Lục Ký Minh liếc một cái đầy hàm ý:
“Đã thì tiếp tục trao giải thôi”
Trong lặng bao trùm trường cúi đầu xuống cao giọng giơ tay:
“Tôi còn chuyện ”
Đám phóng viên mặt tưởng rằng đã bỏ lỡ tin lớn liền lập tức giương máy ảnh micro lên
“Tôi tố cáo tác phẩm của Lâm Quán Nghi là đạo từ bài luyện tập nửa năm của ”
Lục Ký Minh đã bước lên sân khấu đầu ngẩng chỉ nhàn nhạt chỉnh micro khóe môi khẽ nhếch nụ gần như thể nhận
“Cô bằng chứng gì Cô dựa mà vu khống ”
Tôi khoanh tay tựa lưng ghế nhướng mày
“Anh lục tung máy tính của lên chẳng lẽ phát hiện bên trong ba camera nội bộ Tất cả hành động của trong thư viện đều biết rõ”
“Hay là xem luôn cả file nhật ký”
“Bất kể xem gì đều ”
Ngay từ ngày đầu tiên tiếp cận Lâm Quán Nghi đã chuẩn xong bộ chứng cứ
Khoảnh khắc đoạn ghi hình giám sát xuất hiện màn hình lớn bờ vai của Lâm Quán Nghi như sụp đổ tất cả lời biện hộ đều hóa thành câm lặng
Trong livestream ít vốn vì Lâm Quán Nghi mà đến giờ phút đã tranh cãi ầm ĩ
【Không thể nào Lâm học trưởng là như chứ】
【 đấy bảo送 một đường thể như thế】
【Ai biết cái suất bảo送 đó từ mà 】
“Cái đứa chuẩn đấy”
“Tất cả mọi mau qua phòng livestream của ăn dưa ”
Dư luận bùng nổ với tốc độ chóng mặt nhưng gương mặt Lục Ký Minh chẳng hề một chút nôn nóng
Hắn điềm nhiên cầm thẻ tiếng nhạc hùng tráng to tên
“Quán quân Cúp Thanh Niên lần là – Doãn Chiêu Chiêu”
13
Lục Ký Minh đích thân đeo huy chương cho
Đầu ngón tay phủ lớp chai mỏng của khẽ lướt qua dải lụa từng tấc một
Micro cài ở cổ áo đã tháo xuống dùng giọng chỉ đủ cho hai chúng :
“Vị trí đặt máy tệ”
Tôi nhận lấy thẻ thực tập từ tay khẽ gật đầu:
“Đa tạ Lục tổng khen ngợi”
Lục Ký Minh khẽ xoay ngón tay định thêm gì đó thì cánh phóng viên chen đến chụp ảnh làm gián đoạn
Chuyện con trai út của giáo sư Lâm nổ đám phóng viên nhạy tin tản một nhóm lập tức nhóm mới ùa
“Lục tổng chụp chung với quán quân chúng một tấm ”
Tôi khẽ dịch đến gần Lục Ký Minh từ trong túi móc một thứ nhét lòng bàn tay
Dùng giọng nhẹ đến mức gần như thấy:
“Lục tổng sinh nhật vui vẻ”
Lục Ký Minh sững bó hoa trong tay suýt nữa thì rơi xuống đất
Đó là một chiếc nam châm dán tủ lạnh mua Pinduoduo với giá năm tệ tám thậm chí còn hai tệ khi đánh giá
Là một chiếc đèn đường nhỏ xíu
Chỗ nối giữa hai phần chắc chắn còn dùng keo 502 dán thật cẩn thận
Vậy mà biết vì lúc Lục Ký Minh mở ngẩn
“Không ”
Tôi đã dán tỉ mỉ đến còn thể
Người trong hội trường dần tản hết Lục Ký Minh bảo thư ký rằng lên tầng thượng hút điếu thuốc cũng theo
Lục Ký Minh khoác áo vest lên cánh tay trong tay kẹp điếu thuốc châm lửa
“Doãn Chiêu Chiêu cô gì”
Câu hỏi Bùi Tuấn từng hỏi vô số lần
Hắn dẫn đến những trung tâm thương mại xa hoa chỉ quầy hàng đầy đồ xa xỉ mà hỏi gì
Lần nào cũng chọn thứ đắt nhất
Sau đó vụng trộm đem bán mua hàng giả thay thế để mỗi lần cãi đều thể trả bất cứ lúc nào
Tôi đã từng hèn hạ mà bám víu cành cao như thế
Từng bước
Từng bước
Tôi ở rìa sân thượng xuống thành phố tấc đất tấc vàng
Có lẽ nơi đây cũng sẽ một chỗ thuộc về
Tôi vươn tay chạm dây trường xuân leo tường ngoài thẳng thắn mở miệng:
“Lục Ký Minh trở thành ”
Lục Ký Minh tựa lưng bức tường bê tông thô ráp tầng thượng khẽ lắc lắc chiếc đèn đường nhỏ trong tay
“Doãn Chiêu Chiêu vật lấy lòng nhận ”
