Lão Tần ở lại bảo vệ ta, cả hai chúng ta bị bắt đưa vào sào huyệt của bọn cướp.
Hai năm đầu tiên trong sào huyệt cướp bóc, cuộc sống vô cùng khắc nghiệt.
Bọn cướp huấn luyện những đứa trẻ như ta, bắt chúng ta vào thành trộm cắp.
Trộm được, buổi tối sẽ có thêm một chiếc bánh bao.
Trộm không được, buổi tối sẽ có thêm một trận roi.
Ban đầu, ta tự trọng, không chịu đi trộm.
Nhưng sau đó, khi lão Tần bệnh nặng gần chết, ta không còn cách nào khác đành phải đi.
Trộm nhiều rồi, cũng quen.
Quỳ gối lâu rồi, thì cũng chẳng còn gì gọi là khí tiết.
Những năm đó, ta nằm trên đống rơm rạ bẩn thỉu, nhìn mái nhà rách nát mà thấy lòng mình mờ mịt.
Nếu không có lão Tần luôn ở bên, có lẽ ta đã quên mình là con gái của Đại tướng quân Tây Bắc.
Khi ta trở thành tay trộm giỏi nhất trong sơn trại, đại đương gia bế ta lên vai.
“Hãy nhìn xem! Mọi người hãy học theo Vân ca nhi!
“Tất cả chúng ta đều phải tự hào về nàng! Tự hào vì nàng!”
Ta ngồi trên vai đại đương gia, nhìn mọi người reo hò vì ta.
Chỉ có lão Tần đứng sau đám đông ồn ào, lặng lẽ nhìn ta, rơi nước mắt.
Năm đó, ta mười tuổi, đã trở thành một tay trộm lão luyện.
Ta trộm khắp Lương Châu, chưa từng thất bại.
Nhìn thấy lão Tần rơi nước mắt, tim ta cảm thấy đau nhói.
Ta bất giác nhớ lại năm ta năm tuổi, khi phụ thân đặt ta lên vai, đi tuần khắp đại doanh Tây Bắc.
Người cười lớn, tự hào mà nói: “Đây là nhị tiểu thư của ta, Triệu Vân Thư. Tương lai, nó sẽ kế thừa chiến đao của ta, trở thành chiến binh dũng mãnh nhất của đại doanh Tây Bắc!”
Ta khi ấy, mang theo tiểu cung, cầm chặt con dao găm tự ta rèn, gương mặt đầy kiêu hãnh.
Cũng vào năm đó, ta nói với đại đương gia: “Nghĩa phụ, chúng ta cứ trộm cướp vặt thế này thì có ý nghĩa gì? Nay thiên hạ loạn lạc, thương nhân càng ngày càng cẩn thận, ra đường chẳng mang theo món gì giá trị. Các huynh đệ trong trại đã nửa năm không có rượu thịt, sống như vậy, lòng người sớm muộn cũng tan rã.”
Ta đề xuất kế sách, để đại đương gia liên kết với hai sơn trại lân cận, cùng nhau cướp một tên huyện quan dưới quyền Lương Châu.
Tên huyện quan đó bóc lột dân lành, của cải vô số.
Đêm hôm ấy, số vàng bạc châu báu thu được khiến ai nấy đều lóa mắt.
Và ta cũng trở thành nhân vật thứ ba trong trại.
Ta mất tám năm để thu phục mười lăm sơn trại lớn nhỏ tại Lương Châu.
Những năm qua, sơn trại đã không còn làm những việc cướp đường nữa.
Sau khi ta thống nhất các sơn trại, một mặt ta hợp tác làm ăn với các phú thương, nhận bảo tiêu cho họ.
Mặt khác, thỉnh thoảng ta cũng dẫn người xuất chiến, tiêu diệt một số sơn trại hắc đạo, trừ hại cho dân.
