08
Lưu Tử Mặc bỏ ra không ít thời gian để truy tìm tung tích của Lâm Khê Nhiễm.
Thế nhưng, vẫn chẳng nhận được chút tin tức nào.
Hắn nghĩ, hài tử trong bụng Lâm Khê Nhiễm, chẳng bao lâu nữa sẽ chào đời. Giờ phút này, chính là lúc nàng cần người nhất.
Dù sao thì đứa trẻ kia… cũng là huyết mạch của hắn.
Lưu Tử Mặc trầm ngâm, nghĩ rằng mình nên mau chóng tìm ra Lâm Khê Nhiễm.
Nếu sinh con trai, thì giữ lại.
Còn là nữ nhi… thì chôn luôn cho đỡ phiền.
Ý niệm ấy, hắn nhất định phải làm cho thật kín đáo, tuyệt đối không để kẻ khác biết được.
Ngay cả Giang Vân Diểu – cũng không thể hay.
Đúng lúc đó, Giang Vân Diểu bước vào, vừa khéo trông thấy lá thư trong tay Lưu Tử Mặc.
Trong thư chính là những dòng liên quan đến Lâm Khê Nhiễm.
Nàng ta còn chưa kịp xem kỹ, Lưu Tử Mặc đã nhanh tay thu lại.
“Hầu gia, là đang nhớ tỷ tỷ sao?”
“Thật ra, đứa trẻ trong bụng tỷ tỷ, dù thế nào cũng là cốt nhục của hầu gia. Nếu chàng muốn đón về, thiếp cũng không ngăn cản.”
“Thiếp sẽ coi đứa bé như cốt nhục thân sinh, hết lòng nuôi dưỡng.”
Giang Vân Diểu khẽ vuốt bụng mình, dịu giọng nói: “Thiếp cũng đang mang thai, thực lòng chẳng đành lòng nhìn trẻ con chịu khổ.”
“Với tình cảnh hiện giờ của tỷ tỷ, đứa bé ở bên nàng, nhất định là khổ sở trăm bề.”
Nàng ta nói lời dịu ngọt, là bởi trong lòng đã có mưu tính: muốn trừ bỏ cốt nhục trong bụng Lâm Khê Nhiễm, thì trước mắt phải giả vờ mềm mỏng.
Nếu đứa trẻ kia thực sự được sinh ra, thì cũng nhất định phải đoạt lấy về tay.
Chỉ khi được giữ bên người, nàng ta mới yên tâm trông chừng từng bước một.
Hài nhi ư? Sinh ra thì đã sao? Phải nuôi lớn mới gọi là bản lĩnh.
Lưu Tử Mặc thu thư lại, lạnh nhạt nói: “An tâm dưỡng thai, đừng gây thêm chuyện nữa.”
“Chàng à, lần trước là do thiếp quá nôn nóng.”
“Chỉ vì muốn giúp chàng, mới làm ra việc hồ đồ.”
“Hơn nữa, sai cũng chẳng phải chỉ do thiếp.”
“Là cái tên Lâm thiếu chủ kia quá kiêu ngạo mà thôi.”
“Một thương nhân mà cũng dám khước từ hầu gia, thật không biết trời cao đất dày.”
“Rõ ràng là chẳng coi hầu gia ra gì.”
“Chàng à, cho thiếp một cơ hội nữa đi, lần này thiếp nhất định sẽ thuyết phục được hắn hợp tác cùng chàng.”
Nếu có thể bắt tay với Lâm thiếu chủ, chẳng khác nào ngồi trong bồn bạc.
Ngày sau, tiền tài cuồn cuộn, rốt cuộc cũng sẽ về tay nàng.
Trong lòng Giang Vân Diểu lập tức nảy ra một kế hoạch mới.
Lưu Tử Mặc nhìn nàng ta, bất giác ngây người.
Hắn chợt thất thần.
Trước đây, trong chuyện buôn bán, Giang Vân Diểu quả thực là người có đầu óc. Những cửa hàng hắn giao cho nàng đều được quản lý đâu ra đấy, sinh lời không ít.
Thế nhưng, từ ngày nàng ta bước chân vào phủ, những cửa hiệu kia lần lượt rơi vào tình trạng thu không đủ chi.
Tất cả đều dần lâm nguy.
Nếu như Lâm Khê Nhiễm còn ở bên cạnh, hắn nào đến nỗi rơi vào cảnh túng quẫn như hôm nay?
