Tráo Mệnh

Chương 3



7

Bà nội nhìn tôi cười khùng khục:

“Con bé ngốc, đừng trách bà… con sinh ra vốn là để cứu anh con mà.”

“Cả nhà mình đều phải cứu nó.”

Tôi như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh ngắt.

Rõ ràng tôi đã cẩn thận như vậy, mà vẫn trúng kế của bà.

Là thứ gì chứ?

Hình ảnh hiện lên rõ mồn một trong đầu — là nén hương cứ cháy mãi trong nhà suốt buổi tối, tôi cứ tưởng chỉ là hương thường, ai ngờ…

Tôi bị đánh thức bởi một chậu nước có mùi kỳ lạ dội thẳng vào mặt.

Mở mắt ra, trên lông mi còn vương những mảnh tro vụn, như tro của da lông động vật bị thiêu cháy, tanh nồng đến buồn nôn.

Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi thấy bà nội đang ngồi chồm hổm trước giường anh tôi, tay bưng một chậu nước cắm cành liễu, vừa vẩy vừa đập lên người anh.

Anh tôi mở trừng mắt nằm bất động, chẳng rõ sống hay chết.

Chỉ biết rằng mắt anh ấy không thể nhắm lại, bởi nhãn cầu phồng lên khiến mí mắt không sao khép được.

Tôi liếc xuống bụng anh, thấy có một vệt máu rỉ ra.

Bà nội miệng lầm rầm đọc gì đó, chẳng khác gì pháp sư làm phép trong mấy thôn làng cổ xưa, lấy nhành liễu chấm nước, kỳ cọ khắp người anh tôi.

“Gần xong rồi, Trưởng Quý, ráng thêm chút nữa, chỉ cần Xuân Nha thay con vượt qua đêm nay là mọi thứ ổn cả.”

Con ngươi của anh tôi động đậy, như thể đang nóng lòng, đang khát khao được sống.

Ngay sau đó, bà nội bưng chậu nước ấy bước về phía tôi.

“Đã tỉnh thì đừng giả vờ nữa. Nó là anh con, là hy vọng của cả nhà. Bố mẹ con còn vì nó mà hy sinh được, thì em gái như con cũng nên làm điều nên làm.”

Tôi rùng mình: “Bà nói bậy! Bố mẹ con là bị bà lừa…”

Bà nội chẳng buồn che giấu, cười nhạt, gương mặt đầy nếp nhăn như ác quỷ nơi địa ngục, ánh mắt lóe lên sự toan tính lạnh lẽo.

Lúc này bà kéo chăn phủ bụng anh tôi ra — tôi mới thấy rõ.

Phần bụng anh đã mất một mảng da, bên trong máu và thịt trông như bị ngâm trong quả bóng nước trong suốt, nhúc nhích một cách ghê rợn.

Tôi cúi nhìn mảng cặn cháy dính trên người mình, liên tưởng đến việc bà đã làm, liền buồn nôn suýt ói.

“Bà… bà muốn dùng con để thế thân à?!”

Bà nội lấy nước được nấu từ da thịt bị đốt cháy của anh tôi, tạt lên người tôi, khiến cơ thể tôi mang theo khí tức của anh.

Thêm vào đó, nước có cành liễu quét qua người anh tôi giúp trừ tà tránh quỷ.

Như vậy, khi oan hồn tìm đến đòi mạng, sẽ không nhận ra anh, mà sẽ nhắm vào tôi — người mang mùi của anh ấy.

Quả thật tính toán quá ác độc.

Bà nhét bát tự sinh thần dính máu của anh vào tay tôi, sau đó ôm anh tôi chui vào trong chum gạo.

Gạo có thể che mắt quỷ, khiến nó không nhìn thấy rõ.

Như vậy, kế hoạch càng thêm hoàn hảo.

Bà nội cười khẩy:

“Nuôi mày bao nhiêu năm, chỉ đợi ngày hôm nay. Con bé, mày phải gắng gượng cho bà đấy.”

Tôi vừa giận vừa sợ, nhưng cũng chẳng còn cách nào.

Đêm đen như mực, trước đó còn có ánh trăng rọi xuống sân, giờ cũng trốn mất sau tầng mây dày đặc.

Cả sân nhà chìm vào im lặng đến đáng sợ.

Yên tĩnh đến mức tôi chỉ nghe được tiếng tim mình đập.

Đột nhiên, ngoài sân vang lên tiếng bước chân khe khẽ.

Sột soạt… sột soạt…

Bà nội lập tức đậy nắp chum gạo lại, chỉ chừa một khe nhỏ để dòm ra ngoài, đôi mắt đục ngầu đầy cảnh giác.

Cuối cùng, bóng người đó cũng bước vào tầm nhìn — là một đôi giày cao gót quen thuộc, dừng ngay trước mặt tôi.

Quay lưng về phía chum gạo, nên bà nội không nhìn rõ mặt.

Nhưng tôi thì biết rõ người đó là ai.

Chính là chị dâu — người đã biến mất suốt từ ban ngày.

8

Chị dâu cúi thấp người, ghé sát vào người tôi, hít một hơi thật sâu.

