Thông tin truyện

Thư Kí An

Thư Kí An

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 0 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

1/ Trong bốn năm làm thư ký, An Kỳ có một kỹ năng mà không trường lớp nào dạy: Sống sót dưới tay Tưởng Thành Khải.



7 giờ 10 phút sáng.

Thành phố vừa thức dậy sau cơn mưa đêm. Mặt đường còn ướt, gió lạnh len qua những tòa nhà kính cao tầng.

An Kỳ đứng trước tòa cao ốc Tưởng Thành Law Firm, một tay cầm cà phê Americano không đường, tay kia kiểm tra lại lịch trình trên máy tính bảng.

Cô đọc lịch trình như một cỗ máy.

8:00 – họp chuẩn bị hồ sơ vụ kiện Vạn Phúc.

9:30 – gọi video với đối tác Singapore.

11:00 – gặp khách hàng.

14:00 – phiên tranh tụng sơ bộ.

19:30 – bữa tối cùng với…

An Kỳ dừng một nhịp.

“…Ngọc Tiên.”

Cô thở ra một hơi rất nhẹ.

Bạn gái mới của Tưởng Thành Khải.

Ngón tay cô lướt trên màn hình, thêm vài ghi chú quen thuộc.

Đặt hoa hồng đỏ. Nhà hàng Pháp. Bàn cạnh cửa sổ. Lưu ý: Ngọc Tiên không ăn hành lá, không ăn rau xanh, chỉ ăn thịt nạc, không có mỡ. Tráng miệng trái cây cắt nhỏ.

An Kỳ nhìn dòng ghi chú thêm một giây. Trong bốn năm qua, cô đã ghi nhớ vô số thứ tương tự.

Có người không ăn hải sản.

Có người dị ứng đậu phộng.

Có người chỉ uống rượu vang trắng.

Cũng có người ghét hoa hồng, lại đặc biệt thích tulip.

Tưởng Thành Khải chưa từng nhớ những điều đó. Nhưng An Kỳ thì nhớ. Bởi vì đó là một phần trong công việc của cô.

Là thư ký riêng của Tưởng Thành Khải – luật sư tranh tụng nổi tiếng nhất trong giới – An Kỳ không chỉ sắp xếp lịch họp, chuẩn bị hồ sơ và theo anh đến các phiên làm việc.

Cô còn phải nhớ cả những chuyện như là ngày sinh nhật, ngày kỷ niệm, khẩu vị của những cô bạn gái mà anh đôi khi còn không nhớ nổi tên.

Tắt màn hình, An Kỳ bước vào tòa nhà, chào hỏi vài đồng nghiệp vừa đến sớm, rồi đi thẳng tới thang máy.

Thang máy đưa cô lên tầng hai mươi ba.

An Kỳ đặt túi xách xuống bàn làm việc, rồi quay người đi về phía khu pha nước. Việc đầu tiên mỗi buổi sáng của cô luôn giống nhau. Đó là pha cà phê cho Tưởng Thành Khải.

Không phải vì anh không thể tự mua cà phê bên ngoài, cũng không phải vì trong công ty thiếu người pha.

Mà là vì Tưởng Thành Khải không uống cà phê của bất kỳ ai ngoài An Kỳ pha. Mười tám thư ký trước An Kỳ đều đã thử. Kết quả đều rất giống nhau.

Một ngụm.

Một cái nhíu mày.

Sau đó là một câu ngắn gọn.

“Đổ đi.”

Khi tách Espresso hoàn thành, An Kỳ đặt nó lên khay rồi mang thẳng tới văn phòng cuối hành lang.

Cô gõ cửa hai tiếng.

“Vào.”

Giọng nói bên trong trầm và lạnh.

An Kỳ mở cửa bước vào.

Căn phòng rộng và sáng, phía sau là bức tường kính lớn nhìn xuống toàn bộ trung tâm thành phố. Ánh sáng ban mai tràn vào, phủ lên không gian làm việc gọn gàng, tối giản, mang theo cảm giác lạnh lùng và ngăn nắp giống hệt phong cách của chủ nhân căn phòng.

