3/ Không hiểu sao, chi tiết ấy lại được ghi nhớ rất rõ trong đầu anh.
Anh khép hồ sơ lại, đẩy ngăn bàn vào.
Tưởng Thành Khải day nhẹ trán, rồi đứng dậy, cầm áo khoác trên ghế.
Hôm nay là lễ tình nhân.
Anh còn một bữa tối đã được sắp xếp sẵn.
Chỉ là một An Kỳ xin nghỉ việc… cũng không đáng để nghĩ thêm.
—
Nhà hàng Pháp nằm trên tầng cao của một khách sạn sang trọng ở trung tâm thành phố. Ánh đèn vàng dịu phủ lên không gian trầm ấm, tiếng nhạc piano khe khẽ hòa vào tiếng trò chuyện của những cặp đôi đang dùng bữa.
Vì là ngày lễ tình nhân nên hầu hết các bàn đều đã kín chỗ.
Khi Tưởng Thành Khải bước vào, người phục vụ lập tức nhận ra anh và dẫn thẳng đến bàn đã đặt trước cạnh cửa sổ.
Ngọc Tiên đã đến từ sớm. Thấy anh xuất hiện, cô ta lập tức nở nụ cười rạng rỡ, còn hơi nũng nịu đứng dậy. Ngọc Tiên vốn là một hotgirl khá nổi trên mạng xã hội, thường xuyên xuất hiện trong các buổi chụp hình quảng cáo và sự kiện của các thương hiệu.
“Anh đến rồi.”
Tưởng Thành Khải kéo ghế ngồi xuống đối diện.
“Xin lỗi, tôi đến hơi muộn.”
“Không sao.” Ngọc Tiên khẽ cười. “Luật sư nổi tiếng nhất thành phố bận rộn một chút cũng là chuyện bình thường.”
Ngọc Tiên chống cằm nhìn anh một lúc, rồi bỗng giơ cổ tay lên trước mặt, ánh đèn nhà hàng lập tức phản chiếu lên chiếc vòng tay kim cương tinh xảo.
“À đúng rồi, em còn chưa cảm ơn anh.”
Ngọc Tiên nghiêng đầu, giọng ngọt như mía lùi.
“Bó hoa anh gửi đến chiều nay đẹp lắm. Em vừa đăng lên story là bạn bè thả tim tới tấp.”
Cô khẽ xoay cổ tay, chiếc vòng lấp lánh dưới ánh đèn.
“Cả cái này nữa.”
“Em không ngờ anh lại nhớ em thích mẫu vòng của Cartier. Em chỉ mới đăng story một lần thôi mà anh đã nhớ ngay.”
Ngọc Tiên cười, ánh mắt lấp lánh.
“Bạn em ai cũng nói em may mắn lắm mới quen được một người vừa thành đạt, vừa tinh tế như anh.”
Tưởng Thành Khải nghe xong chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Thật ra anh cũng không quan tâm chiếc vòng đó trông như thế nào, càng chưa từng để ý đến mấy chuyện vụn vặt như việc một người đăng gì lên story hay thích thương hiệu nào.
Những thứ đó từ trước đến nay đều do An Kỳ xử lý.
Anh chỉ nói đại khái một câu, phần còn lại cô sẽ tự sắp xếp cho ổn thỏa.
Với Tưởng Thành Khải, chuyện hẹn hò từ lâu đã trở thành một phần rất nhỏ trong nhịp sống của anh. Mỗi mối quan hệ giống như một giai đoạn trải nghiệm. Khi đã hiểu được người kia vận hành ra sao, sự hứng thú thường cũng dần biến mất. Vì vậy, những mối quan hệ đó hiếm khi kéo dài quá lâu.
Tưởng Thành Khải có trí nhớ hoàn hảo với hồ sơ vụ án, điều luật dày cộm hay những chi tiết trong một bản hợp đồng dài hàng trăm trang.
Nhưng với chuyện tình cảm, bộ não logic của anh dường như lại vận hành theo hướng ngược lại.
