Ý nghĩ loé lên trong đầu tôi. Tôi phấn khích túm lấy vai Thẩm Tân, hỏi:
“Thẩm Tân, con có đứa bạn nào thân không?”
Theo logic của truyện, giữa các nhân vật chính chắc chắn có liên hệ.
Thẩm Tân không hiểu sao tôi đột nhiên hỏi vậy.
Ngẩn ra chưa kịp trả lời.
Tôi nhắc lại lần nữa: “Ý mẹ là bạn cùng tuổi, chơi thân với con từ lâu ấy, còn rất giỏi nữa.”
Thẩm Tân nghiêm túc nghĩ một lúc, rồi đáp: “Mẹ ơi, mẹ đang nói đến Cô Cô phải không?”
Tôi còn chưa kịp hỏi “Cô Cô” là ai thì bình luận đã ào ạt xuất hiện:
【Cuối cùng bé nữ chính của chúng ta cũng sắp lên sàn rồi sao!】
【Tôi nhớ dị năng của Tô Cô Cô là thao túng không gian mà? Về sau nhờ dị năng của Cô Cô bảo bối mới chuyển được vật tư đấy.】
Thao túng không gian?!
Vậy thì khỏi lo thiếu vật tư rồi còn gì!
Tôi đập tay cái bốp, quyết định ngay lập tức phải đi cứu Tô Cô Cô.
Dựa theo thông tin trong bình luận, tôi xác định được đại khái vị trí của cô bé.
Tô Cô Cô đang ở trong một viện phúc lợi trên đường Thất Tinh, chính là nơi tôi nhặt được Thẩm Tân hồi đầu.
Tôi định để Thẩm Tân ở nhà, nhưng nó lắc đầu: “Không được, Thẩm Tân phải bảo vệ mẹ.”
Thấy tôi còn định thuyết phục, nó nói tiếp: “Hơn nữa mẹ ơi, con với Cô Cô có mật hiệu riêng.”
Không lay chuyển được, tôi đành để nó đi cùng.
Tôi mặc cho cả hai đứa mỗi đứa ba lớp: áo giữ nhiệt, áo len, hoodie, rồi khoác thêm áo phao thật dày.
Tay và cổ cũng phải bảo vệ kỹ, mỗi người đeo hai đôi găng tay, quấn ba cái khăn.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi còn đặc biệt vào bếp lấy theo hai con dao làm bếp sắc nhất.
Tôi che chắn cho Thẩm Tân bên cạnh, căng thẳng nhấn nút thang máy.
“Đinh” một tiếng, cửa thang mở ra, tôi lao tới bổ luôn hai nhát dao.
Thấy trong thang trống trơn, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Hồi đó tôi đã tính sẵn trường hợp phải ra ngoài kiếm vật tư, nên mới đỗ xe ngay sát cửa thang máy nhất.
Trước khi bước ra khỏi thang, tôi cẩn thận quan sát xung quanh.
Có hai chiếc xe vừa rời khỏi, chắc là ra ngoài tìm đồ.
Xác định không có gì bất thường, tôi lập tức nhét Thẩm Tân vào ghế phụ, rồi tự mình lên xe.
Bây giờ càng vào trung tâm thành phố càng hỗn loạn, nên tôi quyết định chạy men theo rìa thành phố.
Đang định thở dài một cái khen đường xá hôm nay khá suôn sẻ, thì một con tang thi bỗng nhiên lao ra trước mặt.
Tôi nghiến răng, giẫm mạnh chân ga, lao thẳng tới.
Con tang thi bị bánh xe cán nát, xác thối nát bấy thành một vũng thịt nhão.
Nửa cánh tay còn vương lại trên nắp capo phía trước.
Cổ họng tôi trào lên cơn buồn nôn.
Xe dừng lại trước viện phúc lợi, tôi và Thẩm Tân đều không xuống ngay.
Thẩm Tân hạ cửa kính, hướng vào bên trong sủa “gâu gâu” hai tiếng.
Nó giải thích, đó là mật hiệu riêng giữa nó và Cô Cô.
Chẳng bao lâu sau, từ cái lỗ nhỏ ở góc tường chui ra một cô bé.
Thẩm Tân vẫy tay gọi:
“Cô Cô!”
Bình luận lại rộn ràng:
【Trời ơi bé nữ chính dễ thương quá, đúng là một cái bánh ngọt mềm mềm thơm thơm luôn!】
【Khoan đã, lạ nha, theo đúng mạch truyện thì lúc này nữ chính phải đang bị bắt nạt trong viện phúc lợi mới đúng chứ? Sao lại bị người phụ nữ này rước đi rồi?!】
Thẩm Tân định xuống xe thì tôi ngăn lại.
Tôi cầm dao bếp mở cửa xe, đứng quan sát một lúc.