Nếu có những nghĩa quân nổi danh mà thiếu người, chỉ cần họ trả đủ bạc, chúng ta cũng xuất quân giúp đỡ.
Bách tính Lương Châu thường gọi chúng ta là “quân tay sai”.
Điều thú vị nhất là, có một huyện dân chúng bị thuế má bức bách đến mức không sống nổi nữa.
Người trong huyện góp nhặt một khoản bạc lớn, đến tìm chúng ta, nhờ ta phái người chiếm lấy huyện thành của họ.
Những năm qua thiên hạ loạn lạc, nay nơi này khởi nghĩa, mai nơi kia đánh giặc.
Chỉ cần giữ chừng mực, triều đình chẳng buồn phái quân đến dẹp loạn.
Quân tay sai như ta cứ thế mà lẩn khuất, sống sót.
Năm ngoái, ta đưa lão Tần trở về Thanh Châu, định nói rõ chuyện “quân tay sai” với ông nội.
Nhưng cuối cùng, ta vẫn không thể thốt ra.
Ta vắng mặt mười năm, quân Tây Bắc đã tan rã khắp nơi, rơi vào cảnh làm giặc cướp, đã sớm đánh mất tâm huyết của người lính.
Ông nội ta giờ đã già, mất đi phần nào dũng khí.
Ông co mình trong thành Thanh Châu, quan sát tình thế, chờ đợi một vị phiên vương nào đó đến chiêu an.
Mẫu thân ta tưởng rằng ta lưu lạc bên ngoài mười năm, sống trong ổ cướp, bán thân cầu sinh.
Vì thế hôm nay, bà mới chắc chắn mà vu khống ta trước mặt Tạ Duẫn, muốn ta nhường lại hôn sự cho Triệu Minh Nguyệt.
Chỉ là ta có chút thắc mắc, mẫu thân ta vốn là người thực dụng, không làm gì mà không có lợi.
Sao bà lại bất ngờ coi trọng một thế tử thất thế như Tạ Duẫn?
Nghi vấn của ta nhanh chóng có lời giải đáp.
Triệu Cảnh Thành nhìn ta với ánh mắt đầy căm hận, giận dữ nói: “Triệu Vân Thư, Thanh Châu đã thiếu lương thực từ lâu, nhưng ngươi đến kinh thành, ngay cả cửa của Trân Bảo Các cũng không vào nổi. Thế tử cùng với tỷ tỷ của ta chỉ trong một đêm đã giải quyết xong vấn đề này, Trân Bảo Các đồng ý cho mượn thuyền chở lương thực rồi! Ta thấy ngươi đúng là một kẻ thô lỗ, ngu dốt!”
Hắn càng nói càng kích động, tay thậm chí chạm cả vào mặt ta.
Ta thản nhiên nắm lấy cổ tay hắn, vặn mạnh ra sau.
Giữa tiếng hét đau đớn của Triệu Cảnh Thành, ta đạp vào mông hắn, khiến hắn ngã lăn ra đất.
Triệu Minh Nguyệt vội vã đỡ hắn dậy, đôi mắt long lanh như sắp khóc.
Nàng liếc nhìn Tạ Duẫn một cái, rồi nhanh chóng cắn môi, nhẹ giọng nói: “Thế tử, thật ngại để ngài phải chứng kiến cảnh này. Muội muội ta lưu lạc bên ngoài lâu năm, đã chịu nhiều cực khổ. Ta và đệ ấy nợ nàng rất nhiều, dù nàng có làm gì đi nữa, chúng ta cũng nên chịu đựng.”
Lại thế nữa, lại màn kịch đó.
Từ khi ta trở về Triệu gia trong năm nay, Triệu Cảnh Thành luôn tìm cách bắt nạt ta, nhưng chưa lần nào hắn được lợi.
Triệu Minh Nguyệt thì lúc nào cũng bày ra vẻ yếu đuối đáng thương, như thể ta đã làm gì tổn thương nàng vậy.
