1.
Ta thật sự cạn lời. Chỉ nhắm mắt ngủ một lát thôi, thế nào lại bị cô muội ngốc nghếch kia liên lụy đến mức suýt bị xử trượng đánh chết?
Cũng trách ta quá ngây thơ, từng nghĩ rằng một đại tiểu thư nhà quyền quý có thể sống một đời bình yên và vui vẻ… Ai ngờ đâu, cuộc đời này đúng là không dễ dàng như vậy.
Vì vậy, sau khi trọng sinh, ta để muội muội làm nha hoàn.
Ta cứ ngỡ nàng sẽ phản kháng, bài xích, nhưng không ngờ nàng lại thích ứng rất tốt, thậm chí còn ngày càng hưởng thụ cuộc sống vô ưu vô lo này.
Thành thật mà nói, mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ an nhàn, phó mặc mọi thứ của nàng, ta vừa ngưỡng mộ vừa muốn đá nàng vài cái.
Phải đối mặt với những kẻ giả dối này thực sự rất mệt mỏi. Một câu nói tám trăm ý tứ, bảo sao cái đầu đơn giản của nàng không theo kịp.
Dần dần, ta cũng hiểu vì sao lúc mới trọng sinh, nàng thà tiếp tục lang thang chứ không muốn trở lại phủ Tướng.
Nhưng không sao, đầu óc ta nhanh nhạy hơn nàng, ta vẫn có thể chèo chống được.
Có lẽ bởi ta trở thành đại tiểu thư phủ Tướng, nhiều chuyện đã đi chệch hướng so với kiếp trước.
Thừa tướng nhìn trúng trí tuệ của ta, muốn ta nhập cung làm phi, giúp phủ Tướng tiến xa hơn.
Ông cũng đưa ra một lựa chọn khác: kết hôn với một vị thân vương đã qua tuổi ngũ tuần.
Nghĩ lại, ta và muội muội từng vì một miếng ăn mà bước chân vào tầng lớp quý tộc, dấn thân vào hang sói, thì giờ để tự bảo vệ, bước vào hổ huyệt cũng chẳng phải điều gì đáng sợ.
Hơn nữa, chúng ta vốn là kẻ mạo danh, một khi bị phát hiện, kết cục chắc chắn còn thảm hơn kiếp trước.
Ở chốn kinh thành, nơi con người như cỏ rác, không có quyền thế thì chỉ có thể chờ bị giẫm đạp mà thôi.
Vậy nên, ta dứt khoát chọn nhập cung.
Nếu đều là kết hôn với những kẻ đã qua tuổi ngũ tuần, thì vì sao ta không chọn người có quyền thế hơn?
2.
Phủ Tướng đầy rẫy những mưu toan, hoàng cung lại càng thâm sâu hơn.
Suy đi tính lại, ta quyết định mang theo muội muội vào cung.
Muội khi còn nhỏ từng sốt cao làm hỏng đầu óc, tính tình ngốc nghếch. Ngoài ở bên cạnh ta, chẳng nơi nào ta yên tâm để nàng ở lại.
Hơn nữa, nàng đã sớm bị người khác nhòm ngó.
Ta có thể tưởng tượng rõ ràng, nếu ta vừa bước chân vào cung, tên Chu Tri Lễ kia nhất định sẽ lập tức đưa nàng vào phòng.
Nàng không có thân phận, chỉ là một nha hoàn, nếu thật sự phải gả cho nhị công tử phủ Tướng, thì chẳng môn đăng hộ đối chút nào.
Muội muội ngốc nghếch của ta chắc chắn sẽ bị chèn ép, chịu vô số ấm ức.
May mà nàng chẳng nghĩ gì đến chuyện tình cảm, trong mắt chỉ có đồ ăn.
Chỉ vài câu ta đã thuyết phục được nàng vui vẻ theo ta nhập cung.
Tuy ngốc nghếch, nhưng muội lại rất được lòng người, đặc biệt là với đám cung nữ ở các cung viện khác.
Trong hàng trăm câu chuyện phiếm, thế nào cũng có một câu là manh mối quan trọng.
Ta có thể đứng vững trong hoàng cung, một nửa là nhờ nàng.
Còn nửa kia…
Chỉ có thể nhờ vào ta, dùng sắc hương và mưu lược để chiếm lấy trái tim hoàng đế.
Phủ Tướng cũng là chỗ dựa của ta. Dù Hoàng đế dành cho ta bao nhiêu tình cảm thật lòng, ông cũng vì nể mặt phủ Tướng mà ưu ái ta vài phần.
Không lâu sau, ta có thai.
Dù các hoàng tử lớn đã bắt đầu tranh đoạt ngôi vị, nhưng con ta còn chưa ra đời.