Sau đó lập tức lao xuống, vác luôn Tô Cô Cô nhét vào ghế phụ.
Ngay khoảnh khắc cửa xe đóng lại, tôi chợt cảm thấy cánh tay nặng trĩu.
Một con tang thi con đang nhe răng cắn chặt lấy tay tôi.
Tôi hoảng đến mức trợn trừng mắt, suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.
Bên tai vang lên tiếng hét thảm thiết:
“Aaaa——”
“Trời ơi con còn chưa sống đủ, con không muốn ch.ết đâu a a a a a——”
“Sao số tôi lại khổ thế này——”
Tôi mở mắt, thấy con tang thi con đang nằm dưới đất gào khóc.
…
Tưởng tôi bị ảo giác luôn rồi.
Rốt cuộc ai mới là người bị cắn? Sao nó lại giành luôn lời thoại của tôi thế?
Ngay lúc ấy, bình luận lại hiện ra:
【Chẳng phải đây là phản diện nổi tiếng – Hứa Hựu sao? Mà sao cậu ta buồn cười vậy trời?】
【Tuy hiện giờ nam phụ chỉ là một tang thi con bị sợ phát khóc sau khi cắn người, nhưng không sao, về sau cậu ấy là VƯƠNG của tang thi, có thể điều khiển cả bầy luôn đấy.】
【Thật ra nam phụ này cũng đáng thương, vì cứu bà mà bị lừa đi làm thí nghiệm, cuối cùng biến thành tang thi. Bà không cứu được, còn bị nhân loại truy đuổi.】
【Trên thực tế, trước khi hắc hoá, cậu ấy đâu có hại ai. Đói quá thì đi nhặt rác ăn thôi. Nãy chắc chỉ đang mọc răng ngứa lợi cắn chơi…】
Tôi kiểm tra cánh tay mình trước đã.
Trên áo phao chỉ có vết răng nhẹ, da thịt không sao cả.
Sau đó, tôi bước về phía Hứa Hựu.
Hứa Hựu thấy tôi tới gần, liền nhe ra mấy cái răng cửa xộc xệch gào lên đe doạ:
“Lại đây đi, tôi cắn cho một phát!”
Bây giờ thì tôi không hề sợ, ngược lại còn thấy hào hứng tột độ.
Đúng là đi mỏi chân tìm chẳng thấy, cuối cùng lại gặp ngay trước mặt!
Nếu có thể nhặt được phản diện (phiên bản chưa hắc hoá) mang về nhà, thì khả năng sống sót của tôi chẳng phải tăng vọt à?
Nghĩ tới đây, tôi mỉm cười hỏi cậu ta:
“Có muốn về nhà với tôi không?”
Hứa Hựu nhìn tôi, biểu cảm ngày càng kỳ quái.
“Chị điên à, là tự chị khùng đó, tôi không có cắn chị nha.”
“…”
“Tôi đang thiếu vệ sĩ.” – tôi giải thích – “Nhỡ bị cướp bóc tôi không đánh lại, nhưng có một con tang thi đi theo thì ít ra cũng dọa được người ta.”
“Tôi…”
“Bao ăn bao ở, bữa chính có đùi gà, bít tết, lẩu – thay phiên đổi món.”
Hứa Hựu nhịn không nổi nước miếng, cố ra vẻ bình tĩnh ra điều kiện:
“Nhưng tôi có một điều kiện. Có thể mang bạn tôi theo không?”
Sợ tôi không đồng ý, cậu ta vội vàng bổ sung:
“Tôi làm hai việc một lúc cũng được. Tang thi không cần ngủ, tối tôi còn đứng gác giúp chị.”
“Tất nhiên là được!”
Nói đùa, tôi sao có thể từ chối chứ.
Bạn của phản diện mà là người bình thường à?
Ai mà đi từ chối bùa hộ mệnh tự tìm tới cửa!
“Chị mà không đồng ý thì…”
Hứa Hựu như sực tỉnh:
“Chị nói rồi đó nha!”
Sợ tôi đổi ý, cậu ta xoay người chạy biến.
Một lát sau, cậu ta vừa thở hổn hển vừa dắt theo một cô bé trở lại.
Vài cái răng cửa của cậu ta phập phồng theo từng nhịp thở.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, bình luận đã rần rần:
【Ủa, chẳng phải đây là nữ phụ sao? Bạn của phản diện lại là cô ta á?!】
【Nữ phụ này cũng là đại phản diện nha. Hồi nhỏ bị cha ruột hành hạ, sau này bị ông ta bán đổi lấy đồ ăn, chịu đủ mọi uất ức nên hắc hoá. Sau đó còn bán đứng loài người, trở thành đầu não tang thi, giết người vô số.】
【Tôi nhớ trong truyện sau không thấy nhắc đến tình bạn giữa Hứa Hựu và Trang Hiểu Mộng. Không ngờ lúc nhỏ hai đứa lại là bạn?!】
Trang Hiểu Mộng rụt rè trốn sau lưng Hứa Hựu, ánh mắt sợ sệt nhìn tôi.
