Tổng Tài Là Tôi, Không Phải Anh

Chương 2



03

Xung quanh, những khách hàng vừa nghe nói chiếc xe tôi mua trị giá tới 55 triệu tệ thì sắc mặt ai nấy đều thay đổi.

“Thì ra trên đời còn có xe hơn năm chục triệu!”

“Thì ra mẹ con họ mới thực sự là nhà giàu! Vừa rồi cô con gái còn nói mẹ mình mỗi lần kiếm được mấy triệu, hóa ra là thật!”

“Mẹ con họ đúng là quá khiêm tốn, nhìn chẳng ra chút gì là người có tiền cả!”

“Ngược lại là cái cô livestream trẻ kia, trong tài khoản không đủ mua nổi cái xe của người ta, vậy mà còn ra vẻ!”

Nhân viên bán hàng dè dặt liếc nhìn tôi, tôi nhếch môi cười khẽ:

“Đền tiền đi, 55 triệu, một xu cũng không được thiếu.”

Gương mặt Ngô Thiến Thiến thoáng biến sắc, nhưng rất nhanh cô ta lại ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo:

“Được, để tôi gọi cho chồng tôi, bảo anh ấy chuyển cho tôi!”

Nói xong, cô ta lập tức móc điện thoại gọi đi.

Rất nhanh, đầu dây bên kia đã có người bắt máy. Giọng nói của chồng cô ta – Hứa Như Thanh – vang lên rõ ràng bên tai tôi.

Chưa đến một phút sau khi cuộc gọi kết thúc, Ngô Thiến Thiến liền nở nụ cười đắc ý:

“Chỉ là 55 triệu thôi mà? Chồng tôi nói sẽ chuyển cho tôi hẳn một trăm triệu!”

Lời cô ta vừa dứt, điện thoại của tôi lập tức đổ chuông – là Hứa Như Thanh gọi tới.

“Bất kể cô đang ở đâu, làm gì, ngay lập tức chuyển cho tôi một trăm triệu!”

Tôi lạnh nhạt đáp:

“Tôi đang đi nhận xe cùng con gái. Có chuyện gì, để sau rồi nói.”

Hứa Như Thanh không chịu buông:

“Phó Yến Yến, cô có còn muốn sống với tôi nữa không? Dù sao con gái cũng đã đậu đại học rồi…”

Chưa để hắn nói hết câu, tôi đã cúp máy.

Tôi mím chặt môi, ý muốn “xử” người gần như không giấu nổi.

Từ ngày hắn gả vào nhà tôi, tôi đã hết lòng nhường nhịn.

Hắn đòi tiền, tôi đưa tiền. Hắn muốn khởi nghiệp, tôi cấp vốn. Hắn làm không nổi, tôi để hắn đứng tên!

Tôi đã nhân nhượng hết mức, vậy mà hắn lại lấy tiền của tôi đi nuôi Ngô Thiến Thiến!

Tôi hừ lạnh một tiếng, lập tức nhắn tin cho phòng pháp chế của công ty:

“Theo hợp đồng tiền hôn nhân, soạn ngay một bản ly hôn, để Hứa Như Thanh ra đi tay trắng!”

Sau khi cúp máy, Hứa Như Thanh gọi tới liên tục. Tôi thẳng tay tắt nguồn.

Nhưng chưa được bao lâu, Ngô Thiến Thiến giơ điện thoại lên khoe:

“Nhìn này! Tiền đến rồi! Chồng tôi thương tôi lắm, tôi muốn gì được nấy!”

Cô ta lại lên mặt, chuyển tiền ngay cho nhân viên bán hàng.

Nhân viên bán hàng thở dài một hơi nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng.

Ngay sau đó, anh ta hoàn lại số tiền tôi đã đặt mua xe.

Tôi vừa nhìn bảng hoàn tiền, sắc mặt càng khó coi – không ngờ tôi mới chỉ khóa thẻ phụ mà hắn trong tay vẫn còn nhiều tiền như vậy!

Thật sự không dám tưởng tượng, mấy năm tôi không can dự vào Tập đoàn Viễn Dương, hắn đã moi được bao nhiêu từ công ty!

Ngô Thiến Thiến bỏ ra 55 triệu, cuối cùng chỉ nhận được một chiếc xe cũ nát, tâm trạng u ám, dẫn đội ngũ rời đi.

Đúng lúc đó, tôi chặn cô ta lại.

“Cái thẻ phụ đó là chồng tôi đứng tên. Cô lấy ở đâu ra?”

04

Đám đông vốn đã chuẩn bị tản ra, nghe tôi nói vậy lại ùa về tiếp tục hóng chuyện.

Ngô Thiến Thiến nổi giận: “Cô đừng có vu khống! Cái thẻ đó rõ ràng là chồng tôi tặng tôi để mua xe!”

“Các người đúng là quá đáng! Hôm nay tôi sẽ gọi chồng tôi tới, khiến mẹ con các người không còn chỗ đứng trong cái thành phố này nữa!”

Cô ta vừa dứt lời, chưa bao lâu, một đoàn xe Maybach màu đen từ xa lặng lẽ lăn bánh tới.