Những chuyện sau này khó mà nói trước, nhưng ta cũng chẳng muốn nghĩ nhiều. Trước hết, cứ tìm một nơi an toàn sinh hạ đứa trẻ rồi tính tiếp.
Trên đường đi, cô muội ngốc nghếch của ta lại làm rung động trái tim một vị thiếu niên.
Lần này là thống lĩnh thị vệ, tuy chức quan không lớn nhưng được cái tính tình trung hậu, thật thà. Với thân phận hiện tại của muội muội và cái đầu đơn giản ấy, có vẻ cũng xem như môn đăng hộ đối.
Ta không vội, trước tiên phải dò la gia cảnh nhà người ta đã. Xem trong nhà có bao nhiêu người, mẫu thân liệu còn tại thế không.
Nhà đông người dễ sinh thị phi, mẫu thân còn sống lại dễ gây khó dễ cho tân nương.
Ai bảo ta là trưởng tỷ, quả thực có cảm giác như làm mẹ vậy.
Đời này ta chắc chắn không có cơ hội tái giá, chỉ mong chọn được một người chồng tốt, một gia đình tử tế cho muội muội.
3.
Thực tế chứng minh, việc ta quyết định mang theo cái bụng bầu mà rời cung là hoàn toàn chính xác.
Hai phe tranh đấu ngày càng ác liệt, suýt chút nữa còn khiến quốc gia diệt vong.
Sợ đến mức ta vội bán đi một số trang sức, tích trữ thêm vàng bạc, luôn sẵn sàng bỏ trốn thêm lần nữa.
May thay đất nước không suy tàn, nếu không, con trai ta còn chưa học nói đã trở thành hoàng tử vong quốc, vậy thì bi kịch biết mấy!
Hoàng đế đã sớm nguội lạnh với những trận huynh đệ tương tàn, đến tuổi già lại càng khao khát tình thân thuần túy.
Điều này đối với ta quả là thuận tiện.
Ta giả vờ tận trung tận hiếu, ngoài mặt thì biểu lộ lòng thành với Hoàng đế, trong lòng thì thấy ghê tởm. Chẳng bao lâu, Hoàng đế càng thêm thiên vị ta.
Nhị công tử phủ Tướng đến gặp ta, ý đồ của bọn họ ta hiểu rõ.
Còn khi ta dâng túi hương cho Hoàng đế, ngài cũng biết dụng ý của ta.
Việc ta dễ dàng xin được thánh chỉ chẳng qua vì Hoàng đế không nghĩ rằng con trai ta có khả năng lớn để giành ngôi.
Dù sao, nếu muốn ngồi lên vị trí ấy, con trai ta phải vượt qua được Thái tử và Tam hoàng tử.
Hai phe này có thế lực mẫu tộc vô cùng lớn, lại gặp lúc biên cương hỗn loạn, là thời điểm tốt để lập công, chiếm được lòng dân. Nhưng con trai ta thì vẫn còn đang học nhận mặt chữ…
May mắn thay, những người thông minh trong phủ Tướng biết cách làm thế nào.
Đại công tử từ bỏ bút nghiên, khoác áo tướng quân; Nhị công tử bước vào triều đình, từng bước vững chắc.
Hai vị cậu ruột này thật sự đã mở ra một con đường máu, khiến cho cháu trai ta có cơ hội đứng vững trong cuộc tranh đấu ngai vàng.
Con trai ta danh vọng ngày một cao, người đi theo đông đảo không kể xiết.
Quả nhiên, chuyên môn thì phải để người chuyên nghiệp đảm nhận. Cung đấu, ta còn có thể đoán trước vài phần, nhưng mưu quyền thì vẫn phải dựa vào lũ cáo già nhà phủ Tướng.
Ta chờ đợi thời cơ, đưa con trai ta cao ngạo trở về kinh thành.
Nhưng tính toán trăm đường, ta không ngờ Thái tử lại chó cùng rứt giậu, muốn ám sát con trai ta.
Ta còn chưa kịp tán thưởng con trai mạng lớn, quay đầu lại đã thấy muội muội ngốc nghếch của ta toàn thân đầy máu, được người ta khiêng về.
Ta biết mình không nên phản ứng thái quá, nhưng thực sự không chịu nổi khi thấy nàng thành ra như vậy.
Nàng từ nhỏ đã sợ đau, lần này vết thương lớn như vậy, nàng chắc chắn đau đớn biết chừng nào?
Ta điên cuồng muốn giết Thái tử, nhưng con trai ta ngăn lại.
Nó nói ta không cần gấp, thù của muội muội sẽ do nó báo.