Những thông tin như sinh nhật, ngày kỷ niệm hay sở thích cá nhân của bạn gái… thường bị hệ thống trong đầu anh tự động lược bỏ, giống như những dữ liệu không cần thiết.
—
Bữa tối sau đó trôi qua khá nhanh.
Ngọc Tiên nói chuyện nhiều hơn, kể về những buổi chụp hình, vài thương hiệu đang liên hệ hợp tác, cả những câu chuyện nhỏ trong giới giải trí mà cô quen biết. Thỉnh thoảng cô còn đưa điện thoại cho anh xem vài tấm hình vừa chụp gần đây.
Tưởng Thành Khải phần lớn chỉ nghe, thỉnh thoảng đáp lại một hai câu ngắn gọn.
Đồ ăn được mang lên rồi dọn xuống.
Ly rượu vang cũng đã vơi gần một nửa.
Bữa tối lễ tình nhân, xét theo tiêu chuẩn bình thường, có thể xem là khá trọn vẹn.
Khi người phục vụ mang hóa đơn đến, Ngọc Tiên bỗng chống cằm nhìn anh.
“Anh còn bận việc gì nữa không?”
Tưởng Thành Khải lắc đầu.
“Không.”
Ngọc Tiên lập tức nở nụ cười.
“Vậy đi đâu đó tiếp đi.”
Cô ta nghiêng người lại gần hơn một chút.
“Bạn em mới mở một quán bar gần đây. Không khí vui lắm. Ngày lễ tình nhân mà về sớm quá thì chán lắm. Hay là anh đi cùng em?”
Tưởng Thành Khải vốn không hứng thú lắm với mấy nơi ồn ào như vậy.
Nhưng tối nay anh cũng không có việc gì khác.
Anh nhìn đồng hồ một cái, rồi đứng dậy.
“Đi thôi.”
Ngọc Tiên lập tức cười tươi, khoác tay anh.
Hai người cùng rời khỏi nhà hàng.
—
Ở cách đó không xa, trong một quán bar đang sáng rực ánh đèn và tiếng nhạc điện tử dồn dập, một nhóm bạn trẻ đang tụ tập ăn mừng sinh nhật.
Giữa đám đông ồn ào ấy, An Kỳ đang cười rất thoải mái.
Trên người cô là một chiếc váy đen ôm sát, chất vải mỏng ánh nhẹ dưới ánh đèn, phần cổ khoét sâu, dây mảnh vắt qua cổ, để lộ đường xương quai xanh thanh mảnh và một khoảng da vừa đủ gợi cảm. Thân váy ôm gọn lấy cơ thể, độ dài ngắn trên đùi, mỗi cử động đều khẽ bắt sáng, khiến đường nét trở nên nổi bật hơn một cách tự nhiên.
Mái tóc dài buông xuống vai, lớp trang điểm nhẹ nhưng sắc sảo khiến cô trông hoàn toàn khác với hình ảnh thư ký gọn gàng, kín đáo trong văn phòng ban ngày.
Nếu là đồng nghiệp trong công ty nhìn thấy lúc này, có lẽ cũng khó mà nhận ra.
Ngay lúc đó, Tưởng Thành Khải và Ngọc Tiên cũng bước vào quán bar.
Ngọc Tiên quen thuộc khoác tay anh, vừa đi vừa nói chuyện với người phục vụ dẫn đường. Hai người được đưa đến một bàn ở khu vực khách VIP phía trên.
Ngọc Tiên vừa ngồi xuống đã nhanh chóng nhận ra vài người quen.
“Bạn em ở kia.”
Cô cười, quay sang Tưởng Thành Khải.
“Em qua uống với họ một lát nhé.”
Tưởng Thành Khải gật đầu.
“Ừ.”
Ngọc Tiên lập tức đứng dậy, cầm ly rượu đi về phía nhóm bạn đang tụ tập ở gần sàn nhảy.
Ở bàn chỉ còn lại một mình anh.