Giờ đây, phủ hầu gia đã gần như không còn gượng được nữa rồi.
Giang Vân Diểu cứ tưởng lời mình đã khiến Lưu Tử Mặc động lòng, lại tiếp tục nũng nịu:
“Chàng à, để thiếp thử lại lần nữa nhé.”
“Lần này, thiếp nhất định sẽ thành công.”
Lưu Tử Mặc nhìn thẳng vào nàng ta, ánh mắt nặng trĩu.
Cuối cùng, vẫn là mềm lòng: “Được.”
“Nàng nói thế nào, thì cứ làm như thế đi.”
Giang Vân Diểu mừng rỡ như điên — nàng sớm biết, chỉ cần nàng mở lời, Lưu Tử Mặc nhất định sẽ đáp ứng.
Bằng không, sao hắn có thể vì nàng, mà đoạn tuyệt với Lâm Khê Nhiễm – người đang mang thai cốt nhục của hắn?
“Thiếp đã thất lễ với Lâm thiếu chủ hôm trước, từ ngày mai, thiếp sẽ ngày ngày mang bạc đến cầu kiến.”
“Thiếp tin, chỉ cần đủ thành tâm, ắt có ngày hắn sẽ bị cảm động.”
Lưu Tử Mặc hơi do dự: “Việc này… e là sẽ tốn không ít bạc đấy.”
“Nàng chắc chắn làm được chứ?”
“Chuyện này…”
Giang Vân Diểu vội vàng lên tiếng: “Hầu gia, không bỏ con thì sao bắt được sói?”
“Chút bạc ấy, nào có là gì.”
“Hầu gia phải nhìn xa một chút.”
“Nếu thành công, thì bạc thu về còn gấp trăm lần.”
Cuối cùng, Lưu Tử Mặc cũng bị nàng ta thuyết phục.
09
Mấy ngày liền, ta đều nhận bạc từ tay Giang Vân Diểu mang đến.
Hơn nữa, mỗi ngày đều nhiều hơn hôm trước.
Nhưng ta vẫn thản nhiên thu cả.
Nửa tháng sau, ta mỉm cười nhìn nàng ta:
“Hầu phu nhân, số ngân lượng này, ta sẽ không hoàn lại đâu.”
“Còn về chuyện hợp tác mà phu nhân trông đợi… e là không có cơ hội đâu.”
“Ta sẽ không hợp tác với phủ Hầu gia.”
Ta thật không hiểu, không phải Giang Vân Diểu điên rồi, thì chính là Lưu Tử Mặc đầu óc có vấn đề.
Lại có thể dung túng cho nàng ta làm chuyện hồ đồ như thế.
Còn Tần Tường Huệ, bà ta xưa nay vốn trọng tiền bạc hơn cả mạng, sao lại có thể ngồi nhìn Giang Vân Diểu ném bạc như rác thế này?
Ngân lượng thì ta thu, nhưng hợp tác thì… miễn bàn.
Nàng ta phải tự mình tỉnh ngộ mới được.
Giang Vân Diểu nghe xong, chẳng những không giận, lại còn cười mỉm:
“Lâm thiếu chủ không cần cảm thấy áy náy.”
“Ta biết rõ, ngài sẽ không bạc đãi người thật lòng.”
Ta thật chẳng hiểu rốt cuộc hai người bọn họ đang toan tính điều gì.
Nhưng lời đã nói rõ ràng, nàng ta hiểu rồi, thì ta cũng chẳng cần nhắc lại làm gì.
Một tháng.
Giang Vân Diểu liên tục dâng bạc suốt một tháng.
Nhìn túi bạc ngày càng vơi, nàng ta bắt đầu hoảng hốt.
Hôm nay, lại tìm tới ta.
Nàng ta đứng dậy, lạnh giọng:
“Lâm thiếu chủ, ta đã đưa bạc cho ngài một tháng trời.”
“Ngài cũng nên cho ta một câu trả lời.”
Ta nhìn nàng ta đang gấp gáp như chó cùng rứt giậu, khóe môi không khỏi cong lên một tia châm chọc.
Ồ, nóng nảy rồi sao?
Nhưng biết làm sao đây? Trò vui mới chỉ vừa bắt đầu, ta sao có thể sớm kết thúc?
Vẫn chưa chơi đủ đâu.
“Dù sao hôm nay cũng phải cho ta một lời dứt khoát.”
