“Bà Lưu Ngọc Mai.”
“Trong ba tháng gần đây, bà đã thua tổng cộng 1,32 triệu tệ tại sòng bạc ngầm phía nam thành phố.”
“Trong đó có 800 nghìn tệ là tiền sinh hoạt gia đình mà Chu Văn Bân đưa cho bà giữ hộ để ‘quản lý tài chính’.”
“Hơn 500 nghìn tệ còn lại…”
“Là tiền vay nặng lãi.”
“Tiền mẹ đẻ lãi con, hiện tại đã vượt quá 1 triệu tệ.”
“Tôi đoán… đám đòi nợ cũng sắp tìm tới cửa rồi nhỉ?”
Nếu chuyện sổ đỏ là cú sốc—
Thì chuyện cờ bạc chính là tia sét đánh thẳng xuống đầu Lưu Ngọc Mai.
“Bịch!”
Bà ta mềm nhũn ngã thẳng xuống sàn.
Mặt trắng bệch như ma.
Miệng lẩm bẩm không ngừng:
“Cô… sao cô biết được…”
Chu Văn Bân cũng kinh hãi quay phắt sang mẹ mình.
“Mẹ!”
“Mẹ lại đi đánh bạc nữa hả?!”
Tôi không cho bọn họ thời gian diễn cảnh mẹ con tình thâm.
“Chu Văn Bân.”
“800 nghìn tệ mẹ anh lấy đi là tài sản chung sau hôn nhân.”
“Tôi sẽ để luật sư chính thức khởi kiện đòi lại toàn bộ.”
“Còn khoản vay nặng lãi kia…”
Tôi lạnh nhạt nhìn Lưu Ngọc Mai đang ngồi bệt dưới đất.
“Đó là nợ cá nhân của bà ta.”
“Không liên quan tới tôi.”
“À đúng rồi.”
Tôi như chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nhìn Chu Đình đang đứng chết trân một bên.
“Cô Chu Đình.”
“Chiếc Porsche màu đỏ đứng tên cô, giá mua 1,2 triệu tệ.”
“Tiền mua xe cũng được chuyển từ tài khoản của Chu Văn Bân.”
“Nói cách khác, vẫn là tài sản chung sau hôn nhân.”
“Tôi sẽ lấy lại luôn.”
“Từ trên xuống dưới nhà các người…”
“Tiêu tiền của tôi đúng là chẳng biết ngại.”
Chu Đình lập tức hét thất thanh:
“Không! Chiếc xe đó là của tôi!”
“Cô không được lấy lại!”
Tôi không buồn nhìn cô ta thêm lần nào nữa.
Vở kịch này—
Đến lúc hạ màn rồi.
“Bảo vệ.”
“Tống cổ cả ba người ra ngoài.”
“Vâng, tổng giám đốc Tô!”
Lần này, bảo vệ không còn do dự thêm một giây nào.
Tiếng khóc lóc của Lưu Ngọc Mai.
Tiếng gào thét của Chu Đình.
Tiếng chửi rủa của Chu Văn Bân.
Cùng tiếng rên rỉ của Giang Tuyết hòa vào nhau, tạo thành một màn hài kịch rẻ tiền đến khó coi.
Không bao lâu sau—
Cả thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Tôi đứng giữa hội trường, chậm rãi nhìn quanh.
Toàn bộ nhân viên đều cúi đầu.
Không ai dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi hít sâu một hơi rồi cầm micro lên.
“Tiệc tất niên tiếp tục.”
“Chuyện vừa rồi, tất cả quên sạch cho tôi.”
“Ai dám truyền ra ngoài nửa chữ…”
“Tự viết đơn nghỉ việc.”
“Vâng, tổng giám đốc Tô!”
Tiếng đáp lại vang lên đồng loạt, đầy kính sợ.
Tôi đặt micro xuống, xoay người rời khỏi nơi khiến người ta buồn nôn này.
Tiểu Trần đi phía sau, thấp giọng nói:
“Tổng giám đốc Tô, sau khi bị đuổi ra ngoài, Chu Văn Bân đứng trước cửa công ty chửi rất lâu.”
“Anh ta nói gì?”
“Anh ta nói… cô tưởng mình thắng rồi sao?”
“Anh Giang Tuyết là Giang Thiên.”
“Anh ta sẽ không tha cho cô.”
Giang Thiên?
Bước chân tôi khựng lại.
Người đàn ông gần đây nổi lên cực nhanh trong giới làm ăn…
Nổi tiếng thủ đoạn độc ác, ra tay không nương tình?
Có chút thú vị rồi đây.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.
“Giúp tôi điều tra một người.”
“Giang Thiên.”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm thấp.
“Điều tra anh ta làm gì?”
“Em gái anh ta vừa tát tôi một cái.”
Bên kia im lặng vài giây.
Sau đó bật cười khẽ.
“Được thôi…”
“Thưa bà chủ.”
04
Sáng hôm sau, tôi quay lại công ty.
Cả tòa nhà chìm trong bầu không khí yên tĩnh kỳ lạ.
Mỗi nhân viên khi nhìn thấy tôi đều lập tức cúi đầu.
Kính cẩn gọi một tiếng:
“Tổng giám đốc Tô.”
Trong mắt họ là sự kính sợ và dè chừng không thể che giấu.
Rất tốt.
Đó chính là hiệu quả tôi muốn.
Màn kịch tối qua vừa là khủng hoảng—
Cũng vừa là một lần lập uy.
Tiểu Trần đi phía sau, đưa cho tôi ly Americano nóng.
“Tổng giám đốc Tô, tối qua sau khi bị đuổi đi, nhà Chu Văn Bân muốn quay lại căn hộ view sông nhưng đã bị bảo vệ chặn ngoài cửa.”
“Sáng nay họ còn tới công ty gây rối, cũng bị ngăn lại rồi.”
“Phòng nhân sự và pháp chế đã chuẩn bị xong giấy sa thải.”
“Theo quy trình, Chu Văn Bân và Giang Tuyết cần quay lại ký tên bàn giao công việc.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
“Không cần.”
“Đóng gói toàn bộ đồ cá nhân của bọn họ gửi thẳng về nhà cũ họ Chu.”
“Thông báo sa thải cùng bảng bồi thường vi phạm hợp đồng…”
“Cho pháp chế gửi mail là được.”
“Tôi không muốn nhìn thấy hai người đó thêm lần nào nữa.”
“Vâng.”