11.
So với Cố Xuyên, thật ra… tôi biết đến Thẩm Âm trước.
Bởi vì cô ta là con riêng của Hứa An.
Không chỉ vậy—
cô ta còn thích Cố Xuyên.
Còn cái lần tôi trẹo chân ư?
Là tôi cố ý.
Tôi làm vậy, là để có cớ tiếp cận anh.
Dù gì thì… tôi luôn rất tự tin vào gương mặt của mình.
Cố Xuyên có lẽ chưa từng để ý,
nhưng Thẩm Âm và tôi—thật ra có vài phần giống nhau.
12.
Rời nghĩa trang, tôi thấy một bà lão ngã sõng soài bên vệ đường.
Bà ta loay hoay mãi vẫn không đứng dậy nổi.
Tự dưng tôi nổi hứng… muốn tích chút công đức.
Thế là tôi bước đến, đỡ bà đứng dậy.
Ai ngờ bà ta vừa đứng vững đã nắm chặt lấy tay tôi:
“Cô gái, cô đâm vào tôi rồi, phải bồi thường đấy!”
Hửm? Có trò vui rồi đây.
Tôi ngẩng đầu nhìn quanh—
bốn phía không một bóng người.
Tôi cười nhẹ:
“Bà ơi, chỗ này có gắn camera giám sát đấy.”
Bà ta hạ giọng, nhếch mép cười gian:
“Bà điều tra rồi, chỗ này không có camera đâu.”
“À.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Rồi dùng đúng 10% sức chân, đá bà ta bay vào bụi cỏ bên cạnh.
Tôi khoanh tay, nhếch môi:
“Không có camera mà cũng dám ngông nghênh thế này?
Thứ thất đức đội lốt người già.”
Tôi phá lên cười.
13.
Trước cổng khu chung cư, một người đàn ông đang đứng ngẩng đầu 45 độ nhìn trời.
Tôi lướt thẳng qua như không hề thấy.
“Tống Hà.” – Anh ta gọi, giọng trầm như tiếng trống âm phủ.
Tôi giả điếc, bước tiếp không dừng.
Anh ta nhảy một phát, chặn trước mặt tôi:
“Tống Hà, anh sai rồi, mình quay lại đi.” – Giọng nài nỉ.
Tôi gãi gãi tai, lẩm bẩm:
“Cái gì vậy, miệng mở côn tay ga à?”
“Em không nghe máy, chặn cả WeChat, Tống Hà, mấy ngày nay em giận đủ rồi chứ? Anh đã đích thân đến xin lỗi rồi, em còn muốn anh làm gì nữa?” – Anh ta bắt đầu cuống.
Tôi hét lên, hai tay vỗ loạn vào đầu:
“Đừng mà! Cố Xuyên, xin anh đừng hút nữa, đừng đánh em nữa…
Mình đã chia tay rồi mà, ông trời ơi, ai đó cứu tôi với!!”
Đúng giờ tan tầm, cư dân xung quanh bắt đầu dừng lại xem náo nhiệt.
Cố Xuyên lập tức đỏ bừng mặt, nắm lấy tay tôi:
“Tống Hà! Em nói linh tinh gì thế?!”
“Á!!!” – Tôi vùng ra, hét to hơn:
“Anh đánh tôi! Anh ngoại tình đã đành, giờ còn hút nữa! Tôi hết tiền rồi, xin anh đừng hút nữa có được không?!”
Đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao.
Vài người đàn ông trong nhóm dân phòng bước ra, mạnh mẽ khống chế Cố Xuyên như bắt con gà, trói gọn mang đi.
Tôi lau nước mắt, vừa gật đầu cảm ơn vừa nghẹn ngào nhìn theo anh ta bị giải lên xe… thẳng tiến đồn công an.
Đêm muộn, tôi nhận được một tin nhắn:
“Tống Hà, nếu em không cần tình yêu của anh… vậy thử chịu đựng sự căm hận của anh xem.”
Aaaaaa!
Tôi ném điện thoại ra xa.
Cảm giác nó vừa bị bẩn nguyên một trận.
Tôi gõ mấy chữ trả lời cực nhanh:
“Chúc anh sau này con cháu đầy đàn,
toàn bộ đều do anh em góp giống.”