Tưởng Thành Khải đang ngồi bên bàn làm việc. Anh mặc sơ mi trắng đơn giản, dáng người cao và thẳng. Đường nét gương mặt sắc lạnh, sống mũi cao, ánh mắt tập trung vào tập hồ sơ trước mặt đến mức dường như không có gì xung quanh tồn tại.

Trước mặt anh là một tập tài liệu dày, ngón tay thon dài lật từng trang giấy. Khí chất của anh luôn khiến người khác phải tự động hạ thấp giọng khi đối diện.

An Kỳ bước tới, đặt tách cà phê xuống bàn.

“Cà phê của anh.”

Tưởng Thành Khải cầm tách lên, uống một ngụm.

Sau đó vẫn không ngẩng đầu, chỉ nói ngắn gọn:

“Lịch hôm nay.”

An Kỳ không cần nhìn máy tính bảng. Toàn bộ lịch trình của anh đã nằm sẵn trong đầu cô. Cô bắt đầu đọc lại một lượt.

Khi An Kỳ đọc đến thông tin cuối cùng, Tưởng Thành Khải vừa lật sang một trang hồ sơ khác. Động tác của anh chợt khựng lại một nhịp, như thể đang cố lục tìm một chi tiết nào đó trong trí nhớ.

“…Ai?”

An Kỳ đáp đều giọng.

“Ngọc Tiên, bạn gái mới của anh ạ.”

Tưởng Thành Khải khẽ “ừ” một tiếng, giống như chuyện đó cũng chẳng đáng để suy nghĩ thêm. Anh uống thêm một ngụm cà phê, rồi tiện tay đẩy một tập hồ sơ sang phía cô.

“Bản lập luận vụ Vạn Phúc.”

An Kỳ nhận lấy tập tài liệu, mở ra.

“Có vấn đề gì sao ạ?”

“Trang hai mươi bảy.”

Cô lật đúng trang anh vừa nói.

“Anh muốn sửa số liệu? Hay bên kia thay đổi yêu cầu?”

Tưởng Thành Khải liếc qua bản tài liệu một cái, giọng thản nhiên.

“Đoạn cuối.”

An Kỳ đọc lướt một lượt. Nội dung không sai, số liệu cũng chính xác, cách trình bày đúng theo mẫu văn bản của công ty.

“Câu này dài quá.”

“Ra tòa tôi không có thời gian đọc những câu dài bốn dòng.”

Anh ngẩng lên nhìn cô, giọng lạnh tanh.

“Viết lại.”

An Kỳ khép tập tài liệu lại.

Một yêu cầu như vậy, với người khác có lẽ đủ để bực bội. Nhưng cô chỉ khẽ hít vào một hơi, ép mọi cảm xúc vừa dâng lên lắng xuống, rồi gật đầu.

“Vâng ạ.”

Tưởng Thành Khải cúi xuống tập hồ sơ khác, coi như chuyện vừa rồi đã xong.

An Kỳ cầm bản tài liệu rời khỏi phòng, khẽ thở ra một hơi rồi quay lại bàn làm việc của mình. Cô đặt tập hồ sơ xuống, mở máy tính và bắt đầu chỉnh lại bản lập luận mà Tưởng Thành Khải vừa yêu cầu.

Những năm làm việc bên cạnh anh, An Kỳ gần như đã học được cách thu gọn mọi cảm xúc của mình lại.

Thông thường, một ngày làm việc ở Tưởng Thành Law Firm hiếm khi trôi qua nhẹ nhàng.

Các cuộc họp nối tiếp nhau. Hồ sơ vụ kiện chất cao như những bức tường giấy. Điện thoại, thư điện tử, tài liệu cần ký, những yêu cầu sửa đổi gấp gáp liên tục xuất hiện trên bàn làm việc.

Còn An Kỳ, ngoài những lúc ngồi chỉnh sửa tài liệu theo yêu cầu của Tưởng Thành Khải, gần như lúc nào cũng ở ngay phía sau anh.

Có khi là trong phòng họp, lặng lẽ ghi lại từng điểm anh vừa sửa trong bản lập luận. Có khi đứng cạnh khi anh gặp khách hàng, đưa ra đúng tập tài liệu cần thiết trước khi anh kịp hỏi. Có khi chỉ đơn giản là ngồi ở bàn làm việc, chỉnh lại những văn bản mà anh vừa gạch đỏ vài dòng.