Tóc chị rũ xuống trán tôi, phả ra mùi tanh nồng của máu tươi.

Đôi mắt trong hốc mắt đỏ rực, như sắp nổ tung, nhìn tôi chằm chằm đầy oán độc:

“Cô tưởng… cô trốn được sao?”

“Cảm giác bị xe nghiền thành bã thịt… thực sự khó mà chịu nổi…”

Chị dâu — không, thứ đó — thân thể vặn vẹo đầy đau đớn, chậm rãi đưa tay ra sau đầu.

Rồi soạt một tiếng — lột xuống cả một lớp da người.

Tôi sợ đến nghẹt thở, toàn thân run rẩy.

Muốn hét lên cầu cứu, nhưng cổ họng như bị bóp chặt, không phát ra được chút âm thanh nào.

Lớp da người rơi phịch xuống đất, trước mặt tôi giờ chỉ còn lại một cái bóng máu me be bét.

Nó vừa mở miệng, âm thanh phát ra như thể bị xé vụn rồi ghép lại, khàn đứt từng đoạn.

Nếu không phải vì đôi giày cao gót quen thuộc còn lặng lẽ nằm đó, tôi thật sự nghĩ mình nhìn nhầm.

Đôi mắt bà nội mở to kinh hãi, thân thể run rẩy trong chum gạo phát ra tiếng động khe khẽ.

“Chị dâu” — không, cái bóng đó — quay ngoắt lại.

Đôi mắt đỏ rực như tia laser quét một vòng trong căn nhà, nhanh chóng khóa chặt mục tiêu.

“Hề hề… còn muốn tráo trời đổi mạng à?”

Nó giơ tay lên — một cánh tay đẫm máu, xương thịt lẫn lộn — chỉ thẳng vào chum gạo.

Ngay lập tức, xung quanh chum bốc lên ngọn lửa dữ dội.

Bà nội hoảng hốt ôm lấy anh tôi định chui ra, nhưng mỗi lần mở nắp, đều có một bàn tay vô hình ép bà lùi lại vào trong.

Ngọn lửa thiêu đốt bà, khiến bà hét thảm từng tiếng xé lòng:

“Xuân Nha! Cứu bà! Cứu anh con với!”

Tôi còn chẳng giữ nổi mạng mình, cười lạnh hét lên:

“Cứu bà? Để bà lại tiếp tục hại tôi sao?”

Cái bóng đó dường như rất hài lòng với câu trả lời, khẽ vung tay — tôi lập tức cảm nhận được toàn thân như được giải thoát khỏi trói buộc.

“Xuân Nha, bà làm thế… cũng là vì cái nhà này thôi. Anh con có tiền rồi, nhà mình có chỗ đứng, con cũng có thể gả vào nhà tốt mà.”

“Con đừng nghe lời ma quỷ, thấy chết không cứu.”

Bà nội vẫn ra sức kêu gào thảm thiết.

Cứu bà? Để bà bán tôi cho thằng què, để tôi bị nhốt cả đời mà chết dần trong nhục nhã sao?

Tôi tiến lại gần cái bóng, giọng run run, nhỏ nhẹ hỏi:

“Đại nhân… hay là… để tôi tiếp thêm lửa cho?”

Dường như cái mặt đầy máu kia khẽ cong lên một nụ cười.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội hơn, mùi thịt cháy khét lẹt lan khắp căn phòng.

Thế nhưng đám cháy ấy không hề lan ra — mà chỉ thiêu hai con người đó thành một khối thịt cháy đen, không ai còn phân biệt được ai, rồi mới vụt tắt.

Trời sáng rõ.

Làng trên xóm dưới yên bình như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Dường như… chẳng ai nghe thấy tiếng gào thét đêm qua.

Tôi bình tĩnh lôi khối thịt cháy trong chum gạo ra, bọc kỹ trong tấm chiếu cũ.

Người đầu tiên đến là trưởng thôn. Nhìn thấy thảm cảnh trước mặt, ông không hỏi gì thêm.

“Cứ nói với người ngoài là… bà nội con vì thương con trai quá nên đi theo nó luôn.”

Tôi gật đầu, sắc mặt điềm tĩnh.

“Cảm ơn cậu.”

Một ký ức xưa cũ đột nhiên ùa về từ đáy lòng.

Mẹ tôi… không phải vì khó sinh mà chết.

Là bị bà nội giết chết.

Trưởng thôn — cậu tôi — từng nói, hôm đầy tháng của anh trai, thầy bói bảo: số anh có phú quý, nhưng khó sống qua tuổi hai mươi tư.

Bà nội tin răm rắp, quyết dùng mạng người nhà để đổi mệnh cho anh.

Bố tôi đã liều mạng can ngăn, vì ở vùng quê này, lấy được người mình yêu thật chẳng dễ dàng.

Có sự bảo vệ của bố, bà nội đành từ bỏ ý định “giữ con, bỏ mẹ”.

Nhưng năm mẹ mang thai tôi, anh trai liên tục ốm đau, thậm chí một lần còn suýt chết đuối.

