Trà Xanh Đừng Đụng Vào Sầu Riêng

Chương 2



5

Tôi sững sờ đến không nói nên lời.

Không thể tin nổi câu đó phát ra từ miệng một cô gái gần bằng tuổi tôi.

Chưa gả vào nhà mà đã tính toán đến chuyện tài sản là của em trai tôi và cô ta?

Tôi cười nhạt:

“Em gái à, từ bây giờ mà em còn đặt chân vào được cửa nhà này thì coi như là do tôi bất tài. Sau này mà em thật sự gả được vào nhà tôi, tôi nhận thua.”

Nhìn mặt cô ta đỏ bừng vì tức, tôi lướt mắt qua một cái:

“Còn không đi? Định để tôi gọi bảo vệ lên à?”

“Đi thì đi!” Cô ta nghiến răng nghiến lợi. “Tôi chờ xem em trai chị cầu xin tôi quay lại thế nào. Trần Niệm, cứ chờ đấy!”

Rầm một tiếng, tôi đóng sập cửa lại.

Càng nghĩ càng bực, tôi mở group chat gia đình ra — cái nhóm chỉ có ba mẹ tôi, tôi và Trần Mặc — rồi tường thuật lại toàn bộ sự việc, gửi thẳng lên.

Ngay lập tức, mẹ tôi nhảy vào:

【Trần Mặc có bạn gái rồi á? Từ bao giờ thế? Sao chưa bao giờ nghe thằng nhóc đó nhắc đến?】

Ba tôi thì bắt được trọng điểm ngay:

【Hai đứa nó sống chung rồi à? Nó có dám đảm bảo tương lai với người ta mà dọn về ở chung chưa?】

【Yêu đương thì bố mẹ không cản, nhưng con nghe nó nói gì chưa? Con gái bố mà bị gọi là người ngoài? Bố thấy con bé kia mới là người chẳng liên quan gì đến nhà mình ấy!】

Ba tôi kết luận luôn, giọng cứng rắn không chừa đường lùi:

【Yêu thì cứ yêu, bố mẹ không can thiệp. Nhưng nếu con còn muốn qua lại với cô ta, thì dọn đồ ra ngoài mà ở. Từ giờ căn nhà này là của chị con một mình, con tự xử lý cho khéo!】

6

Trong nhóm toàn thấy ba mẹ tôi phản pháo, Trần Mặc lại chẳng lên tiếng. Tôi gọi điện cũng không bắt máy.

Lúc đó đã hơn mười hai giờ đêm.

Theo thường lệ, giờ này em tôi đã tan làm về rồi. Nhưng hôm nay lại mãi chưa thấy bóng dáng.

Trời thu mưa suốt, bên ngoài sấm chớp đùng đoàng, mưa xối xả cả ngày chưa dứt.

Gió lạnh lùa vào từ ô cửa sổ chưa đóng, khiến tôi rùng mình một cái.

Trong lòng bỗng thấy hơi hối hận, không biết chuyện này có nên nói riêng với Trần Mặc thôi không, có phải tôi đã làm quá khi kéo cả ba mẹ vào?

Đang suy nghĩ thì đột nhiên nghe tiếng nhập mật khẩu vang lên từ cửa chính.

Tôi quay đầu nhìn — Trần Mặc đã về.

Người ướt sũng vì không mang ô.

Tôi tiện tay rút vài tờ khăn giấy rồi đứng dậy đi đến trước mặt em:

“Cả ngày nay em đi đâu vậy? Gọi điện cũng không nghe.”

Trần Mặc không trả lời, nhưng tôi đoán chắc cậu ấy đã đọc được mấy tin nhắn trong nhóm.

Ba mẹ mắng cậu ấy suốt từ chiều tới giờ, chắc trong lòng cũng khó chịu lắm.

Tôi cẩn thận lau tóc cho em, đang nghĩ nên mở lời an ủi thế nào thì…

Trần Mặc bỗng né đầu đi, ngẩng lên nhìn tôi, trong mắt đầy trách móc:

“Chị nhất định phải đối xử với Linh Linh như vậy sao?”

Tôi sững người.

Cậu ấy lại nói tiếp:

“Cho dù chị không muốn cô ấy ở lại, thì cũng đâu cần chọn đúng ngày mưa gió như thế để đuổi đi?”

Thật lòng mà nói, tôi không ngờ có một ngày đứa em trai mà từ nhỏ tôi chưa từng cãi nhau, lại vì một cô bạn gái mà to tiếng với tôi.

Tôi tức đến bật cười:

“Cô ta nói với chị bao nhiêu câu chướng tai như thế, em bị mù không thấy à? Rõ ràng là cô ta không biết thân biết phận, giờ lại thành lỗi của chị? Đây là nhà của chị, chị muốn đuổi một người ngoài đi, còn phải xem ngày đẹp trời à?”

“Nhà này là của chị, chẳng lẽ không phải cũng là của em sao? Em không có quyền sử dụng à?” – Trần Mặc lớn tiếng phản bác, giọng lộ rõ sự kích động.

“Em biết chị không ưa Linh Linh, vì chị khinh thường nhà cô ấy ở quê. Nhưng nhà mình cũng đâu có giàu sang gì, có gì để mà kiêu ngạo? Chị cần gì phải sỉ nhục người ta vậy? Chị có biết hôm nay cô ấy sốt mà vẫn khóc cả ngày không? Nhà người ta không bằng nhà mình, nhưng cũng là con gái được ba mẹ nâng niu, có bao giờ phải chịu uất ức như vậy chưa!”

Nói xong, cậu ấy hất tay tôi ra:

“Em chỉ về lấy ít đồ cá nhân. Linh Linh đang đợi em ở khách sạn.”