Và thường xuyên, cô còn thay anh trả lời tin nhắn, đặt nhà hàng, chuẩn bị quà tặng… cho những cô bạn gái của anh.

Tưởng Thành Khải làm việc giống hệt cách anh nói chuyện: ngắn gọn, thẳng thừng và gần như không có chút kiên nhẫn nào.

“Cậu thật sự đọc lại cái này trước khi đưa cho tôi?”

“Xóa.”

“Đừng để rác tồn tại trong tài liệu của tôi.”

“Cậu học luật ở đâu? Giáo sư trên Tiktok à?”

“Cậu định dùng cái nhảm nhí này để thắng?”

Có người từng nói rằng làm việc với Tưởng Thành Khải giống như đứng trước tòa án. Chỉ cần sơ suất một chút, lập tức bị kết tội ngay tại chỗ.

Có lẽ cũng vì vậy mà trước khi An Kỳ vào làm, đã có tới mười tám thư ký lần lượt nghỉ việc. Người trụ được lâu nhất cũng chỉ vài tháng, người ít hơn thì vài tuần, hiếm ai chịu nổi quá một năm.

Và rồi An Kỳ xuất hiện.

Cũng không biết là do cô may mắn, hay là vì Tưởng Thành Khải đã quá mệt mỏi với việc liên tục thay thư ký.



Đến khi ánh đèn thành phố ngoài cửa kính lần lượt sáng lên, văn phòng mới dần yên tĩnh lại.

An Kỳ vẫn ngồi ở bàn làm việc của mình, kiểm tra nốt những email cuối cùng trong ngày. Hoa đã đặt, nhà hàng cũng đã xác nhận. Bữa tối lúc bảy giờ ba mươi.

Hôm nay là lễ tình nhân, cũng là kỷ niệm hai tháng quen nhau của Tưởng Thành Khải và bạn gái mới.

Mọi thứ đã được sắp xếp xong.

An Kỳ tắt màn hình, tựa nhẹ lưng vào ghế.

Bốn năm trước, khi bước chân vào Tưởng Thành Law Firm, cô chỉ có một tấm bằng tốt nghiệp cấp ba và một lý do rất đơn giản.

Cô cần tiền.

Một khoản nợ lớn mà cô không có cách nào né tránh, cũng không có ai đứng ra giúp đỡ.

Năm đó, cha cô ký bảo lãnh cho một người bạn làm ăn. Khi người kia biến mất, toàn bộ khoản nợ hàng tỷ rơi thẳng xuống gia đình An Kỳ.

Chủ nợ tìm đến. Xưởng cơ khí nhỏ của cha cô bị siết. Căn nhà duy nhất của gia đình cũng phải đem đi thế chấp.

Không lâu sau, cha cô biến mất. Có người nói ông bỏ đi trốn nợ. Cũng có người nói ông không chịu nổi áp lực, tạm lánh nơi khác làm ăn lại từ đầu.

Dù là lý do gì, người ở lại đối mặt với tất cả chỉ còn An Kỳ và mẹ.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, An Kỳ lên thành phố tìm việc.

Công việc đầu tiên cô kiếm được là dắt chó đi dạo cho Tưởng Thành Khải.

Con chó đó khá khó chiều, giống hệt chủ của nó.

Sau vài tháng, khi thư ký của Tưởng Thành Khải lại nộp đơn nghỉ việc, An Kỳ thử xin vào vị trí đó. Và bằng một cách nào đó, cô trụ được.

Tưởng Thành Khải là luật sư tranh tụng nổi tiếng nhất thành phố, người mà trong giới pháp lý ai cũng biết tên. Người ta nói rằng anh chưa từng thua một vụ kiện nào, và cũng không mấy ai chịu nổi tính cách khó ưa và cái miệng sắc như dao của anh.

Bốn năm. Quãng thời gian đủ dài để cô hiểu rõ tính cách của Tưởng Thành Khải, cũng đủ để học cách làm việc dưới tay anh mà không phát điên.

Và quan trọng hơn cả… cũng đủ để cô hoàn thành mục tiêu của mình.