Ta mỉm cười, nhìn nàng ta giận dữ đến phát run, lạnh nhạt cất lời:
“Ngày đầu tiên phu nhân đến, ta đã nói rất rõ ràng rồi.”
“Sao? Hầu phu nhân quên rồi sao?”
Giang Vân Diểu cắn răng, chần chừ nói: “Lâm thiếu chủ, ngài đã nhận của ta nhiều bạc như thế, ít nhất cũng nên nhường cho ta tiệm Vân Thường Các ở phía tây thành chứ?”
Ta khẽ bật cười.
Giang Vân Diểu quả là lòng tham không đáy, mở miệng đã đòi Vân Thường Các.
Tiệm ấy là cửa hàng béo bở, ai cũng muốn cắn một miếng, nàng ta lại dám trực tiếp đòi cho mình?
Dựa vào đâu?
Nhưng nghĩ đến những gì Xuân Đào nói sáng nay, ta cũng không do dự, liền gật đầu:
“Được, Vân Thường Các có thể giao cho ngươi.”
“Chỉ là, về sau có xảy ra chuyện gì, thì đừng tới tìm ta.”
Giang Vân Diểu còn chuẩn bị cả đống lời, nhưng nghe ta nói xong thì nghẹn họng, không nói được nữa.
“Lâm… Lâm thiếu chủ, vậy là ngài đồng ý rồi sao?”
“Phải.”
Giang Vân Diểu nghe được câu trả lời như mong muốn, mừng rỡ rời đi ngay lập tức.
Hừ, Vân Thường Các tuy là một cửa tiệm tốt, nhưng cũng là củ khoai nóng bỏng tay.
Rơi vào tay ai, người ấy sẽ phải chịu thiệt.
Cứ để nàng ta vui vẻ vài ngày đi.
Đến lúc ấy, ắt có ngày nàng ta phải hối hận.
Xử lý xong Giang Vân Diểu, ta duỗi lưng một cái, nằm dài trên ghế, ngẩng đầu nhìn những cánh hoa rơi lác đác trước hiên.
“Khê Nhiễm, bao năm không gặp, nay ra tay lại càng có tâm cơ rồi đấy.”
Một giọng nam bất ngờ vang lên.
Người nọ đường hoàng bước ra, tùy tiện chọn một chỗ rồi ngồi xuống.
“Ngươi hôm nay lại rảnh rỗi mà đến đây sao, Từ Trường Khanh?”
Từ Trường Khanh — cũng có thể coi là thanh mai trúc mã của ta.
Thuở nhỏ, tình cảm rất thân thiết.
Chỉ là, từ sau khi ta quen biết Lưu Tử Mặc, chuẩn bị gả cho hắn, thì liền đoạn tuyệt với Trường Khanh.
Khi ấy, chính miệng ta đã nói với chàng:
“Từ Trường Khanh, ngươi có thể đừng xuất hiện trước mặt ta và Lưu Tử Mặc nữa không?”
“Lưu Tử Mặc không thích ngươi.”
“Sự hiện diện của ngươi khiến ta rất khó xử.”
Vì những lời đó, Từ Trường Khanh liền biến mất khỏi cuộc đời ta.
Đến khi ta và Lưu Tử Mặc hòa ly, thì chàng lại ung dung xuất hiện.
“Khê Nhiễm, chuyện vui lớn như hòa ly, sao lại không nói với ta một tiếng?”
“Ta muốn vì nàng mà mở một yến tiệc linh đình, thật tốt tiễn đi vận xui.”
Dưới sự dỗ dành dai dẳng của Từ Trường Khanh, ta cuối cùng cũng gật đầu đáp ứng.
“Được, ta đi. Ngày mai nhất định sẽ đến.”
“Thế thì tốt quá.”
“Vậy chúng ta đã nói rõ rồi đấy, ngươi không được thất hứa.”
Ta từ miệng Xuân Đào mới biết, để đến được trước mặt ta, Từ Trường Khanh đã thay liền mấy con ngựa, chạy đến mệt lả cả người lẫn thú.
Mặt khác, sau khi ta giao Vân Thường Các cho Giang Vân Diểu, nàng ta liền lạnh lùng lên tiếng cảnh cáo:
“Lâm thiếu chủ, ngươi phải nhớ kỹ, Vân Thường Các giờ là của ta rồi.”
“Sau này đừng hòng mơ tưởng giành lại.”
“Phủ Hầu gia không phải là nơi một thương nhân như ngươi có thể đắc tội đâu.”