Hứa Hựu vỗ về:
“Đừng sợ, cô ta mà dám bắt nạt cậu, tôi cắn cô ta.”
“…”
Cậu ta đẩy Trang Hiểu Mộng vào ghế phụ.
Còn bản thân thì đi vòng lên đầu xe, gỡ nửa cánh tay tang thi còn sót lại trên nắp capo, quăng vào thùng rác gần đó.
Rồi chui vào cái cốp xe nhỏ xíu phía sau.
Tôi nhích vào để nhường chỗ.
Cậu ta quay mặt đi, hừ nhẹ một tiếng:
“Tôi mới không cần đâu.”
05
Từ khi trong nhà có thêm mấy đứa nhỏ,
Thẩm Tân tự giác đảm nhận vai trò anh cả.
Chủ động chăm sóc mọi người.
Trước bữa ăn, Tô Cô Cô và Trang Hiểu Mộng đều ngoan ngoãn để Thẩm Tân giúp cột tạp dề, chỉ có Hứa Hựu là phản đối tới cùng.
“Tôi không mặc đâu.”
“Đeo vào ăn cơm mới không dính bẩn lên áo.”
“Nhưng đây là của cậu mà.”
“Không sao, tôi không chê cậu.”
“Nhưng tôi chê.”
Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Thẩm Tân bị sự cứng đầu của Hứa Hựu làm cho suýt phát điên: “Cậu mà làm bẩn áo thì mẹ rất khó giặt.”
Hứa Hựu liếc Thẩm Tân một cái, rồi lại quay đầu nhìn tôi phía sau.
Cuối cùng cũng chịu nhượng bộ:
“Chỉ lần này thôi đấy.”
Vì nhà có thêm thành viên mới nên bữa tối hôm nay cũng đặc biệt thịnh soạn.
Cánh gà nướng kiểu Orleans, bò bít tết áp chảo, cà chua khoai tây, bò hầm, khoai tây xào sợi, món chính là cơm trứng tôm.
Tôi làm món gì, Thẩm Tân cũng ăn rất ngon lành.
Còn Hứa Hựu thì chắc là đói lắm rồi, vừa ăn vừa lo bị cướp mất, cúi đầu nhai ngấu nghiến, đến mức còn sặc mấy lần.
Phải đợi tôi nhắc cậu ta ăn chậm thôi không thì nghẹn chết bây giờ, cậu ta mới mặt đỏ tía tai mà từ từ lại.
Tô Cô Cô thì gần như chưa đụng đến cơm trong bát, tôi hỏi:
“Có món nào con không thích ăn à?”
Cô bé lắc đầu.
Vừa vùi mặt vào bát cơm xong, Hứa Hựu nghe thấy liền ngẩng đầu lên ngay:
“Cậu ăn không nổi hả?”
Tô Cô Cô ngẩn ra hai giây: “…Ừm.”
Vừa nghe xong, mắt Hứa Hựu sáng rực:
“Vậy cho tôi giúp cậu!”
Cơm trong bát Tô Cô Cô bị cậu ta bốc đi hơn phân nửa.
Cô bé sững sờ mất một lúc, mới nhỏ giọng nói có phần miễn cưỡng:
“…Cảm ơn.”
“Hehe, không có gì~”
Hứa Hựu hoàn toàn không nhận ra đối phương nói thiếu thiện chí, vẫn cười hề hề mà cúi đầu tiếp tục chiến đấu với đống đồ ăn.
Trang Hiểu Mộng thấy vậy, lặng lẽ ôm bát cơm dịch sang một bên.
Tôi vô tình nhìn thấy vết thương rõ ràng trên mu bàn tay cô bé, cau mày lại.
Sau bữa cơm, tôi lập tức gọi cô bé vào phòng để bôi thuốc.
Tôi vén tay áo lên, cả cánh tay đều là vết bầm tím xanh xanh tím tím.
Nghĩ tới những gì bình luận từng nói về tên cha cặn bã của Trang Hiểu Mộng, lòng tôi nhói lên từng cơn.
Tay tôi nhẹ đi nhiều, khẽ thổi thổi lên mấy vết thương:
“Ở đây rồi, sẽ không ai dám bắt nạt con nữa.”
Một lớp sương mù lặng lẽ phủ lên ánh mắt của cô bé.
Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ tay tôi.
Tôi dúi vào tay cô bé một cây kẹo mút, nhẹ nhàng ôm lấy.
“Những ngày khổ cực của Hiểu Mộng nhà ta qua rồi, từ nay về sau mỗi ngày đều sẽ là ngày ngọt ngào, giống như cây kẹo này vậy.”