Bà tin chắc rằng là số mệnh trục trặc, là thần linh đang đến bắt người.

Và thế là… bà bắt đầu nhắm vào người đang mang thai — mẹ tôi.

9

Hôm mẹ tôi sinh, lẽ ra phải lên trạm y tế thị trấn,

nhưng bà nội lại cố sống cố chết ngăn cản, nói mẹ tôi sinh con đầu cũng đẻ ở nhà, bà từng đỡ đẻ cho người ta rồi, nhất định không sao.

Mẹ tôi sinh thường, nhưng ngay khi đầu tôi vừa nhô ra, bà nội đã lập tức nhét ngược lại vào trong.

Mẹ đau đến suýt ngất, cắn chặt môi chịu đựng, dốc hết sức mình rặn, hết lần này đến lần khác để tôi chui ra ngoài — và cũng hết lần này đến lần khác bị bà nhét trở lại.

Bà nội toan tính: hai mạng người, đổi lấy một cái mạng quý giá cho anh tôi — thì quá đáng giá.

Chỉ cần anh ấy sống, sau này nhà có tiền, bố tôi muốn cưới bao nhiêu vợ cũng được.

Mẹ tôi lẽ ra có thể sinh tôi bình an, cuối cùng lại bị giày vò đến xuất huyết ồ ạt.

Đến khi cậu tôi chạy tới nhà, người mẹ tôi đã lạnh ngắt, thi thể cũng bị đặt vào quan tài rồi.

Cậu giận dữ đến cực điểm, đòi báo cảnh sát, nhưng lại không đành lòng bỏ mặc tôi — một đứa bé cần người chăm sóc.

Chuyện đó, ông đành ngậm đắng nuốt hận.

Bố tôi sau đó sinh bệnh rồi mất, để lại ba bà cháu sống lay lắt với nhau.

Bà nội thì yêu chiều anh tôi hết mực.

Còn với tôi, chỉ cần có cơm ăn, sống là được — chẳng khác gì một con heo trong nhà.

Lúc nhỏ, tôi đâu hiểu được những điều đó.

Cậu nói với tôi, nếu không tin, có thể đến đào mộ mẹ tôi lên mà xem — chắc chắn bên trong trống rỗng.

Thi thể thật, bà già ấy đã đem chôn ở chỗ khác rồi.

Và bia mộ dựng lên — khắc tên của anh tôi.

Dùng chính mẹ ruột để chắn tai họa, đổi vận, cầu tài cho con trai — chính là loại phong thủy chắc chắn nhất.

Đám tang bà nội và anh tôi diễn ra thuận lợi, chẳng ai nghi ngờ điều gì.

Trưởng thôn đích thân dẫn người đi chọn một “địa thế phong thủy cực tốt”, an táng hai người họ chung một chỗ.

Chuyện dựng bia, tôi không tham gia nhiều.

Từ sau đêm hôm ấy, chị dâu không quay lại nữa, “cái bóng kia” cũng không xuất hiện. Tôi tự nhủ, chắc mọi chuyện chỉ là một giấc mơ thôi.

Đến ngày thất đầu, tôi đang ở trong nhà đốt giấy, sắc mặt điềm tĩnh, lòng thành khẩn:

“Bà ơi, bà chết thảm vậy rồi, đừng có quay lại tìm con nữa nhé.”

“Mọi chuyện… đều do bà với anh quá tham lam mà ra cả.”

Cậu tôi — tức trưởng thôn — không biết đến từ lúc nào, đứng phía sau tôi thở dài:

“Xuân Nha, đừng buồn nữa. Bà mày với anh mày, đúng là tự làm tự chịu.”

“Cướp thứ không thuộc về mình, thì sớm muộn gì cũng phải trả giá.”

“Chỉ tiếc cho cậu trai kia… chỉ vì muốn tiết kiệm thêm chút tiền, cuối cùng lại trở thành thế mạng cho anh mày.”

“Giờ thì, oan có đầu, nợ có chủ, mọi chuyện cũng nên kết thúc rồi.”

Tôi nhìn ngọn lửa nhảy múa trước mặt, ánh lửa lập lòe in lên gương mặt cậu, vừa sáng vừa tối, đầy mờ mịt.

Tay vẫn tiếp tục đốt giấy vàng, tôi khẽ bật cười:

“Nhưng… cũng chúc mừng cậu nữa. Mưu tính bao năm trời, cuối cùng cũng sắp thành công rồi.”

Cậu thoáng sửng sốt, nhìn tôi đầy nghi hoặc, sau đó lại phá lên cười:

“Con bé này, nói gì vậy? Bà mày với anh mày là gieo gió gặt bão, mắc gì nói do cậu chứ?”

“Cậu có bản lĩnh đó sao?”

Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào ông, bình tĩnh đáp:

“Sao lại không có bản lĩnh? Cậu là trưởng thôn cơ mà.”

Hồi đó, cậu vẫn chưa làm trưởng thôn, chỉ là một thanh niên tốt nghiệp cấp hai, đọc được vài quyển sách, nuôi mộng bá chủ ở vùng quê toàn người không biết chữ này.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.