Anh lẽ biết chiếc đèn đường nhỏ bé mất mười tám năm mới thể trao tận tay
Lục Ký Minh từng bước từng bước lùi môi khẽ mấp máy:
“ nhớ cắt đứt với thằng nhóc họ Lục nó ngoài việc dính thì chẳng làm gì khác”
“Còn nữa bánh ngọt ở Lưu Tiên Viên thật sự khó ăn lần mua nữa”
“Ngày mai muộn rõ ”
“……”
Hoàng hôn phản chiếu những mầm trường xuân non xanh lay động theo gió
【Chính văn 】
【Phiên ngoại · Góc Lục Ký Minh】
1
Lần đầu tiên chúng gặp thật ở nhà hàng
Khi đó cô đang dạo phố cùng một trai Cô chẳng phân biệt nổi những mẫu túi mới nhất nhân viên bán hàng lườm trắng mắt
Tôi vốn xen chuyện khác
Chỉ là khi bạn gái kéo mua quần áo đến mức bực bội tìm ai đó để cãi giải sầu
còn kịp bước đến gần cô gái đã mở miệng
Cô chằm chằm bảng tên ngực đối phương hề tức giận cũng chẳng thấy chút khó chịu nào
Thậm chí còn mang theo vài phần chín chắn hợp với tuổi tác
“Đừng giấu nữa số hiệu 2408 tháng phiếu đậu xe của trung tâm thương mại đã gia hạn thêm nửa tiếng quầy bên cạnh các cũng sắp rút lui áp lực lớn lắm nhỉ”
“Ngay ống kính xin đó giới thiệu tất cả mẫu túi mới trong cửa hàng Hôm nay thể giúp cô kiếm đủ doanh thu một tháng”
Cô lắc lắc chiếc điện thoại trong tay:
“ đang dùng điện thoại để soi gương Bằng chứng cô đều cả”
Tôi cô với đầy hứng thú đến khi bạn gái vỗ vai mới nhận đang
Đợi đến khi cô xử lý xong tất cả bạn trai cùng tuổi với cô mới hấp tấp
Tôi thu hồi tầm mắt khi tiễn bạn gái về trong xe ngẩn suốt nửa tiếng mới chịu lên nhà
Tàn thuốc vương vãi đầy đất
Tôi ghi ghi chú — thích bạn gái của khác là vô đạo đức ngay cả nghĩ cũng
2
Dạo gần đây Thâm Đồng đang chuẩn cho giải Cúp Thanh Niên việc vặt nhiều
Khi cứ ngỡ đã quên hẳn cô gái Lục Yến Trì lỡ tay gửi nhầm cho một bài đăng
Tôi mở xem trùng hợp thay… là cô
Cô khẽ vén tóc để lộ một đường nét gầy gò nhưng kiên nghị
Tôi lưu bức ảnh xuống Lục Yến Trì đã hề hề bảo gửi nhầm
là thần kinh
Điên rồ hơn là Lục Yến Trì còn định tặng cô một căn nhà
Tôi lập tức bay từ nước ngoài về và chỉ đặt chân tới đã thấy cô
Có lẽ chính cô cũng biết khi ngẩng đầu lên với đôi mắt trong veo kiên định sẽ tham gia thi đấu thân cô đều toát lên thứ ánh sáng rực rỡ
Tôi giải quyết Lục Yến Trì giúp cô đến cả bạn trai của cô cũng từng xử lý luôn một thể
cô đồng ý nên tay
Chỉ là trong lòng vẫn ngứa ngáy càng thằng họ Bùi càng thấy chướng mắt
May thay đó gia đình đưa nước ngoài
Thật sự là quyết định đúng đắn nhất của nhân loại thế kỷ 21
3
Tôi Doãn Chiêu Chiêu lừa
Bề ngoài thì cô Lục Yến Trì quấy rầy nhưng thực chất lén dắt mũi cả hai chú cháu chúng xoay vòng vòng
Tôi chằm chằm túi bánh ngọt của Lưu Tiên Viên cuối cùng vẫn ăn hết sạch
Khó ăn thật
Không hiểu nhiều mua đến thế
Tôi đã đoán suốt một đêm hiểu Doãn Chiêu Chiêu rốt cuộc gì đến hôm vẫn từng bước của cô làm cho kinh ngạc
Trong tay cô dường như lúc nào cũng bài
Chỉ cần cô đó bạn liền biết ai sẽ là chiến thắng hôm nay
Trên tầng thượng nhịn mà hỏi cô gì
Cô trở thành
Tôi thật ngốc
Tôi còn tưởng cô thích
thực điều Doãn Chiêu Chiêu yêu nhất là quyền lực
Cô như loài trường xuân bao giờ biết mệt mỏi mà leo lên cao
Cô luôn tự giễu là kẻ bám cành cao
thực chỉ may mắn hơn cô một chút nên mới trở thành một cái cây tán vàng rực rỡ
Còn cô cho dù dựa cũng thể tự trở thành một cây đại thụ sừng sững
Tôi tin cô