Thuở nhỏ, vì thiên phú khác thường, ta bị cha mẹ sợ hãi. Họ nói ta là sao chổi, nguyền rủa ai, người đó ắt chết.
Vì sợ ta mang họa cho gia đình, họ đã đưa ta lên núi, mong đạo trưởng có thể trừ khử tai họa này.
Đạo trưởng gặp ta, trầm ngâm rất lâu, nhưng không trừ bỏ ta, mà ngược lại giữ ta lại trong đạo quán.
Ta trở thành một tiểu đạo đồng trong quán, nhưng chỉ mới qua vài tháng, những người trong đạo quán cũng bắt đầu sợ ta.
Họ nói ta là mồm quạ đen, nhắc đến ai thì người đó không chết cũng tàn phế.
Đạo trưởng bất đắc dĩ tìm ta:
“Ngươi sinh ra đã có thiên nhãn, đây là thiên ý ban tặng, chớ lạm dụng.”
Ta đáp lời: “Con không ai dạy dỗ, chẳng biết lạm dụng là gì.”
Đạo trưởng vuốt râu dài than thở, cho rằng không thể tiếp tục buông lỏng, đành nhận ta làm đệ tử.
Chỉ là ông thường xuyên nhắc nhở bên tai:
“Ái kiếp khó qua, e rằng sẽ gây họa lớn cho thiên hạ, sinh linh lầm than.”
“Thu nhận ngươi, ta không biết là đúng hay sai.”
Ta nói: “Ái kiếp của con thì liên quan gì đến thiên hạ? Hơn nữa, loạn thì loạn, loạn rồi có khi lại mở ra thời thái bình.”
Sư phụ nhìn ta rất lâu, bất đắc dĩ thở dài.
Sau khi học đạo pháp, ta biết nhiều hơn.
Người đứng trước mặt ta là thiện hay ác, gian trá hay ngu ngốc, ta đều nhìn rõ mồn một.
Nếu biết được ngày tháng năm sinh của người đó, số mệnh cũng chẳng qua khỏi tầm mắt ta.
Chỉ có điều duy nhất là ta không nhìn rõ được số mệnh của chính mình.
Hôm nay soi gương, thấy đời mình bình lặng một kiếp;
Ngày mai soi lại, thấy trắc trở gập ghềnh;
Hôm sau soi nữa, thấy chẳng được kết cục tốt đẹp;
Qua thêm vài ngày, lại thấy một cảnh tượng khác.
Sư phụ thấy ta chơi đùa chẳng mảy may lo lắng, thở dài càng ngày càng nhiều, thường nói: “Thôi thì, có lẽ đây cũng là thiên mệnh.”
Sau này, sư phụ cũng chẳng còn gì để dạy ta, ta bèn thường xuyên xuống núi, ngồi dưới chân núi ngắm nhìn những người qua lại.
Nhìn họ từ lúc gương mặt rạng rỡ dần dần trở nên u sầu, nhìn họ từ lúc no đủ dần trở nên tả tơi áo rách.
Ta trở về kể lại cho sư phụ nghe, người chỉ thở dài.
Sư phụ không ham tài vật, đạo quán nhỏ bé nơi núi rừng này ngày càng khó khăn.
Trước đây ít ra còn có cháo loãng với chút rau dưa, giờ chỉ còn lại nước canh nấu từ rau dại.
Một hôm, ta thực sự không nuốt nổi thứ mà đến thỏ cũng chẳng thèm ăn, bèn quyết tâm từ biệt sư phụ:
“Sư phụ, hồng loan tinh của con động, con phải xuống núi.”
Sư phụ mặt mày trĩu nặng: “Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”
“Con nghĩ kỹ rồi.” Ta chẳng hề nói cho sư phụ biết mình không chịu nổi mấy thứ nước loãng kia, mà lại dõng dạc: “Thiên hạ không có con không được!”
Sư phụ vuốt râu dài thở than, thậm chí rơi vài giọt lệ, dặn dò vài câu trân trọng.
Ta thực sự không chịu nổi sự bi lụy của lão già này, liền nói to:
“Sư phụ khóc lên trông thật xấu, con đã xem rồi, người ít nhất có thể sống đến chín mươi tám tuổi, còn con chưa chắc đã sống qua được người.”
Sư phụ tức giận đến mức tháo giày đuổi đánh ta, và cứ thế ta chạy xuống núi.
Ngay ngày hôm đó, ta gặp được hồng loan của mình, là tam hoàng tử đương triều.
Khi ấy, ta còn chưa biết hắn là hoàng tử thứ mấy trong hoàng tộc.
Chỉ từ xa trông thấy luồng khí tím chọc trời, nhưng lại ẩn hiện ánh đen.
Khí tím bừng lên cao, chứng tỏ người này chắc chắn tôn quý không thể nói hết, có vận mệnh thống lĩnh thiên hạ, nhất định là bậc vương công quý tộc.
Ánh đen lại cho thấy hắn đang gặp nạn, cần có quý nhân mới có thể vượt qua kiếp nạn này.
Ta đứng từ xa quan sát một lúc, thấy khí đen càng ngày càng dày đặc, cứ như chờ đợi ta đến, ta mới thong thả tiến lại gần.
Ta chọn thời điểm không tệ, hắn vừa bị thương lại trúng độc, thần trí mơ hồ, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc.
Nhưng dù gương mặt tái nhợt, cũng không che giấu được dung mạo tuấn tú của hắn.
Tấm ngoại bào bị rách toạc để lộ vóc dáng rắn chắc của hắn, khiến ta càng thêm ưng ý.
Ái kiếp, hóa ra là vậy, cũng có thể hiểu được.
