1.
Lục Hạc An vừa nạp thêm một thiếp mới, nàng ta tìm đến ta khi ta đang đứng trong viện, cầm kéo cắt tỉa những cành khô.
Lúc này đã cuối xuân, nguyệt quý nở rộ, từng mảng rực đỏ trải dài trên nền lá xanh, đẹp đến lạ kỳ.
Ta nhắm mắt, say sưa hít sâu một hơi, chưa kịp thở ra thì đã nghe thấy một giọng nói vang lên—
“Làm phiền nhã hứng của tỷ tỷ rồi.”
Quay đầu lại, tiểu thiếp mới thu nhận của Lục Hạc An đang đứng trên bậc thềm trước cửa, tay áo mềm mại, khóe môi mỉm cười, cúi mắt nhìn ta.
Ta trầm ngâm, cố gắng nhớ tên nàng ta.
Một lúc lâu sau, vô ích.
Không phải do ta trí nhớ kém, mà là vì Lục Hạc An nạp thiếp quá thường xuyên.
Có lẽ, đây đã là người thứ mười tám rồi.
Trong số họ, có kẻ bị ép tiến phủ, cũng có kẻ chủ động trèo cao.
Thế nên, thái độ đối với Lục Hạc An và cả ta cũng khác nhau.
Mà người trước mặt này, hiển nhiên thuộc về loại sau.
Vì chẳng thể nhớ nổi tên, ta đành tạm gọi nàng ta là “Mười Tám”.
“Thập Bát muội muội sao lại tới đây? Cũng không sai người báo trước một tiếng, bằng không, dù thế nào ta cũng phải ra đón muội mới phải.”
Ta không nói dối.
Thật lòng mà nói, ta rất hoan nghênh nàng ta đến.
Những thiếp thất trước đều lạnh lùng như hoa cúc trong sương, đã lâu chẳng ai bước chân vào viện này.
Không chỉ ta, ngay cả đám hoa cũng cảm thấy cô đơn.
Ta nhiệt tình như vậy, cứ ngỡ nàng ta sẽ vui vẻ.
Ai ngờ, sắc mặt nàng ta chợt sa sầm.
Lúc này ta mới giật mình nhận ra—
Hừm, trách ta rồi.
Hẳn là cái danh xưng kia chọc giận nàng ta.
Ta còn chưa kịp tìm lời bù đắp, nàng ta đã lên tiếng trước:
“Chuyện xảy ra quá đột ngột, mong tỷ tỷ nghe xong đừng kinh động.”
Lời thì nói vậy, nhưng chẳng hề cho ta chút thời gian chuẩn bị.
Dứt câu, nàng ta liền phất tay ra lệnh:
“Mang lên đi.”
Hạ nhân bưng đến một vật, đưa đến trước mặt ta.
Một đốn/g má/u th/ịt bầy nhầy.
Ta phải mất một lúc mới nhận ra—
Đó là một con mèo.
Con mèo ta đã nuôi suốt mười năm trời.
Giờ đây, nó chỉ còn là một đốn/g thị/t ná/t, lặng lẽ, không còn hơi thở.
“Đây là mèo của tỷ tỷ, đúng không?”
Ta không phủ nhận.
Nàng ta tiếp tục:
“Sáng nay vô tình chạm mặt, thấy nó đáng yêu nên muốn trêu đùa một chút, nào ngờ nó lại cắn muội.
“Muội nhất thời giận dữ, chỉ muốn sai hạ nhân dọa dẫm một phen, chẳng ngờ bọn họ lại không biết nặng nhẹ, lỡ tay đánh chế/t mất rồi.”
Ta sơ ý, bị gai hoa đâm một nhát.
“Tỷ tỷ sẽ không trách muội chứ?” Nàng ta nhìn ta, bộ dáng vô tội.
Những lời này lỗ hổng chồng chất.
Nhưng ta không vạch trần.
Chỉ hỏi một câu:
“Muội không bị thương chứ?”
Trong mắt nàng ta ánh lên một tia đắc ý:
“Nhờ phản ứng nhanh nhạy, may mắn không bị thương.”
“Vậy thì tốt.” Ta thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười nói:
“Chỉ là một con súc sinh, chế/t rồi cũng chỉ là một cái xá/c mà thôi. May mắn là muội không hề hấn gì, bằng không, nếu để phu quân biết được, e rằng lại trách tội ta mất.”
Nói rồi, ta dùng chút lực, bẻ gãy cành hoa trước mặt, nhổ cả gốc rễ.
Hoa có gai, làm người tổn thương, vậy thì cũng chẳng cần giữ lại.
“Giai nhân sánh cùng hoa đẹp, tặng muội đó.”
Nàng ta nhận lấy, nở nụ cười, tâm trạng hiển nhiên rất tốt.
“Ta còn chút việc, muội nếu thích, cứ thong thả dạo chơi trong vườn này.”
Mới bước đi hai bước, giọng nói đắc ý từ phía sau vọng đến—
“Chính thất thì đã sao? Không quyền, không thế, không được sủng ái, đừng nói là một con mèo, dù ta có giế/t con của ả, ả cũng chẳng dám làm gì ta đâu.”