Tưởng Thành Khải cầm ly rượu lên, uống một ngụm, ánh mắt theo thói quen lướt qua đám đông đang chuyển động dưới ánh đèn.
Rồi chợt dừng lại.
Lông mày anh chậm rãi nhíu lại, ấn đường xô thành một nếp sâu rõ rệt.
Ánh mắt khóa chặt vào một điểm giữa sàn bar.
Chỉ trong một khoảnh khắc, nét mặt vốn luôn bình tĩnh của anh xuất hiện một vết nứt như vừa nhìn thấy một điều không nên tồn tại.
Ở cách đó không xa, An Kỳ đang đứng giữa đám đông.
Cô cầm ly cocktail trên tay, vừa nói chuyện vừa cười cùng nhóm bạn.
Bên cạnh cô, một chàng trai lạ mặt đang nghiêng người lại gần, cúi đầu nói gì đó. Không biết anh ta nói câu gì, nhưng khiến An Kỳ bật cười rất tự nhiên.
Anh nhìn chằm chằm về phía đó, ánh mắt dừng lại ở khoảng cách giữa hai người họ, trong nhận thức của anh, nó ngắn đến mức không thể chấp nhận được.
4/ Đúng lúc ấy, Ngọc Tiên quay lại.
Cô ngồi xuống sát bên cạnh anh, dựa nhẹ vào vai, nói gì đó, nhưng ánh mắt Tưởng Thành Khải vẫn chưa rời khỏi điểm vừa rồi, như thể mạch suy nghĩ còn kẹt lại ở đó, chưa kịp kéo về.
“Rượu ở đây chán thật.”
Cô ta lắc nhẹ ly trong tay, rồi bĩu môi:
“Em đã bảo bartender pha đậm rồi mà, rốt cuộc vẫn nhạt nhẽo như không, thế này thì khác gì nước lã.”
Đến lúc này, Tưởng Thành Khải mới chậm rãi thu lại ánh nhìn.
Ngọc Tiên tiện tay đẩy đĩa trái cây trên bàn ra xa một chút, giọng càng thêm khó chịu:
“Cả cái này nữa… cắt xấu quá. Nhìn đã không muốn ăn.”
Nói đến đây, cô ta khoác tay anh, giọng mềm xuống, mang theo chút nũng nịu:
“Vẫn là anh hiểu em nhất. Mấy chỗ anh chọn lần nào cũng hợp gu em hết.”
Tưởng Thành Khải không nói gì, chỉ nhấp một ngụm rượu.
Ngọc Tiên hơi nghiêng người lại gần hơn, gần như dính sát vào anh, giọng hạ thấp bên tai:
“Hay là mình về sớm đi anh? Em không thích ở đây lắm… ồn ào, khói thuốc nhiều quá, làm em khó chịu.”
Cô ta khẽ nhăn mũi, ánh mắt lướt qua sàn nhảy đông đúc rồi quay lại nhìn anh, long lanh như đang làm nũng:
“Cái khách sạn lần trước anh đặt… em vẫn còn nhớ mãi. View nhìn xuống thành phố đẹp thật sự, bồn jacuzzi rộng nữa… tối hôm đó còn có champagne với hoa hồng chuẩn bị sẵn. Cảm giác ở đó… mới đúng ý em.”
Ngừng một nhịp, cô ta như chợt nhớ ra điều gì, liền kéo nhẹ tay áo anh:
“À, anh nhớ bảo bên shop lần trước ship cho em ít dâu tây Hàn nhé. Loại hôm đó ngon cực luôn, ngọt mà mọng nước… chứ mấy cái trái cây ở đây ăn chán chết.”
Tưởng Thành Khải đặt ly rượu xuống.
Một tiếng “cạch” rất nhẹ, nhưng đủ khiến lời nói của Ngọc Tiên dừng lại. Cô ta khựng một nhịp, quay sang nhìn anh.
Lúc này, Tưởng Thành Khải mới thật sự đưa mắt nhìn cô ta với vẻ thờ ơ:
“Ngọc Tiên.”
“Dạ?”