Ngũ quan của hắn đều hợp ý ta, thế nào ta cũng phải làm ân nhân cứu mạng, tiện bề khiến hắn lấy thân báo đáp.
Ta vỗ nhẹ mặt hắn: “Người cứu ngươi là ta, chớ quên nhé.”
Nói xong, ta dùng thảo dược mang theo trị độc cho hắn, băng bó sơ qua vết thương, rồi đưa hắn vào một sơn động tránh gió lạnh, ngồi canh bên cạnh.
Suốt một đêm trôi qua, khi trời vừa hửng sáng, hắn cuối cùng cũng khẽ động đậy.
Biết thời cơ đã đến, ta chỉnh trang lại, chọn góc độ thích hợp để khi hắn mở mắt sẽ thấy bóng lưng yểu điệu của ta dưới ánh bình minh.
Hắn từ từ tỉnh lại, quả nhiên vừa mở mắt đã nhìn thấy ta.
Ta quay đầu lại, hắn lập tức căng thẳng, toàn thân gồng lên, tay chạm vào chiếc đoản đao bên hông.
Nhưng khi nhìn rõ gương mặt ta, hắn bỗng ngẩn ngơ trong chốc lát, rồi quanh thân lại hiện lên luồng hồng quang nhẹ nhàng.
“Ngươi là…”
Ta rất hài lòng, đúng là tiểu tử này có thể dạy dỗ được.
“Ngươi tỉnh rồi.” Ta nói, học theo những câu thường thấy trong sách tranh mà ta lén đọc dưới chân núi.
“Là cô nương đã cứu ta?”
“Đúng vậy.”
Hắn cảm ơn, như thể nhớ ra chuyện ta vỗ mặt hắn:
“Đã qua một đêm, cô nương vẫn ở đây sao?”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn: “Đương nhiên rồi, ta phải chờ ngươi tỉnh lại mới yên tâm.”
Chẳng lẽ ta lại để người khác hưởng thành quả của mình?
“Ta không thích làm kẻ khác hưởng lợi.”
Hắn không hiểu, khẽ nhíu mày: “Ý cô nương là gì?”
Nhìn gương mặt ấy, ta nhẫn nại giải thích:
“Nếu ta rời đi, người khác tranh thủ ngồi vào vị trí này nhận công lao của ta, hoặc ngươi tỉnh dậy mà không biết là ta đã cứu ngươi, chẳng phải ta đã cứu uổng công rồi sao?”
Hắn như chưa từng gặp ai giống ta, trông ngơ ngác một lúc.
Ta tiếp lời: “Ta người nơi núi rừng, không chịu nổi chuyện qua cầu rút ván.”
Với ta, lòng biết ơn phải đi đôi với sự đáp đền.
Hắn bị lời của ta làm cho nghẹn, nhìn hắn một hồi, trông như có điều khó nói, mãi mới thốt ra được một câu:
“Cô nương quả là đặc biệt.”
“Chứ sao, thiên hạ vô song chỉ có một người như ta thôi.”
Hắn bật cười, nụ cười vừa bất đắc dĩ vừa thích thú, hồng quang quanh thân cũng đậm thêm một chút, gương mặt vốn căng thẳng cũng giãn ra đôi phần.
Sau đó, hắn chậm rãi đứng dậy, như muốn rời đi:
“Đa tạ cô nương đã cứu mạng, sau này nhất định sẽ báo đáp.”
“Sau này không cần.” Ta không khách sáo mà cắt ngang.
“Ta khuyên ngươi nên ở lại sơn động này thêm nửa ngày.”
“Tại sao?”
Đương nhiên là vì độc đã giải, nhưng khí đen vẫn chưa tan hết, ta đáp:
“Suốt đêm qua có người tìm ngươi vài lần, nếu rời khỏi sơn động này, tính mạng sẽ gặp nguy hiểm, ta không thể cứu ngươi lần thứ hai.”
Đôi mắt hắn khẽ nheo lại, áp lực tỏa ra từ hắn tăng lên.
Nhưng hắn vẫn nghe lời, miễn cưỡng ngồi lại, chỉ là sắc mặt trông rất khó coi.
Ta đoán hắn biết rõ ai là người hãm hại mình và cũng nhận thức được hiểm nguy lần này, hiểu rằng lời ta nói là thật, nên mới quyết định ở lại.
“Ngươi không cần lo lắng.” Ta lấy ra từ túi một củ rễ rau dại, đưa cho hắn: “Chỗ này kín đáo, khó bị phát hiện.”
Đây là nơi ta dùng kỳ môn tìm ra sinh vị, kẻ muốn hại hắn có tìm đến cũng phải chờ ta đồng ý.
“Ngươi ăn chút gì đi.”
Hắn nhận lấy củ rau, trông rất bối rối, không biết nên ăn từ đâu.
Nhưng bụng đói cồn cào khiến hắn phải dùng đoản đao gọt vỏ, khó khăn ăn vào.
Ta thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Chắc sư phụ sợ ta chết đói nên mới nhét thứ này vào gói của ta.
Người từ nhỏ đã dạy ta không được lãng phí lương thực, khiến ta rất bối rối, để thêm nữa thì đồ cũng hỏng.
Nhìn hắn ăn khó khăn, ta không khỏi cảm thông, nếu hắn không ăn thì ta phải ăn, đúng là phu quân tương lai của ta là người tốt.
Không sai, ta đã chọn hắn rồi.
Vì đã có kiếp nạn, ta phải chọn người thích hợp nhất.
Chính là hắn.
Đột nhiên, hắn nhìn chằm chằm vào mặt ta: “Có phải ta đã gặp cô nương ở đâu chưa?”
Đó, chính là điều ta muốn.