Nụ cười trên môi ta vẫn không đổi, bước chân cũng chẳng dừng lại.
Nàng ta nói đúng.
Ta, quả thật không quyền, không thế, không được sủng ái.
Chuyện này, chẳng có gì để tranh cãi.
Huống hồ, so với đôi co miệng lưỡi, hiện tại ta còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.
Chỉ là—
Thập Bát à…
Hoa tuy đẹp, nhưng kỳ nở lại ngắn ngủi.
Chớp mắt, liền tàn.
Chuyện này, muội có hiểu chăng?
2.
Bận rộn xong xuôi, trời đã tối mịt.
Ta trở về viện, ôm theo th/i th/ể của Tuyết Nhi vào phòng.
Vừa vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, ta vừa chậm rãi nói:
“Đã sớm dặn ngươi, phải luôn cảnh giác, đừng thấy ai cũng nhào tới làm thân. Ngươi tưởng ai cũng giống ta…”
Lời còn chưa dứt, ta chợt khựng lại.
Câu này… hình như có gì đó không đúng.
Lần đầu tiên gặp Tuyết Nhi, ta cũng từng muốn giế/t nó.
Khi đó, nó còn chưa gọi là Tuyết Nhi, mà ta cũng chưa phải thê tử của Lục Hạc An.
Nó là một con mèo hoang.
Còn ta, là một kẻ chạy nạn, đói khát đến cùng cực.
Chúng ta gặp nhau trong một ngôi miếu đổ nát.
Mấy ngày liền không có lấy một giọt nước, ta gần như ngất lịm.
Đúng lúc đó, một con mèo trắng gầy gò bất ngờ xuất hiện bên cạnh.
Ta vô thức nuốt nước bọt, ánh mắt chợt lóe lên tia sáng.
Nó tuy gầy, nhưng ít ra vẫn có mấy lạng thịt.
Huống hồ, ngay trong tay ta còn có một mảnh gốm vỡ, như thể ông trời cũng cố ý để ta làm vậy.
Ta siết chặt mảnh gốm, dồn sức định giáng cho nó một đòn chí mạng—
Nhưng đúng lúc ấy, nó lại dùng đầu cọ nhẹ vào ống quần ta.
Sau đó lăn mình xuống đất, để lộ bụng trắng mềm, liên tục lăn tròn trước mặt ta.
Ngón tay ta khẽ siết lại.
Cuối cùng, vẫn buông tay, ném mảnh gốm đi.
Ta vốn chẳng sợ giế/t chó/c.
Vài ngày trước, chính tay ta còn đậ/p v/ỡ đầu một kẻ bằng bình hoa, sau đó cầm mảnh sứ nhọn đâ/m xuyê/n qua người hắn.
Nhưng đối diện với con mèo này, không hiểu sao ta lại không xuống tay được.
Và cũng may ta đã không làm vậy.
Sau đó, nhờ có con mèo trắng này tha về chuột bọ côn trùng, ta mới cầm cự được qua cơn đói khát.
Cho đến ngày ta nghịch thiên cải mệnh…
Dòng suy nghĩ bỗng đột ngột chững lại.
Nha hoàn hầu hạ bên cạnh thấy ta cả người vấy má/u, giật mình hốt hoảng kêu lên:
“Phu nhân! Người bị thương rồi sao?”
“Là Tuyết Nhi.”
Đến khi nhìn thấy thi thể nát vụn của con mèo, tiểu nha đầu lập tức òa khóc nức nở.
“Ai mà độc ác như vậy? Nó ngoan như thế… Tuyết Nhi, hu hu hu…”
Ta không trả lời.
Ta biết là ai là đủ rồi, nàng không cần phải biết.
Khóc một lúc, nàng mới nấc nghẹn, đôi mắt đỏ hoe nói:
“Nô tỳ mang Tuyết Nhi đi chô/n nhé, để phu nhân khỏi đau lòng khi nhìn thấy.”
“Đem đi hỏa táng.”
“Hả?” Đôi mắt tròn xoe của Thúy Dao đầy vẻ khó hiểu.
“Đem tro cốt về cho ta.”
“Dạ.”
Một lúc sau, nàng mang đến một chiếc bình sứ.
Chiếc bình nhỏ nhắn, bên trong tro tàn còn chưa lấp đầy đáy lọ.
Một con mèo mũm mĩm, đốt đi rồi lại chẳng còn lấy một nắm tro.
Ta nâng bình sứ lên, đổ hết tro cốt vào miệng.
Dưới ánh mắt kinh hoàng của Thúy Dao, ta uống ngụm trà lạnh, nuốt xuống.
Tuyết Nhi chế/t, một phần cũng tại ta sơ suất, không bảo vệ nó chu toàn.
Nhưng giờ thì tốt rồi.
Nó đã hòa vào thân xác ta.
Dù có xuống địa ngục, cũng sẽ không còn ai dám bắt nạt nó nữa.
Làm xong tất cả, Lục Hạc An trở về.
3.
“Nghe nói Minh Châu đánh chế/t con mèo của nàng?”
Hắn vừa nói vậy, ta mới sực nhớ ra—thiếp thất kia tên là Minh Châu.
