Nỗ Lực Đều Là Hư Không
Quay Đầu Nhìn Lại Nơi Mây Sâu Thẳm, Chỉ Hận Đã Quá Vội Vàng
Em Luôn Là Đóa Hoa Rực Rỡ
RỪNG SÂU KHÔNG BIẾT LỐI