14.
Hôm sau, tôi mệt mỏi rã rời, tùy tiện khoác một chiếc áo ngoài,
rồi đến tòa cao ốc sang trọng bậc nhất thành phố.
Cái tin nhắn tối qua của Cố Xuyên khiến tôi buồn nôn cả đêm.
Tầng cao nhất.
Một chàng trai đang đứng đó, vành mắt hơi đỏ.
“Cuối cùng em cũng đến rồi. Anh vẫn luôn đợi em.”
Tôi đi thẳng tới, thả mình xuống chiếc sofa to đùng, để cơ thể lún sâu vào đệm.
“Ôi, thoải mái ghê.”
Cậu ấy nhìn tôi, đôi mắt phủ một tầng sương mỏng:
“Em bảo anh chờ một năm… nhưng em lại để anh đợi đến tận ba năm.”
Tôi lười nhác vươn tay ra.
Cậu ấy lập tức cúi người, đưa đầu lại gần.
Tôi xoa mái tóc mềm mượt của cậu ấy, dịu dàng nói:
“Không gặp ba năm, vừa thấy mặt đã trách móc em rồi à?”
“Anh không điên.” – Ấn đường anh khẽ giật, giọng run nhẹ.
“Anh chỉ là… quá nhớ em thôi. Em bảo anh đừng đến tìm, chỉ được chờ…
Nên mỗi ngày, anh đều tưởng tượng—giây tiếp theo, em sẽ đứng ngay trước mặt anh.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, khẽ cười:
“Ngoan lắm.”
Ôn Thời Hạ… vừa giống tôi, lại vừa khác tôi.
Anh là tự nguyện chui vào bệnh viện tâm thần.
Chỉ vì anh ghét cái gia đình của mình,
muốn trốn khỏi cuộc sống đó một thời gian.
Khi ấy, cả nhà anh phát điên tìm kiếm khắp nơi.
Nhưng chẳng ai ngờ—
anh lại đang… an ổn trong bệnh viện tâm thần.
Anh ở đó đúng một năm.
Và khi rời khỏi, anh muốn đưa tôi cùng đi.
Tôi tuỳ tiện viện cớ như trong mấy bộ phim thần tượng:
“Chờ một năm đi, khi anh đủ mạnh, em sẽ tìm đến anh.
Trong thời gian đó, không được phép tìm em.”
Anh lại tin thật.
Giờ đây—
anh đã trở thành người mà cả Vân thị cũng không dám chọc vào.
15.
Từ hôm gặp lại Ôn Thời Hạ hai ngày trước, thằng bé như bị nhập vậy.
Ngày nào cũng gọi điện cho tôi, không thiếu một lần.
Tôi bắt đầu thấy hơi hối hận rồi.
Sao dính người dữ vậy trời?
Tắt điện thoại xong, tôi vừa ngẩng đầu đã thấy hai người đi tới.
Là Thẩm Âm và mẹ cô ta.
Thẩm Âm nhìn tôi, mặt vênh váo hết cỡ:
“Đúng là xui xẻo, ra cửa cũng đụng trúng thứ rác rưởi.”
Xem ra cú tát lần trước… vẫn chưa đủ đô.
“Tiểu Âm, không được vô lễ như thế.” – Bà mẹ, Thẩm Tâm Diên (aka trùm giả tạo), nghiêm mặt nói.
Bà ta bước đến gần, giọng nhẹ nhàng:
“Cô là Tống Hà, đúng không? Tôi đã biết chuyện giữa cô và Tiểu Âm.
Là con bé không phải, tôi thay mặt nó… xin lỗi cô.”
Thẩm Âm kéo tay bà ta, tức đến đỏ mặt:
“Mẹ! Mẹ làm gì thế? Rõ ràng là cô ta đánh con!”
Bà ta không thèm để ý, vẫn mỉm cười nhìn tôi:
“Không biết Tống tiểu thư có thời gian không? Tôi muốn nói chuyện riêng một chút.”
Tôi nhếch môi, gật đầu:
“Được thôi.”
Tôi cũng muốn xem, con cáo già bao năm không đổi ấy, lại định giở trò gì nữa.