Trả xong khoản nợ, tích đủ một khoản tiền để bắt đầu lại từ đầu, thử bước vào con đường mà cô từng mơ ước nhưng đã gác lại từ rất lâu.

An Kỳ cúi xuống mở hộc bàn.

Bên trong, dưới vài tập tài liệu và một cuốn sổ tay mỏng, có một phong thư được gấp lại cẩn thận. Cô cầm lên, đứng dậy rồi đi thẳng về phía phòng làm việc của Tưởng Thành Khải.

Lúc này, Tưởng Thành Khải cũng gần xử lý xong công việc trong ngày. Anh đang định gọi An Kỳ vào để hỏi lại địa chỉ nhà hàng mà cô đã đặt cho buổi tối.

Thấy cô gõ cửa rồi bước vào, anh chỉ đơn giản nghĩ rằng cô đến để nhắc anh vài việc cần thiết trước khi rời công ty.

Anh vẫn cúi đầu đọc nốt trang tài liệu cuối cùng. Cho đến khi giọng An Kỳ vang lên trước bàn làm việc.

“Anh Khải, tôi muốn xin nghỉ việc.”

Ngòi bút trong tay Tưởng Thành Khải khựng lại.

Anh ngẩng đầu lên.

Trong bốn năm làm việc cùng nhau, An Kỳ hiếm khi nói những câu không nằm trong lịch trình.

Nhất là một câu như vậy.

Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô vài giây, như thể đang xác nhận mình vừa nghe nhầm.

“…Cô nói gì?”

“Tôi… muốn xin nghỉ việc ạ. Tôi sẽ bàn giao công việc trong thời gian quy định.”

Trong khoảnh khắc đó, Tưởng Thành Khải hoàn toàn rời sự chú ý khỏi những tập hồ sơ trên bàn.

2/ Tưởng Thành Khải nhìn cô thêm một lúc. Biểu cảm trên gương mặt anh không phải tức giận, cũng không phải bất ngờ rõ rệt, mà giống như vừa nghe một câu nói không mấy hợp lý.

“An Kỳ.”

“Vâng.”

“Cô vừa nói muốn nghỉ việc?”

Anh lặp lại, như muốn xác nhận mình không nghe nhầm.

“Vâng ạ.”

Tưởng Thành Khải hơi nhíu mày.

“Cô đang đùa tôi à?”

An Kỳ thoáng sững lại.

Từ trước đến nay, ngay cả khi làm việc cùng anh đã bốn năm, cô cũng chưa từng dám đùa cợt điều gì trước mặt Tưởng Thành Khải. Một người nổi tiếng khó tính và nghiêm khắc như anh, bình thường nói chuyện công việc còn phải cân nhắc từng câu, huống hồ là chuyện như thế này.

Nhưng cô còn chưa kịp trả lời, Tưởng Thành Khải đã đặt cây bút xuống bàn, vẻ mặt giống như vừa kịp lúc nhớ ra điều gì đó.

“Hôm nay là ngày mười bốn tháng hai.”

Anh nói rất bình tĩnh.

An Kỳ vẫn đứng đó, chờ anh nói tiếp.

“Tôi nhớ lịch làm việc hôm nay kéo dài đến tối. Cô phải ở lại chỉnh sửa giúp tôi một số hồ sơ cho phiên tranh tụng ngày mai.”

Anh nhìn cô thêm một cái, giọng vẫn giữ nguyên sự thản nhiên quen thuộc.

“Có phải vì chuyện đó không?”

An Kỳ chớp mắt.

“Chuyện… gì ạ?”

“Cô không được về sớm.”

Tưởng Thành Khải nói như thể đang trình bày một kết luận hoàn toàn hợp lý.

“Bạn trai cô hẹn hò tối nay, nhưng tôi vẫn để cô ở lại làm việc. Cho nên mới nhất thời nói muốn nghỉ việc.”

An Kỳ đứng trước bàn làm việc của anh, nội tâm gần như muốn kêu gào lên một tiếng thật to.

Hẹn hò cái gì chứ…

Tôi làm gì có bạn trai.

Nhưng ngoài mặt, cô vẫn phải giữ vẻ bình tĩnh quen thuộc.

