thần Phú?

Nực cười!

Cô ta tưởng dùng loại đề tài rối rắm thế này là có thể xoay chuyển cục diện sao?

Nhưng… cũng tốt.

Đây chính là thứ tôi cần!

Những lời bàn tán chê bai tại “Giải Lông Chim” cứ như kim châm vào lòng tôi.

Nào là “hồn không nhập thể”, nào là “khí vận không thông”…

Bọn họ hiểu cái gì chứ?

Họ chỉ đang ghen tị với tài năng của tôi thôi!

Lần này, tôi sẽ dùng Lạc Thần Phú để chặn đứng mọi miệng lưỡi thiên hạ!

Tôi cảm nhận được một nguồn cảm hứng chưa từng có, đang ào ạt chảy vào thông qua hệ thống giá y.

Bi thương, vui sướng, tan vỡ, yêu thương…

Những cảm xúc phức tạp đến nghẹt thở, bố cục tinh diệu đến nghịch thiên!

Đây mới là tác phẩm của thiên tài!

Dù khi tiếp nhận, tôi có đôi lúc cảm thấy hồi hộp, tim đập nhanh và chút mơ hồ…

Nhưng đó chắc chắn là phản ứng bình thường khi chế ngự được linh cảm cấp độ cao!

Là sự cộng hưởng của thiên phú!

Cái thứ phế vật như Thẩm Linh Sơ ấy… chỉ xứng sinh ra cảm hứng, chứ không xứng sở hữu nó.

Cô ta chẳng khác gì con bò chỉ biết cho sữa mà không biết sữa ngọt đến nhường nào.

Còn tôi, mới là người thưởng thức.

Tại Quốc Phong Đại Thưởng, tôi sẽ khiến tất cả nhìn thấy—

Ai mới là nữ hoàng thật sự của giới Tô thêu.

Tác phẩm Lạc Thần Phú này, sẽ là bước đăng cơ của tôi!

Thẩm Linh Sơ, cứ chờ đó.

Tôi sẽ dùng chính máu và nước mắt của cô, nghiền nát cô dưới chân mình!

Để cô vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được!

9

Trực tiếp tại hiện trường “Quốc Phong Đại Thưởng”.

Dưới ánh đèn sân khấu, từng hàng khung thêu được xếp ngay ngắn như nghi lễ tế tự.

Tôi và Thẩm Thanh Nguyệt được sắp xếp ngồi tại vị trí trung tâm.

Cô ta mặc một bộ Hán phục tiên khí lượn lờ, trang điểm tinh xảo, thần sắc tràn đầy quyết tâm chiến thắng.

Cuộc thi bắt đầu.

Không nằm ngoài dự đoán — Thẩm Thanh Nguyệt chọn thêu Lạc Thần Phú.

Kỹ pháp của cô ta hào nhoáng, chính xác, bóng dáng Lạc Thần dần hiện lên dưới từng mũi kim.

Trong phòng livestream, màn hình bình luận dày đặc lời khen:

【Trời ơi! Nữ thần Thanh Nguyệt đúng là đỉnh quá đi mất!】

【Đây chính là Lạc Thần Phú sao? Cảm giác tiên khí sắp trào ra khỏi màn hình luôn rồi!】

【Chắc suất vô địch rồi, còn so gì nữa?!】

Nhưng…

Càng thêu sâu, virus tinh thần bắt đầu phản phệ.

Ánh mắt Thẩm Thanh Nguyệt dần trở nên mê ly.

Động tác bắt đầu lệch nhịp nhẹ, từng sai sót nhỏ không thoát khỏi mắt máy quay.

Trán cô ta rịn đầy mồ hôi lạnh.

Bình luận trong phòng livestream cũng bắt đầu đổi chiều:

【Ủa? Sao sắc mặt chị ấy tệ vậy?】

【Zoom gần chút coi! Hình như tay chị đang run?!】

【Biểu cảm này… chẳng giống người đang thêu, mà giống người đang chịu cực hình…】

Khi mũi kim chạm đến đôi mắt u oán đầy bi ai của Lạc Thần—

“A ——!!”

Một tiếng thét sắc lạnh xé tan không khí.

Chiếc kim trong tay cô ta đâm thẳng vào đầu ngón tay.

Một giọt máu tươi lập tức nhỏ xuống, nhuộm đỏ bức thêu trắng muốt.

Cả hội trường xôn xao.

Ống kính máy quay ngay lập tức chuyển sang đặc tả.

【Chết rồi! Chảy máu rồi! Tai nạn phát sóng trực tiếp!】

【Chuyện gì thế này?! Cô ấy bị sao vậy? Phát điên rồi sao?!】

Trước ánh nhìn của hàng triệu khán giả cả nước, cô ta tinh thần hoảng loạn, ôm đầu run rẩy, vẻ mặt đau đớn.

“Không… Đây không phải của tôi!”

“Cảm hứng này không phải của tôi!”

Cô ta trợn tròn mắt, thần trí hoảng loạn, chỉ vào khoảng không mà hét lên:

“Lưu gia chưa từng thua! Tôi không thua!”

Hai chữ “Lưu gia”, như tiếng sét giữa trời quang, vang lên chấn động khắp hội trường đang chết lặng.

Mọi người chết sững.

Các vị lão sư trong giới Tô thêu lập tức biến sắc.

Bởi vì họ, đều biết…

Cái tên “Lưu gia” đại diện cho một đoạn lịch sử đen tối mà bao năm qua vẫn bị vùi sâu dưới lớp tro tàn.

Còn tôi, ngồi trước khung thêu của mình, như thể không liên quan đến toàn bộ vở kịch hỗn loạn ấy.

Người dẫn chương trình hướng ống kính về phía tôi, kinh ngạc hỏi:

“Cô Linh Sơ, hình như tác phẩm của cô… không phải Lạc Thần Phú?”

Tôi đặt nhẹ cây kim xuống, bình thản nhìn vào ống kính, mỉm cười:

“Bản thân tôi tự biết sức mình còn kém, nên đã chọn thêu một bức Thanh Tâm Chú — mong mang lại chút bình yên cho không khí căng thẳng của cuộc thi hôm nay.”

Sự điềm tĩnh của tôi — đối lập hoàn toàn với cơn cuồng loạn của Thẩm Thanh Nguyệt.

Bức Thanh Tâm Chú của tôi — đứng cạnh Lạc Thần Phú đẫm máu của cô ta.

Tạo nên một sự mỉa mai trần trụi nhất, dữ dội nhất, mà không cần bất kỳ lời nói nào.

Tất cả đều nhìn ra được:

Ai mới là kẻ bị tâm ma giày vò đến phát cuồng.

Ai mới là kẻ ăn cắp thành quả người khác — và giờ phải trả giá.

Tai nạn phát sóng trực tiếp lần này, khiến toàn giới Tô thêu chấn động.

Hai chữ “Lưu gia” — đủ khiến tất cả các lão nhân trong nghề phải rùng mình nhớ lại quá khứ bị niêm phong đã lâu.

Thân thế của Thẩm Thanh Nguyệt — lập tức bị đặt dưới làn sóng nghi vấn khổng lồ.