Đôi mắt non nớt của đứa trẻ đầy vẻ cương quyết và tàn nhẫn. Khoảnh khắc đó, ta chợt nhận ra con trai ta đã trưởng thành rồi.
4.
Khi mọi chuyện khép lại, ta vẫn cảm thấy chút mơ hồ.
Nhưng ta chỉ mong muội muội sớm tỉnh lại.
Hồi tưởng lại kiếp này, để bảo vệ nàng, ta luôn sắp xếp cho nàng làm nha hoàn. Cúi đầu, quỳ gối, chịu bao uất ức.
Ngay cả việc hôn nhân của nàng, ta cũng không dám đặt kỳ vọng quá cao.
Vậy mà nàng vẫn ngốc nghếch vui vẻ, chỉ cần được ở bên cạnh ta là đủ mãn nguyện.
Giờ đây, ta đã là Thái hậu, cũng nên cho muội muội một thân phận xứng đáng.
Có vẻ như con trai ta đã biết được thân phận thật của nàng, còn xin phép ta từ trước:
“Nha hoàn Tiểu Bính có công lao từ thuở theo mẫu hậu, lại trung thành hết mực. Dù lưu lạc dân gian, nàng vẫn không rời không bỏ. Nay trẫm muốn ban cho nàng một thân phận.”
Ta nhìn con trai bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Nó thì ngay thẳng đối diện, như thể thật sự chỉ vì công lao và sự trung thành của muội muội mà muốn trao cho nàng danh phận.
Muội muội tỉnh lại, mọi chuyện sắc phong diễn ra vô cùng thuận lợi.
Dù gì thì cũng chỉ là một Quận chúa không thực quyền, chẳng đe dọa đến ai.
Thế nhưng, ngay cả khi đã trao cho nàng danh phận, có ta và con trai làm chỗ dựa, ta vẫn đau đầu vì chuyện hôn sự của nàng.
Từ xưa đến nay, nam nhân nào chẳng tam thê tứ thiếp, nhà quyền quý lại càng như vậy.
Còn những gia đình bình thường mà trung hậu, giờ ta lại thấy không vừa mắt.
Huống hồ, dẫu có chút gia sản, người ta cũng vẫn có thể năm thê bảy thiếp. Nếu đã vậy, chẳng thà chọn một người khiến ta vừa mắt.
Chu Tri Lễ – con cáo già đầy mưu mẹo – như con ong ngửi thấy hương mật, tự tiến cử, mặt dày mà bước tới.
“Vi thần chỉ nguyện cả đời này có Tiểu Bính, một đời một kiếp, chỉ hai người, tuyệt đối không phản bội.”
Một nam nhân tuấn tú, khoác quan phục, quỳ nghiêm chỉnh trước mặt ta.
Không thể phủ nhận, gương mặt này quả thực xuất chúng, xứng đôi với muội muội ngốc nghếch nhà ta.
Dường như Chu Tri Lễ đoán được những băn khoăn trong lòng ta, hắn lập tức bày tỏ sẽ dùng hành động để chứng minh.
Cáo già bộc lộ chân tình, hoặc là giả tạo, hoặc là thật lòng.
Ta quan sát hắn, thấy hắn luôn nhẫn nhịn muội muội, chăm sóc nàng từng li từng tí.
Hắn chờ đợi nàng khi nàng ra vào cung, thậm chí còn đích thân xuống bếp nấu ăn cho nàng.
Người ta thường nói: “Quân tử tránh xa nhà bếp.” Vậy mà Chu Tri Lễ có thể làm được những điều ấy, quả thật đã vượt qua rất nhiều nam nhân trên thế gian.
Nếu đã phải gả cho một người, chi bằng chọn kẻ biết thương yêu, lại có dung mạo xuất chúng.
Khoảnh khắc ta gật đầu, niềm vui trên gương mặt Chu Tri Lễ không hề giả tạo, hắn vui sướng như một chàng trai trẻ ngây ngô lần đầu đạt được điều mình mong muốn.
So với thống lĩnh thị vệ mà ta từng để ý, chỉ vì mẫu thân phản đối mà từ bỏ muội muội, Chu Tri Lễ quả thật vượt trội.
Hắn có thể phá bỏ mọi rào cản, thuyết phục cả gia tộc phủ Tướng, điều này đã rất đáng quý.
Thôi thì, ta cũng chỉ mong muội muội được vui vẻ cả đời. Nếu Chu Tri Lễ thực sự làm nàng tổn thương, ta luôn sẵn sàng đứng sau làm chỗ dựa.
Khi ấy, ly hôn cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.
Muội muội nhà ta, nhất định phải sống một đời bình yên, vui vẻ.
[ HẾT]