Tôi Nhờ Bánh Bao Mà Nhặt Được Một Thiếu Gia

Chương 3



6

Sáng thứ Bảy, tôi đưa bà nội đi bệnh viện tái khám.

Bệnh viêm khớp của bà là bệnh cũ, hễ trời mưa là đau nhức mất ngủ.

Vừa bước vào sảnh, y tá trưởng đã nhiệt tình đón chúng tôi:

“Bà Hứa đến rồi à! Phí nhập viện đã thanh toán xong rồi, bà lên thẳng tầng ba kiểm tra nhé.”

Tôi đứng sững tại chỗ: “Phí gì cơ ạ?”

“Ơ? Hôm qua có một cậu thanh niên đến đóng rồi mà. Đặt cọc tận năm ngàn, nói là… bạn học của Hứa Niệm.”

Tay tôi siết chặt quai túi.

Bà nhìn tôi đầy nghi hoặc: “Niệm Niệm, là sao vậy con?”

“Con… để con đi hỏi thử.” – Tôi cố giữ bình tĩnh, tiễn bà vào phòng khám rồi chạy ngay đến quầy thu ngân.

Nhân viên kiểm tra xác nhận:

“Chu Nghiễn, đúng không? Cao cao, gầy gầy, mặt đẹp nhưng hơi lạnh.”

Tôi thấy như bị ai đó đấm mạnh vào ngực.

Năm ngàn tệ — gần bằng sinh hoạt phí cả năm của hai bà cháu tôi.

“Cậu ấy có nói gì không?”

“Chỉ nói là để cậu ấy trả thôi.” – Nhân viên nhún vai.

Tôi tựa vào tường, đầu óc rối bời.

Vì sao cậu ta lại làm vậy?

Vì áy náy? Vì thương hại? Hay là…

Điện thoại rung lên.

Tin nhắn từ Chu Nghiễn: “Hôm nay cậu còn đến thư viện không?”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, không biết nên trả lời thế nào.

Nói thẳng về chuyện tiền? Hay vờ như không biết?

“Có.” – Tôi nhắn lại. Rồi thêm một câu: “Cảm ơn cậu.”

Dòng “Đang nhập…” hiện rất lâu, cuối cùng chỉ hiện một chữ: “Ừ.”

Tại thư viện, Chu Nghiễn đã ngồi sẵn chỗ cũ.

Nắng chiếu qua cửa kính, đổ xuống cuốn sách bài tập trước mặt cậu, ánh vàng lấp lánh trên hàng mi rủ.

Tôi kéo ghế ngồi đối diện, cậu ta lập tức ngẩng lên, ánh mắt thấp thoáng vẻ căng thẳng.

“Tớ muốn nói về bà tớ…” – Tôi bắt đầu.

“Tớ chỉ là…” – Cậu cũng mở lời.

Cả hai đều khựng lại.

Chu Nghiễn nhìn lên, gõ ngón tay nhẹ lên bàn:

“Cậu nói trước đi.”

“Tớ cảm ơn vì cậu đã giúp bà tớ đóng viện phí.” – Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu –

“Nhưng số tiền đó quá lớn, tớ sẽ trả lại.”

Chu Nghiễn nhíu mày: “Không cần.”

“Cần.” – Tôi kiên định.

“Hứa Niệm.” – Cậu đột ngột gọi cả họ tên tôi, giọng trầm thấp.

“Số tiền đó với tớ chẳng đáng là gì.”

Tôi siết chặt tay:

“Nghĩa là chúng tớ là những kẻ đáng được bố thí à?”

Nói xong, tôi liền hối hận.

Chu Nghiễn trông như bị tát một cái.

“Không phải vậy.” – Cậu hít sâu – “Tớ chỉ muốn… bù đắp.”

Ánh nắng chiếu loang lổ lên mặt bàn giữa chúng tôi.

Tôi nhìn thấy ở kẽ tay cậu có vết xước mới, như bị vật sắc cứa trúng.

“Tay cậu bị sao thế?” – Tôi chuyển chủ đề.

Chu Nghiễn theo phản xạ giấu tay xuống bàn:

“Không có gì.”

Tôi đưa tay kéo cổ tay cậu lên ánh sáng.

Vết thương không sâu nhưng viền đỏ sưng tấy, rõ ràng không xử lý gì.

“Cậu keo kiệt đến mức miếng băng cá nhân cũng không mua nổi à?” – Tôi trừng mắt.

“Chu thiếu gia chẳng phải rất giàu sao?”

“Người bỏ nhà đi thì lấy đâu ra tiền.” – Cậu bĩu môi, nhưng để yên cho tôi lấy băng dán băng vết thương.

“Hơn nữa… tớ không muốn dùng tiền của ông ta.”

Tôi khựng lại.

Chu Nghiễn rất ít nhắc đến cha mình.

Mỗi khi nói đến, toàn thân cậu sẽ vô thức căng lên.

“Vậy viện phí là…”

“Là tiền của tớ.” – Cậu lập tức đáp – “Mẹ tớ từng để lại một ít.”

Tôi dán xong miếng băng mà chưa buông tay.

