Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới Mở ứng dụng shopee – Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s99s.net/ZL1QW

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Vui đến mức vừa đi vừa hát nghêu ngao một bài hát lệch tông.
Đó là bài hát từng làm nhạc chuông điện thoại của Phó Cảnh Sâm.
Chỉ nghe một lần.
Mà thằng bé vẫn nhớ đến tận bây giờ.
Hốc mắt tôi bỗng nóng ran.
Khi đi đến góc phố.
Niệm An đột nhiên dừng lại.
Chỉ tay về phía một tòa nhà văn phòng bên kia đường.
“Mẹ ơi nhìn kìa!”
“Tòa nhà đó cao quá.”
Tôi nhìn theo hướng con chỉ.
Rồi khựng lại.
Đó là tòa nhà tập đoàn Phó Thị.
Đèn vẫn sáng.
Mấy ô cửa kính sát đất trên tầng cao nhất vẫn rực rỡ như trước.
Ngày xưa tôi từng đứng từ rất xa nhìn lên đó rất nhiều lần.
Có lần tôi mang hộp cơm giữ nhiệt tới.
Đứng đợi bên kia đường suốt hai tiếng đồng hồ.
Cuối cùng trợ lý của Phó Cảnh Sâm xuống gặp tôi.
Nói rằng Phó tổng đang họp.
Tôi liền đưa hộp cơm cho anh ta rồi lặng lẽ rời đi.
Về sau Phó Cảnh Sâm có ăn hay không.
Tôi không biết.
Cũng chưa từng hỏi.
“Mẹ ơi, mẹ đang nhìn gì vậy?”
Niệm An kéo nhẹ góc áo tôi.
“Không có gì.”
Tôi thu hồi ánh mắt.
“Đi thôi.”
“Về nhà mẹ tắm cho các con rồi kể chuyện.”
Niệm An một tay ôm gấu bông.
Một tay nắm tay tôi.
Bánh xe đẩy lăn qua những chiếc lá rụng trên mặt đất.
Phát ra những tiếng sột soạt rất khẽ.
06
Người đầu tiên tìm được tôi không phải Phó Cảnh Sâm.
Mà là Thẩm Quyện.
Thẩm Quyện là một trong số ít bạn thân lớn lên cùng Phó Cảnh Sâm.
Anh ấy kinh doanh cà phê.
Tính tình ôn hòa.
Trước đây từng gặp tôi vài lần.
Lần nào cũng lịch sự gọi một tiếng “chị dâu”.
Ấn tượng của tôi về anh ấy không tệ.
Hôm đó.
Sáu giờ sáng.
Tôi vừa tan ca đêm trở về.
Thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen đỗ ở đầu hẻm.
Cửa xe mở sẵn.
Thẩm Quyện đang dựa vào thân xe hút thuốc.
Thấy tôi xuất hiện.
Anh ấy lập tức dập tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn cầm tay.
“Chị dâu.”
“Đúng là chị thật.”
“Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi.”
Anh ấy vẫn dùng cách xưng hô cũ.
Tôi theo bản năng lùi lại một bước.
Thấy hành động ấy.
Thẩm Quyện cười khổ.
“Nghe nói chị và Cảnh Sâm ly hôn rồi?”
Niệm An ngái ngủ nhận ra anh ấy.
Lễ phép gọi:
“Chú Thẩm.”
Thẩm Quyện ngồi xổm xuống.
Lấy từ trong túi ra mấy viên socola nhập khẩu.
Niệm An không dám nhận.
Quay đầu nhìn tôi.
Tôi gật đầu.
Lúc đó thằng bé mới nhận lấy.
“Hôm nay Cảnh Sâm…”
Thẩm Quyện đứng dậy.
Giọng nói nhỏ đi vài phần.
“Ôn Dĩ Tình đang tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho cô ấy.”
“Tôi lười tới mấy chỗ náo nhiệt đó.”
“Nên định đi dạo quanh đây một chút.”
“Không ngờ lại tìm được chị.”
“Tôi với anh ta không còn liên quan gì nữa.”
Tôi bình thản nói.
“Tôi biết.”
Thẩm Quyện đáp.
Anh ấy nhìn sâu vào trong con hẻm.
Nhìn cánh cửa gỗ đã bong tróc sơn.
Nhìn những bộ quần áo trẻ em phơi trước cửa.
Nhìn chậu bạc hà tôi mới trồng trên bệ cửa sổ.
Mầm non vừa nhú lên xanh mướt.
“Chị ở đây à?”
“Khá tốt.”
“Tĩnh lặng lắm.”
Tôi mở cửa mời anh ấy vào.
Trong nhà không có sofa.
Chỉ có hai chiếc ghế tre.
Thẩm Quyện ngồi xuống.
Hai bé sinh đôi trên giường trở mình.
Một đứa đạp trúng đứa còn lại.
Nhưng cả hai vẫn ngủ say.
Anh ấy nhìn ba khuôn mặt nhỏ.
Im lặng rất lâu.
Cuối cùng mới cất tiếng hỏi:
“Cảnh Sâm thật sự chưa từng đến thăm ba đứa trẻ sao?”
“Có lẽ anh ta không biết tôi ở đây.”
“Vì sao chị không nói cho cậu ấy biết?”
Tôi rót cho anh ấy một cốc nước.
Là chiếc cốc hoạt hình của Niệm An.
Trên đó in hình một chú khủng long nhỏ.
“Nói hay không nói.”
“Thực ra cũng chẳng khác biệt gì.”
“Từ trước tới nay anh ta vốn không quan tâm mẹ con tôi.”
Thẩm Quyện cầm cốc nước lên.
Xoay nhẹ hai vòng rồi đặt xuống.
“Trước sau gì cậu ấy cũng sẽ biết.”
Tôi mỉm cười.
“Đó là chuyện của anh ta.”
Tôi và Thẩm Quyện ngồi im lặng một lúc.
Niệm An đem số socola vừa nhận được chia cho hai em.
Hai bé sinh đôi cũng vừa tỉnh giấc.
Ba cái đầu nhỏ chụm lại với nhau bóc giấy kẹo.
Chẳng mấy chốc, cả giường phủ đầy những mảnh giấy vàng lấp lánh.
Thẩm Quyện nhìn ba đứa trẻ.
Bỗng nhiên bật cười.
“Thằng út rất giống cậu ấy.”
Niệm Sơ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen láy nhìn Thẩm Quyện.
Không cười.
Cũng không né tránh.
Ánh mắt bình thản đến lạnh nhạt ấy gần như giống hệt Phó Cảnh Sâm.
Tôi quay lưng lại.
Lặng lẽ gấp quần áo.
Không đáp lời.
Trước khi rời đi, Thẩm Quyện đứng ở cửa rất lâu.
Anh ấy lấy từ ví ra một tấm thẻ ngân hàng.
Đặt lên tủ giày.
“Mật khẩu là ngày sinh của chị.”
“Đừng từ chối.”
“Đây không phải tiền của Cảnh Sâm.”
“Là tiền của tôi.”
“Coi như quà gặp mặt dành cho bọn trẻ.”