“Không phải như vậy đâu ạ. Tôi đã làm việc ở đây bốn năm rồi. Nếu chỉ vì những chuyện như vậy mà muốn nghỉ việc, thì tôi đã không thể làm lâu đến thế.”

Tưởng Thành Khải nhìn cô thêm một giây, rồi hỏi tiếp, giọng vẫn thản nhiên:

“Công ty nào?”

An Kỳ ngẩn ra:

“…Dạ?”

“Công ty nào mời cô?” anh nói rõ hơn. “Bên đó trả cô bao nhiêu?”

Hẳn là trong suy nghĩ của Tưởng Thành Khải, chuyện này chỉ có một lời giải thích hợp lý: cô nghỉ việc vì có nơi khác trả lương cao hơn.

Anh tiếp tục nói, giọng hơi trầm xuống, mang theo chút khó chịu mơ hồ:

“Thư ký giỏi không nhiều. Bốn năm kinh nghiệm ở Tưởng Thành Law Firm cũng đủ để vài công ty khác chú ý.”

Anh nhìn thẳng vào cô.

“Nếu là vấn đề tiền lương, cô có thể nói thẳng.”

Nói đến đây, chính Tưởng Thành Khải cũng chợt nhận ra điều gì đó.

Những thư ký trước đây rời đi, anh chưa từng hỏi lý do, càng không có ý định giữ lại. Nhưng với An Kỳ… anh lại đang đứng đây, mặc nhiên cho rằng chuyện này có thể thương lượng.

An Kỳ vội lắc đầu.

“Tôi không chuyển sang công ty nào khác.”

Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

“Tôi thi lại kỳ tuyển sinh đại học năm nay… và đã trúng tuyển vào khoa Luật, chuyên ngành Luật Dân sự.”

Lần này, Tưởng Thành Khải thật sự khựng lại.

Trước đó khi nghe An Kỳ nói muốn nghỉ việc, phản ứng đầu tiên của anh chỉ là nghi ngờ cô đang bốc đồng, hoặc nhiều nhất là có công ty khác trả lương cao hơn. Với anh, đó là những lý do rất bình thường trong môi trường làm việc.

Nhưng đại học luật… thì hoàn toàn nằm ngoài những khả năng anh vừa nghĩ đến.

Trong bốn năm làm việc cùng nhau, sau khi đã thay qua không ít thư ký mà anh không ưng ý, Tưởng Thành Khải dần xem An Kỳ là người đáng tin cậy nhất bên cạnh mình.

Cô hiểu ý anh gần như không cần giải thích, làm việc chính xác, phản ứng nhanh và hiếm khi mắc sai sót. Cô làm việc rất chăm chỉ, hiếm khi xin nghỉ phép, và gần như lúc nào cũng có mặt ở công ty sớm hơn cả anh.

Trong công việc, An Kỳ gần như hoàn hảo.

Nhưng ngoài phạm vi đó, Tưởng Thành Khải hầu như chưa từng nghĩ nhiều đến cuộc sống cá nhân của cô. Anh cũng chưa từng tưởng tượng rằng, trong suốt quãng thời gian ấy, cô vẫn âm thầm chuẩn bị cho một con đường hoàn toàn khác.

Thi lại kỳ tuyển sinh đại học. Và lại còn là… khoa Luật.

Ánh mắt Tưởng Thành Khải dừng trên gương mặt cô lâu hơn bình thường, như đang đánh giá lại một thông tin vừa xuất hiện ngoài dự tính.

So với câu “tôi muốn nghỉ việc” ban nãy, tin này càng khiến anh bất ngờ hơn cả.

Thế nên trong vài giây đó, Tưởng Thành Khải bỗng không nói gì.

Bình thường, với một người nổi tiếng lập luận sắc bén và gần như chưa từng bị ai làm khó trong tranh luận như anh, việc tìm ra câu trả lời luôn là chuyện rất dễ dàng. Thế nhưng lần này, mạch suy nghĩ vốn luôn rõ ràng của anh lại chợt như vừa vấp phải một điểm nghẽn không ngờ tới.

Thấy anh im lặng, An Kỳ tiếp tục nói.