Bàn tay Chu Nghiễn to, xương ngón rõ ràng, nhưng đầy những vết thương – cũ có, mới có.

“Cha cậu…” – Tôi chần chừ.

“Tớ không muốn nói về ông ta.” – Cậu rút tay ra, giọng lạnh đi – “Còn làm bài không?”

Bầu không khí tụt xuống đáy.

Chiều hôm ấy, Chu Nghiễn gần như không nói gì, chỉ lặng lẽ chỉ tôi vài bước khi tôi làm sai.

Đến khi thư viện sắp đóng cửa, cậu mới đột ngột lên tiếng:

“Từ mai, tớ sẽ dạy cậu môn Toán.”

“Vì sao?”

“Cậu yếu quá. Muốn vào trường tốt thì phải nghe lời tớ.” – Cậu thu dọn sách vở, giọng không cho phép phản bác.

“Mỗi ngày sau giờ học, một tiếng. Ở phòng dụng cụ.”

“…Được.”

7

Hôm sau tan học, tôi đến phòng dụng cụ đúng hẹn.

Vừa đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi đứng sững tại chỗ.

Căn phòng bụi bặm trước đây đã được dọn sạch bóng.

Hai chiếc bàn học được ghép lại, trên bàn là mấy quyển sách tham khảo mới tinh và một hộp giấy nhớ màu sắc rực rỡ.

Điều khiến tôi bất ngờ nhất là chiếc máy sưởi nhỏ đặt ở góc tường, đang tỏa ra ánh cam ấm áp.

Chu Nghiễn đứng bên cửa sổ, bị ánh sáng ngược chiếu khiến tôi không nhìn rõ nét mặt:

“Đến rồi à?”

“Cậu… dọn dẹp đấy à?” – Tôi bước lại gần, phát hiện trên bàn còn có hai hộp sữa và một chiếc bánh nhỏ.

“Ừ.” – Cậu ta đưa cho tôi một cây bút – “Từ hôm nay, mỗi ngày một tiếng, không được lười.”

Tôi nhận lấy bút, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay cậu ta.

Ngay khoảnh khắc đó, Chu Nghiễn như bị bỏng, rụt tay lại ngay, vành tai khẽ ửng đỏ.

Những ngày sau đó trôi qua như bị bấm nút tua nhanh.

Chu Nghiễn là một gia sư xuất sắc ngoài dự đoán.

Kiên nhẫn, tỉ mỉ, luôn biết cách giảng bài sao cho tôi dễ hiểu nhất.

Tôi thì giúp cậu ta ôn tiếng Anh.

Điểm toán của tôi tăng lên thấy rõ, đến cả cô chủ nhiệm cũng kinh ngạc vì sự tiến bộ đó.

Còn Chu Nghiễn, hình như trong quá trình đồng hành ấy cũng dần dần cởi mở hơn.

Cậu ấy bắt đầu biết cười, biết xoa đầu tôi mỗi khi tôi làm đúng bài, nhớ tôi thích sữa vị dâu, và luôn mở nắp chai trước rồi mới đưa tôi uống.

Cho đến… hôm mưa hôm ấy.

Buổi chiều oi bức, vừa kết thúc buổi học phụ đạo thì trời đổ mưa.

Chu Nghiễn nhất quyết đòi đưa tôi về, hai đứa đi chung một chiếc ô, bước trên con đường ướt nước.

Vừa rẽ qua khúc cua, một chiếc xe đen quen thuộc lặng lẽ đậu bên vệ đường.

Cơ thể Chu Nghiễn lập tức căng lên, tay cầm ô siết chặt khiến nước mưa đổi hướng rơi.

“Thiếu gia.” – Cửa xe mở, một người đàn ông trung niên mặc vest đen bước ra, không phải người quản gia lần trước.

“Lão gia bảo tôi đến đón cậu.”

Tôi rõ ràng cảm nhận được hơi thở của Chu Nghiễn trở nên gấp gáp.

Cậu ta theo phản xạ kéo tôi ra sau lưng, giọng lạnh như băng:

“Tôi nói rồi, tôi không về.”

“Lão gia nói, nếu cậu vẫn tiếp tục qua lại với vị tiểu thư này, ông ấy sẽ có biện pháp xử lý.”

Ánh mắt người đàn ông quét qua tôi, mang theo sự khinh miệt không chút che giấu.

Chu Nghiễn nắm chặt tay, giọng gằn từng chữ:

“Ông ta cứ thử xem.”

“Thiếu gia, cậu biết rõ thủ đoạn của lão gia.” – Ông ta đưa ra một phong bì.

“Đây là phần bồi thường cho cô gái này, hy vọng cô ấy biết vị trí của mình.”

Chưa kịp phản ứng, Chu Nghiễn đã vung nắm đấm đấm thẳng vào mặt ông ta.

Phong bì văng ra, tiền trong đó rơi tung tóe, dính mưa ướt nhẹp, dán chặt xuống đất.

“Về nói với ông ta.” – Giọng Chu Nghiễn run lên vì giận dữ –

“Nếu dám đến gần Hứa Niệm thêm một bước, tôi sẽ khiến ông ta hối hận.”