7

Bao giờ tôi nói tôi khinh thường Hứa Linh Linh vì cô ta ở quê?

Tôi có tìm hiểu qua hoàn cảnh gia đình cô ta, nhưng lý do tôi phản đối mối quan hệ này không phải vì xuất thân.

Mà là vì cô ta tự cho mình quyền sở hữu mọi thứ trong căn nhà ba mẹ mua cho tôi và em trai, vì cô ta ở ké mà còn dám mắng tôi không có “giới hạn”, vì nhân cách cô ta có vấn đề!

Sau trận cãi nhau hôm đó, tôi và Trần Mặc không nói chuyện suốt hai ngày. Cậu ấy cũng không về nhà.

Cho đến vài hôm sau, tôi đi ăn một mình thì tình cờ gặp lại Trần Mặc và Hứa Linh Linh.

Vừa thấy tôi bước vào, Hứa Linh Linh lập tức né ánh mắt, còn cố tình quay sang nũng nịu với Trần Mặc, đòi ăn miếng sườn trên đĩa của cậu ấy.

Trần Mặc thì ngược lại, trông hơi chột dạ. Vừa thấy tôi, cậu ấy đã vội vàng đứng dậy, giọng lấy lòng:

“Chị, chị muốn ăn gì để em đi mua cho?”

Tôi không trả lời.

Trần Mặc vẫn không bỏ cuộc, mặt dày cười:

“Chị đừng giận nữa mà. Hôm đó em nói hơi quá. Giờ chị muốn ăn gì cứ nói, em mua, coi như em xin lỗi có được không?”

Tôi vẫn im lặng. Đúng lúc đó điện thoại tôi đổ chuông — là ba gọi.

Tôi quay người bước qua một bên để nghe máy.

Vừa nhấn nghe chưa được mấy giây thì giọng khó chịu của Hứa Linh Linh đã vang lên từ phía sau:

“Sao anh lại đi mua cơm cho chị ta? Chị ta không có tiền à mà cứ thích ăn bám anh?”

“Có mỗi bữa cơm thôi mà. Hôm sinh nhật em, chị tặng cho em một đôi giày còn bằng cả tháng tiền cơm của anh rồi đấy.”

Trần Mặc vừa nói vừa rút thẻ căn-tin ra.

“Không được đi!” – Hứa Linh Linh kéo cậu ấy lại, gần như gây sự.

“Không phải chuyện tiền bạc, mà là cô ta không phải tàn tật gì, sao lại sai khiến anh? Với lại, cái giọng ngọt xớt vừa nãy của anh là sao hả? Em thật sự chịu hết nổi rồi. Hai người lớn tướng rồi mà nói chuyện với nhau cái kiểu đó còn ra thể thống gì? Cô ta không biết giữ khoảng cách à?”

“Em à, thôi đừng làm ầm nữa. Chị gái ruột anh, anh mua cho chị ấy hộp cơm thì có gì là sai?”

Quán ăn khá ồn ào, tôi chỉ nghe loáng thoáng vài câu.

Không bao lâu sau, Hứa Linh Linh đã vùng vằng bỏ đi.

“Linh Linh—” Trần Mặc hoảng hốt đứng lên, quay sang nói với tôi:

“Chị à, Linh Linh vẫn chưa khỏi hẳn, em phải đưa cô ấy đi tiêm thuốc. Hôm nay không mua cơm cho chị được rồi. Cầm lấy thẻ ăn của em mà ăn tùy thích nhé.”

Nói xong, cậu ấy nhét vội thẻ vào tay tôi rồi hốt hoảng đuổi theo bóng dáng Linh Linh.

8

Sự thật chứng minh Hứa Linh Linh quả thật “cao tay”, hoặc cũng có thể do Trần Mặc lần đầu biết yêu, cộng thêm tính cách dễ mềm lòng nên bị cô ta nắm trong lòng bàn tay.

Sau khi bị tôi đuổi khỏi nhà, Trần Mặc cũng theo cô ta dọn ra ngoài ở.

Hai người thuê một căn hộ trong cùng khu chung cư, mà không biết có phải cố tình không, lại còn thuê đúng cùng tòa nhà.

Thỉnh thoảng tôi đi thang máy vẫn chạm mặt cô ta.

Mỗi lần như vậy, Hứa Linh Linh đều cười tươi roi rói như thể rất đắc ý với chiến tích “lôi kéo” được em tôi ra khỏi nhà:

“Trần Niệm, bị chính em trai ruột không đứng về phía mình, cảm giác thế nào? Trần Mặc vì tôi mà chấp nhận dọn ra khỏi căn nhà đó, chị chắc tức lắm nhỉ? À đúng rồi, tiền thuê nhà bọn tôi đang ở là do em trai chị chi hết đó. Nó còn bán luôn đôi giày chị tặng để đủ tiền đóng. Chị không giận đấy chứ?”

Tôi cười lạnh:

“Giận chứ, tôi giận sao không đuổi hai người sớm hơn. Sống một mình vui thế nào, chắc cô không tưởng tượng nổi đâu.”

Mặt Hứa Linh Linh tối sầm lại:

“Chị đúng là không biết xấu hổ. Căn nhà đó rõ ràng là ba chị mua cho em trai chị! Đừng nói cái gì mà nhà không trọng nam khinh nữ. Tôi sống từng này tuổi rồi mà chưa thấy nhà nào không trọng nam khinh nữ cả. Chị chỉ là ăn ké hào quang của em trai mình thôi. Nếu tôi không nhường chị, chị nghĩ chị có cơ hội yên ổn ở đó à?”

Trời đất.

Cô ta lại dám nói căn nhà của gia đình tôi là cô ta nhường cho tôi ở?

Cô ta còn tự thấy mình cao thượng nữa chắc?




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.