“Tôi vừa đánh giá lại mối quan hệ của chúng ta.”
Ngọc Tiên chớp mắt, chưa kịp hiểu.
“Về cơ bản, mức độ tương thích không đạt ngưỡng cần thiết để duy trì lâu dài.”
Cô ta sững lại.
“…Anh đang nói gì vậy?”
“Chi phí thời gian bỏ ra,” anh tiếp tục, “và giá trị nhận lại không cân xứng.”
Anh dừng một nhịp, ánh mắt vẫn dừng trên cô ta, nhưng không còn tập trung.
“Hiểu đơn giản là—”
Tưởng Thành Khải đứng dậy, cầm lấy áo khoác.
“Tôi không còn hứng thú.”
Ngọc Tiên cứng đơ, hoàn toàn không theo kịp.
“Anh—”
Tưởng Thành Khải nhìn cô ta, giọng dửng dưng.
“Cho nên, dừng lại ở đây.”
Anh chỉnh lại cổ tay áo, nói thêm, như bổ sung một điều khoản cuối cùng:
“Tiền rượu tôi đã thanh toán, coi như chi phí chấm dứt.”
Không để cô ta có cơ hội phản ứng, Tưởng Thành Khải xoay người rời đi.
Phía sau, Ngọc Tiên ngồi chết trân, sắc mặt trắng bệch, giọng lắp bắp:
“Anh… Thành Khải… đợi đã—”
Nhưng bước chân anh vẫn giữ nguyên nhịp độ vững chãi, lạnh lùng, hệt như khi rời khỏi phòng xử án sau một phiên tranh tụng đã khép lại không mảy may luyến tiếc.
Bên ngoài, chiếc xe đen đã đỗ sẵn, đèn pha hắt ra một quầng sáng mờ trong màn đêm.
Tài xế nhận ra bóng dáng anh từ xa, vội vàng bước tới mở cửa sau, giọng cung kính:
“Thưa anh.”
“Về căn hộ,” anh nói ngắn gọn.
“Vâng, thưa anh.”
Chiếc xe lăn bánh nhẹ nhàng, hòa vào dòng xe đêm thành phố.
Trong khoang xe yên tĩnh, Tưởng Thành Khải ngả người ra sau ghế, đưa tay kéo lỏng cà vạt. Động tác lần này có phần mạnh hơn thường ngày, như thể lớp vải lụa vô hình nào đó đang siết chặt lấy cổ họng anh.
Ngón tay anh lần xuống cúc áo sơ mi cổ, mở nút đầu tiên, rồi tiếp tục mở thêm nút thứ hai.
Không khí trong xe vẫn mát lạnh, điều hòa chạy êm ru, nhưng anh lại cảm thấy một thứ ngột ngạt mơ hồ lan tỏa từ bên trong lồng ngực.
—
Ở phía bên kia, trong quán bar—
Âm nhạc vẫn dồn dập, ánh đèn chớp tắt liên tục trên sàn nhảy.
An Kỳ đứng giữa nhóm bạn, tay cầm ly cocktail, cười đến mức khóe mắt cong lên.
“Ê, đi tăng hai không?” một người trong nhóm reo lên. “Qua karaoke luôn!”
“Đi chứ!” người khác lập tức hưởng ứng.
“An Kỳ, sinh nhật mà, không được trốn nha!”
Cô bật cười, không cần suy nghĩ:
“Đi.”
Nhóm bạn nhanh chóng chia nhau thanh toán rồi kéo nhau ra khỏi quán bar.
Vừa bước xuống bậc thềm, một người trong nhóm chủ động đặt xe, cả đám tụ lại trước cửa vừa cười nói vừa chờ tài xế đến đón.
Ngay lúc đó, chiếc điện thoại trợ lý trong túi An Kỳ rung lên.
Đó là chiếc điện thoại riêng mà Tưởng Thành Khải đưa cho cô từ năm đầu tiên làm việc, nói là để tiện xử lý công việc, tránh lẫn với số cá nhân.