Tên hay lắm.
Chỉ tiếc… người lại không xứng.
Ta nhàn nhạt đáp: “Ừm.”
Lục Hạc An không phân định đúng sai, chỉ thản nhiên nói: “Hôm nào ta rảnh, sẽ cùng nàng ra chợ chọn một con khác.”
“Đa tạ phu quân.”
Trên mặt hắn lộ ra vài phần hài lòng.
“Chủ mẫu cần phải có lòng khoan dung, điểm này, nàng vẫn luôn làm rất tốt.”
Ta chỉ cười mà không đáp.
Như Minh Châu đã nói, ta không quyền, không thế, sủng ái cũng đã qua, nếu lại không biết điều, e rằng vị trí này đã đổi chủ từ lâu.
Dù vậy, một phần cũng nhờ vào việc Lục Hạc An chưa từng thực sự để ai vào lòng.
Ngồi một lát, hắn liền đứng dậy rời đi.
Ta biết, hắn muốn đến chỗ Minh Châu.
Ta cũng không giữ lại, chỉ lặng lẽ mỉm cười, tiễn hắn ra cửa.
Hãy ở bên Minh Châu cho thật tốt đi, Lục Hạc An.
4.
Hôm sau, ta ở trong phủ làm thêu suốt cả một ngày.
Vừa mới học thêu, ban đầu luôn cảm thấy khó, mũi kim thường đi lệch, thêu chưa được bao lâu đã hỏng cả bức, phần lớn đều kết thúc trong thất bại.
Sau này nắm được bí quyết, chỉ cần lúc đầu vẽ rõ từng điểm, rồi cứ theo quỹ đạo đó mà đi, sẽ không còn sai lệch nữa.
Hôm nay cũng vậy, từng mũi kim đều chính xác, kết quả cũng trơn tru vô cùng.
Khi Thúy Dao vội vàng chạy vào, ta vừa vặn thêu xong mũi cuối cùng.
Trên nền vải đỏ thẫm, một con mèo trắng sống động như thật.
“Phu nhân! Thập Bát di nương chế/t rồi!”
Ta làm như không nghe thấy, chỉ giơ tấm vải lên hỏi nàng ta:
“Giống không?”
“Đây là… Tuyết Nhi?”
Xem ra đúng là có nét giống.
“Ừm, vừa rồi muội nói gì?”
“Thập Bát di nương… Minh Châu chế/t rồi!”
“À…” Ta dừng lại một chút, rồi vẫn hỏi: “Chế/t thế nào?”
“Bị giế/t… không đúng, bị ngã… cũng không phải, ai da!”
“Gấp cái gì?” Ta đưa cho nàng ta một chén nước. “Từ từ nói.”
Thúy Dao uống nước, điều hòa hơi thở, cuối cùng cũng kể rõ ràng:
“Sáng nay, Thập Bát di nương nhất quyết muốn đến một ngôi chùa hẻo lánh ở phía nam thành để cầu phúc. Trên đường về lại gặp phải bọn cướp.
“Bọn chúng đánh bị thương gia nhân theo hầu, rồi cưỡng hiếp di nương. Cuối cùng ném nàng ta xuống vách núi, cướp sạch tiền bạc, trang sức, rồi bỏ trốn.
“Lão gia dẫn người đuổi đến nơi thì di nương đã không còn hơi thở. Cả người bị vỡ vụn do rơi xuống vực, lại thêm dã thú quanh đó cắn xé….”
Nói đến đây, Thúy Dao lắc đầu, bĩu môi “tặc tặc” hai tiếng:
“Mọi người hợp sức thu dọn, vậy mà vẫn không thể ráp lại thành hình người.”
“Thảm thật.” Ta cảm thán.
“Đúng là rất thảm. Rơi xuống vực đã đành, nghe nói trước đó nàng ta còn bị tra tấn suốt mấy canh giờ, đến mức những người tận mắt chứng kiến cũng bị ám ảnh, đến giờ vẫn còn run rẩy không thôi.”
“Thật đẹp.”
“Hả?”
“Ta nói tấm thêu này.”
Nhìn thấy Tuyết Nhi trên mặt vải, vẻ thương hại trên gương mặt Thúy Dao tức khắc biến mất không còn dấu vết.
“Ta thấy đây chính là báo ứng. Ai bảo nàng ta giết Tuyết Nhi.
“Ta còn tính nhân lúc nàng ta không để ý mà bỏ ít thuốc xổ vào cơm, giờ thì khỏi phải tốn công.”
Thúy Dao bĩu môi lầm bầm.
Ta lạnh giọng: “Lá gan của ngươi càng ngày càng lớn rồi, bình thường ta dạy dỗ ngươi thế nào?”
“Nô tỳ biết sai.”
“Xuống đi.”
Nhìn theo bóng lưng nàng rời khỏi, ta chợt cảm thấy có chút nhức đầu.
Ánh mắt lơ đãng rơi vào vườn hoa rực đỏ bên cạnh.
Không khỏi lại thở dài một hơi.
Đáng tiếc, chưa kịp tận dụng hết giá trị của nó.