Người đàn ông lau vết máu nơi khóe môi, liếc tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, rồi quay lại xe rời đi.

Mưa ngày càng to.

Chu Nghiễn đứng nguyên tại chỗ, bờ vai khẽ run.

Tôi cúi xuống nhặt một tờ tiền ướt, phát hiện bên trong còn có một mảnh giấy:

“Tránh xa con trai tôi, nếu không khoản trợ cấp y tế của bà cô sẽ bị cắt.”

“Chu Nghiễn…” – Tôi khẽ gọi.

Cậu ta quay lại, đuôi mắt đỏ ửng:

“Xin lỗi, đã khiến cậu bị kéo vào.”

Tôi thấy xót xa: “Đó không phải lỗi của cậu.”

“Là lỗi của tớ.” – Cậu ta siết tay, toàn thân run rẩy –

“Nếu không phải tớ đến gần cậu, ông ta sẽ không chú ý đến cậu và bà nội!”

Cậu ta đỏ mắt, trông như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi.

Không hiểu sao, tôi bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy cậu ấy.

Cơ thể Chu Nghiễn cứng đờ trong một khắc, sau đó mạnh mẽ siết chặt vai tôi, lực ôm đến mức khiến tôi khó thở.

“Tớ sẽ không để ông ta làm hại cậu.” – Cậu thì thầm bên tai tôi, giọng đầy quyết tuyệt –

“Tớ thề đấy.”

Trong tiếng mưa, tôi nghe rõ tim cậu đập thình thịch.

Rồi, cậu ấy chuyển trường.

Từ đó không đến lớp nữa.

Một tuần sau, cô chủ nhiệm nói cậu ấy đã chính thức chuyển trường.

Tất cả tin nhắn tôi gửi đều rơi vào im lặng, không một lời hồi đáp.

Sau khi cậu ta đi, Trương Hạo tìm tôi gây chuyện thêm hai lần.

Nhưng vì lúc đó chỉ còn đếm ngược tới kỳ thi đại học, hắn dù có lì đến mấy cũng phải lo học.

Sau đó, hắn cũng không làm phiền tôi nữa.

Hôm thi đại học, tôi ngồi trong phòng thi, bên ngoài ve kêu râm ran.

Chợt nhớ tới một hôm, khi tôi và Chu Nghiễn cùng làm bài trong thư viện.

Cậu hỏi tôi:

“Cậu muốn thi trường nào?”

Tôi nghĩ rất lâu:

“Nam Thành. Còn cậu?”

Cậu ta nhướng mày, cười nhẹ:

“Giống cậu.”

Cơn gió nhẹ lướt qua cửa sổ, ánh mắt cậu ngày hôm ấy thiêu đốt cả lòng tôi.

Kết quả công bố, tôi bất ngờ đỗ vào trường đại học trọng điểm của thành phố.

Bà nội vui đến mức mời hết những người từng giúp đỡ hai bà cháu đến nhà ăn mừng.

Mọi người cười bảo: “Cuối cùng cũng khổ tận cam lai rồi.”

Tôi cũng cười, nhưng vừa cười vừa khóc.

Dọn dẹp sau bữa ăn, tôi đang rửa bát thì bà nội gọi:

“Niệm Niệm, có người tìm con này!”

Tôi bỏ bát chạy ra ngoài, cứ ngỡ là Chu Nghiễn.

Nhưng người đứng ngoài chỉ là nhân viên giao hàng.

Anh ta đưa tôi một phong bì.

Bên trong là một thẻ ngân hàng và một tờ giấy.

“Hãy học đại học thật tốt — Chu Nghiễn.”

Tôi siết chặt chiếc thẻ trong tay, mắt đỏ hoe, ngón tay dần lạnh buốt.

Tôi hiểu rồi.

Từ lúc biết cậu ấy là người thừa kế nhà họ Chu, tôi đã biết — chúng tôi không thuộc cùng một thế giới.

Giờ thì cậu ấy đã quay về thế giới của mình.

Tôi cũng nên đối mặt với thực tế.

Tôi siết chặt mảnh giấy đến khi dòng chữ nhòe đi vì nước mắt.

Kỳ nghỉ trôi qua rất nhanh.

Cuối hè, một cơn mưa cuốn đi chút hơi nóng còn sót lại.

Hôm tôi lên tàu đi nhập học, bà nội ngồi với tôi ở ga suốt đêm.

Bà vỗ vỗ tay tôi, dặn đi dặn lại:

“Phải ăn uống đàng hoàng, đừng vì tiết kiệm tiền mà bỏ bữa.”

Tôi im lặng nghe, mắt cứ dán vào lối vào nhà ga.

Tàu đến rồi, mà vẫn không thấy người đó.

Bà nội nghiêng đầu hỏi:

“Con đang đợi ai à?”

Tôi dụi mắt đỏ hoe:

“Không có.”

Tiếng tàu rầm rầm kéo đến rồi rời đi.

Tựa đầu vào cửa kính, nước mắt tôi lặng lẽ lăn dài.

Chu Nghiễn, nhất định phải sống thật tốt nhé.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.