Từ đó về sau, gần như mỗi năm anh đều thay cho cô một chiếc đời mới nhất, cấu hình cao hơn, pin tốt hơn, ổn định hơn.
Lý do vẫn luôn rất đơn giản:
“Dùng cho công việc.”
Bốn năm trôi qua, An Kỳ đã quen với việc chiếc điện thoại đó có thể rung lên vào bất cứ lúc nào. Dù đã hết giờ làm, dù đang ở đâu, chỉ cần nó sáng màn hình, cô vẫn sẽ theo phản xạ mà chú ý ngay lập tức.
Bởi vì Tưởng Thành Khải chưa bao giờ thật sự có khái niệm “ngoài giờ làm việc”.
Anh có thể gọi cho cô vào mười một giờ đêm chỉ để hỏi điều khiển điều hòa đang ở đâu, dù căn hộ của anh vẫn có người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp và sắp xếp mọi thứ.
Vấn đề là sau khi người giúp việc rời đi, chính anh cũng không nhớ nổi họ đã cất món đồ đó vào chỗ nào.
Có lần là sáng chủ nhật, giọng anh ở đầu dây vẫn bình tĩnh như đang hỏi một vấn đề vô cùng nghiêm túc:
“Mật khẩu app xem phim là gì? Cái cô cài lần trước.”
Cũng có hôm, chỉ là:
“Cái cà vạt màu xám tôi hay dùng… cô bảo họ treo ở ngăn nào?”
Ngừng một chút, giọng anh vẫn thản nhiên như thường:
“Cả hộp đồ lót mới giặt xong nữa. Họ cất ở đâu?”
Hoặc:
“Loại nước hoa tôi dùng gần hết rồi, cô đặt lại chưa?”
Thậm chí có những lúc, câu hỏi hoàn toàn không cần thiết đến cô.
“Tối nay tôi hẹn… ai? …Cô gửi lại tên.”
Trong phòng xử án, Tưởng Thành Khải có thể nhớ chính xác từng điều luật, từng chi tiết nhỏ nhất trong một vụ kiện phức tạp.
Nhưng ra khỏi đó, những thứ thuộc về đời sống thường ngày – tên người, ngày tháng, đồ đạc, thói quen – dường như lại bị anh vô thức bỏ qua hoàn toàn. Và rồi, từ lúc nào không rõ, An Kỳ đã trở thành người đứng phía sau ghi nhớ tất cả những điều đó thay anh.
Hôm nay là lễ tình nhân. Theo lịch trình mà chính tay cô sắp xếp, giờ này Tưởng Thành Khải đáng lẽ phải đang ở bên cạnh Ngọc Tiên.
Không biết anh lại gọi cô vì chuyện gì.
Nụ cười trên môi An Kỳ tắt đi trong tích tắc. Cô nhìn màn hình sáng tên anh, rồi cuối cùng vẫn nhấc máy.
“Anh Khải?”
Giọng cô, theo phản xạ, vẫn giữ nguyên sự lễ phép quen thuộc.
Ở đầu dây bên kia, giọng Tưởng Thành Khải vang lên, trầm và ngắn gọn:
“Đến căn hộ của tôi.”
An Kỳ hơi sững lại.
“…Bây giờ ạ?”
“Tôi cần chỉnh lại bản lập luận vụ Vạn Phúc. Có vài điểm phải sửa ngay.”
Cô chần chừ một giây rất ngắn, như đang cân nhắc.
“Nhưng mà hôm nay…” Cô vừa mở lời, định nói nốt rằng hôm nay là sinh nhật mình, rằng cô đang ở ngoài với bạn bè.
Nhưng chưa kịp nói hết câu, Tưởng Thành Khải đã cắt ngang.
“Tôi cần cô xử lý việc này. Nếu để sang ngày mai, sẽ ảnh hưởng đến phiên tranh tụng.”
Giọng anh trầm xuống, lạnh hơn mức bình thường:
“Qua đây ngay. Đừng để tôi phải đợi.”
Bình luận