Chồng tôi mặc vest cao cấp đen tuyền, giày da thủ công Ý, bước chân dài tao nhã từ xe bước xuống.

Ngô Thiến Thiến đã chờ sẵn ở cửa đại lý, cố tình đứng chỗ dễ thấy nhất để hắn nhìn thấy đầu tiên.

Quả nhiên, Hứa Như Thanh vừa xuống xe liền thấy cô ta.

Hắn vội vàng bước tới, nắm tay cô ta, giọng lo lắng:

“Ai dám bắt nạt em? Anh sẽ đòi lại công bằng cho em!”

Tôi nhìn đôi cẩu nam nữ đó với ánh mắt lạnh băng.

Mỗi lần con gái họp phụ huynh, hắn đều viện cớ bận việc không về kịp.

Thế mà Ngô Thiến Thiến chỉ mới có chuyện, chưa tới 15 phút hắn đã có mặt.

Con gái tôi thấy hắn nắm tay Ngô Thiến Thiến, tức đến nghiến răng.

Tôi chỉ còn biết khẽ ôm vai con, thấp giọng an ủi: “Yên tâm, lát nữa mẹ nhất định sẽ khiến hai kẻ đó phải trả giá.”

Vừa thấy chồng tôi xuất hiện, đám đông xung quanh lập tức xôn xao.

“Không ngờ tổng giám đốc Tập đoàn Viễn Dương lại đẹp trai thế này!”

“Cô Ngô Thiến Thiến cũng trẻ trung xinh đẹp, đúng là một cặp trời sinh!”

Sau một tràng khen ngợi, Hứa Như Thanh vòng tay ôm lấy Ngô Thiến Thiến, cô ta chỉ tay về phía mẹ con tôi, giọng the thé:

“Chính là mẹ con họ! Không biết điều, giành xe với em, còn nói thẻ phụ anh cho em là của họ!”

“Chồng à, anh mau giúp em dạy dỗ họ một trận đi! Cả đời này em không muốn nhìn thấy họ nữa!”

Hứa Như Thanh hùng hổ: “Ai mà to gan đến mức dám bắt nạt vợ tôi…”

Nhưng vừa vượt qua đám đông nhìn thấy mẹ con tôi, vẻ giận dữ trên mặt hắn lập tức biến thành kinh ngạc.

“Phó Yến Yến… sao lại là em…”

Hắn vội bước đến gần tôi, cúi đầu hạ giọng thì thầm:

“Yến Yến à, đúng là hiểu lầm thôi, cô ta chỉ là một hotgirl đang nổi, anh đang chuẩn bị đầu tư vào ngành giải trí nên mới tiếp cận vì công việc.”

“Chuyện này chắc là hai người hiểu lầm rồi. Em cứ xin lỗi một câu, đôi bên cùng xuống thang, mọi việc coi như cho qua.”

Tôi lập tức đẩy hắn ra, cố tình nói to:

“Xin lỗi? Tại sao tôi phải xin lỗi? Cô ta giành xe của con gái tôi, còn dùng trộm thẻ phụ của nhà tôi, vậy mà anh lại bắt chúng tôi xin lỗi?”

“Còn nữa, anh định giải thích thế nào chuyện tiền cô ta vừa dùng để thanh toán?”

Tin tức tổng giám đốc Tập đoàn Viễn Dương xuất hiện trong trung tâm thương mại nhanh chóng lan rộng, ai nấy đều kéo đến hóng chuyện.

Rất nhiều người bật livestream, hiện trường càng lúc càng náo nhiệt.

“Chuyện gì đây? Chị kia dám chất vấn tổng giám đốc Tập đoàn Viễn Dương?”

“Cô ta dám hỏi tiền của tổng giám đốc từ đâu ra luôn kìa!”

“Đúng là phụ nữ! Ở nhà thì muốn quản chồng mình, ra đường lại thích quản cả chồng người khác!”

Hứa Như Thanh không ngờ tôi dám làm mất mặt hắn trước bàn dân thiên hạ.

Con gái tôi nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ đến tột cùng.

Nhưng hắn chẳng những không thấy mất thể diện, ngược lại còn chỉnh lại cổ áo, đứng thẳng người, giọng cứng rắn:

“Nãy giờ là tôi còn nể mặt hai người. Đã không biết điều thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Con gái tôi giận đến mức mặt đỏ bừng: “Mấy lời đó mà cũng gọi là nói cho ra hồn à?”

Ánh mắt tôi lạnh như băng, vung tay tát thẳng vào mặt hắn hai cái vang dội.

Tôi chỉ vào mặt hắn, gằn từng chữ:

“Hứa Như Thanh, trên người anh có cái gì mà không phải tiền tôi bỏ ra mua? Vậy mà anh còn dám nói không khách sáo với tôi? Anh định làm gì tôi?!”

Tôi và Hứa Như Thanh yêu nhau từ thời cấp ba. Vì khoảng cách giàu nghèo quá lớn, tôi luôn cố gắng bù đắp, anh muốn gì tôi đều đáp ứng.

Khi kết hôn, ba mẹ tôi cũng chưa từng coi thường anh chỉ vì là chàng rể gả vào.

Hắn ôm mặt, nhìn tôi không thể tin nổi.