Cả Triệu gia từ trên xuống dưới đều bàn tán sau lưng, gọi ta là nữ tặc.
Ông nội ta thì hiểu rõ tình hình, nhưng ông không buồn can thiệp.
Ông vốn đã bạc đầu vì những chuyện rối ren của quân Tây Bắc, đến chuyện gia đình ông cũng không đủ sức giải quyết.
Mẫu thân ta bình thản nói: “Triệu Vân Thư, ngươi hại chết cha ngươi vẫn chưa đủ sao? Nhất định phải phá nát cái gia đình này, ngươi mới vừa lòng?”
Ta dựa vào khung cửa, nhìn bà, nhẹ nhàng nói: “Cha chết thế nào, trong lòng người rõ ràng hơn ai hết.”
Đôi mắt của mẫu thân lập tức mở to, bà giơ tay định đánh ta.
Không ngờ Tạ Duẫn bỗng giơ tay lên, vững vàng chặn cánh tay của bà lại.
Hắn ôn hòa, lễ phép nói: “Phu nhân đã ở phủ tổng binh bao năm nay, cậu của ta vô cùng kính trọng người, thậm chí còn cho người ở tại Phương Hoa Viên, chắc hẳn mười năm qua người sống rất thể diện. Nếu đã đủ ăn đủ mặc, cớ sao không nghĩ đến việc sai người đi tìm Vân Thư? Vẫn là Triệu tiểu thư đây hiểu chuyện, biết Vân Thư đã chịu nhiều khổ cực, các người nợ nàng rất nhiều.”
Tìm cái gì chứ! Năm xưa mẫu thân ta trở về Thanh Châu, trực tiếp nói với ông nội rằng ta đã chết trên đường.
Chuyện này Tạ Duẫn biết rõ, hắn cố tình nói ra để làm bà mất mặt.
Triệu Minh Nguyệt ngưng lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn Tạ Duẫn.
Mẫu thân ta thì thú vị hơn, bà đầu tiên là giận dữ nhướn mày, sau đó nhanh chóng cắn chặt hàm răng, sắc mặt vô cùng khó coi.
Chỉ có Triệu Cảnh Thành, kẻ ngốc nghếch, kêu lên: “Chúng ta nợ gì nàng chứ! Nàng có tay có chân, không tự mình tìm đường về nhà được sao! Ta thấy nàng cố tình giả vờ đáng thương! Thế tử, đừng để nàng lừa gạt! Nàng giờ bám được ngài, sau này không biết còn định hành hạ chúng ta thế nào!”
“Im ngay cái miệng chó của ngươi lại!”
Ta đạp Triệu Cảnh Thành một cái, bực bội nói, “Triệu Minh Nguyệt muốn cưới Tạ Duẫn, cứ việc. Từ nay đừng lấy những chuyện này ra phiền ta nữa! Còn nữa, Triệu Cảnh Thành, trước khi ta trở về, ngươi phải sửa hết những gì đã phá hỏng trong phòng ta, nếu không ta sẽ thiến ngươi.”
Ta bước ra ngoài, đứng một lúc rồi ngoái đầu lại.
Tạ Duẫn đứng ở phía bên kia cửa, vẫn luôn nhìn ta.
“Ngươi theo ta ra ngoài một chuyến.” Ta bình thản nói với Tạ Duẫn.
Triệu Cảnh Thành giống như con chó điên, lập tức hét lên: “Ngươi còn nói không muốn lấy thế tử! Rõ ràng là đang quyến rũ hắn mà!”
Ta rút con d/a/o găm từ trong tay áo ra, ném về phía Triệu Cảnh Thành.
D/a/o găm phập một tiếng cắm vào bậc cửa, vạch một đường m/á/u trên mặt hắn.
Hắn sợ đến mức chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.
Tạ Duẫn rút dao găm ra, chậm rãi tiến về phía ta.