“Thật ra tôi chưa từng có ý định làm thư ký lâu như vậy. Bốn năm trước, khi vừa tốt nghiệp cấp ba, đáng lẽ tôi phải đi học tiếp. Nhưng vì chuyện gia đình nên tôi phải tạm gác việc đó lại để kiếm tiền.”

“Bây giờ mọi chuyện đã ổn thỏa hơn. Cho nên tôi muốn quay lại con đường mà lẽ ra mình nên đi từ bốn năm trước.”

Nói xong, cô mở chiếc phong bì trong tay, nhẹ nhàng đặt tờ đơn xin nghỉ việc lên bàn, rồi đẩy về phía anh.

“Đây là đơn xin nghỉ việc của tôi.”

Tưởng Thành Khải chỉ đưa tay cầm lại cây bút, lật sang trang tài liệu đang dở trên bàn, ánh mắt quay trở lại những dòng chữ quen thuộc.

Giọng anh vang lên, trầm và lạnh như mọi khi:

“Được.”

“Làm theo quy trình.”

“Bàn giao công việc trong hai tuần.”

Anh vẫn không nhìn cô.

“Yêu cầu nghỉ việc của cô, tôi đồng ý.”



An Kỳ khẽ gật đầu.

“Vâng ạ.”

Cô cúi nhẹ đầu, rồi quay người bước ra ngoài.

Cửa văn phòng của Tưởng Thành Khải khép lại sau lưng cô.

Cô đứng yên một lúc ở hành lang, rồi khẽ thở ra một hơi dài.

Cuối cùng… cũng nói xong rồi.

Cảm giác giống như một sợi dây đã căng suốt bốn năm, đến hôm nay mới thật sự được buông ra.

An Kỳ quay lại bàn làm việc của mình, thu dọn những tập tài liệu còn mở trên bàn, tắt máy tính rồi cầm túi xách đứng dậy.

Dù sao hôm nay cũng là lễ tình nhân.

Cũng là sinh nhật của cô.

Tuy không có bạn trai, nhưng vẫn còn bạn bè. Ít nhất tối nay cô cũng có thể ra ngoài ăn uống, gặp gỡ một chút, coi như tự thưởng cho mình sau một ngày đặc biệt như thế này.

Trong phòng làm việc, Tưởng Thành Khải vẫn giữ nguyên tư thế như trước.

Anh cúi xuống đọc tập tài liệu trên bàn, như thể cuộc nói chuyện vừa rồi đã kết thúc hoàn toàn.

Nhưng rồi…

Hai dòng.

Ba dòng.

Cây bút trong tay anh chợt dừng lại giữa trang giấy.

Không hiểu vì sao, những dòng chữ trước mắt bỗng nhiên trở nên khó tập trung hơn bình thường. Bình thường, đầu óc anh vận hành giống như một cỗ máy được sắp xếp chính xác: thông tin đi vào, phân tích, kết luận, rồi chuyển sang việc tiếp theo.

Nhưng lúc này, ở đâu đó trong mạch suy nghĩ quen thuộc ấy, bỗng xuất hiện một chi tiết lệch khỏi quỹ đạo, như một bánh răng nhỏ bất ngờ trượt khỏi vị trí, khiến cả hệ thống trong đầu anh khựng lại một nhịp.

Tưởng Thành Khải khẽ nhíu mày. Một lúc sau, anh đặt cây bút xuống.

Ánh mắt vô thức liếc về phía bàn làm việc bên ngoài qua lớp kính trong suốt.

Chỗ ngồi của An Kỳ đã trống.

Anh im lặng vài giây, rồi kéo ngăn bàn bên phải ra.

Bên trong là một tập hồ sơ nhân sự của thư ký.

Anh lật ra theo thói quen nghề nghiệp, ánh mắt lướt qua những dòng thông tin cơ bản.

Tên.

Năm sinh.

Địa chỉ.

Rồi dừng lại ở một dòng rất nhỏ.

Ngày sinh: 14 tháng 2.

 

Đọc tiếp Phần 3 – 4 : https://nghienngontinh.com/thu-ki-an-phan-3-4?preview_id=4267&preview_nonce=14a9c0fa28&_thumbnail_id=-1&preview=true


Chương mới nhất

Danh sách chương

Bình luận