Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới Mở ứng dụng shopee – Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s99s.net/ZL1QW

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.
Bên dưới ảnh.
Thẩm Quyện nhắn thêm một câu:
“Chị dâu, chị phải giữ vững tinh thần đấy.”
Tôi trả lời một chữ:
“Ừ.”
Sau đó úp điện thoại xuống quầy.
Tiếp tục ngồi ngẩn người.
Không phải vì đau lòng.
Mà bởi tôi chợt nhận ra…
Người đàn ông mà tôi từng yêu suốt năm năm.
Bây giờ nhìn lại.
Đã giống một người xa lạ hoàn toàn rồi.
Chưa được bao lâu, bà chủ từ trong kho đi ra.
Cầm điện thoại trên tay, vẻ mặt đầy hứng thú hóng chuyện.
“Tiểu Tô, em xem này.”
Bà ấy ghé sát lại.
“Ông tổng tài tập đoàn Phó này đúng là ghê thật.”
“Vừa ly hôn xong đã có người mới ngay.”
“Đàn ông có tiền đúng là đều như thế cả.”
Tay tôi vẫn đều đều quét mã hàng.
“Vậy à?”
“Chứ còn gì nữa!”
Bà chủ lướt điện thoại liên tục.
“Nghe nói vợ cũ của anh ta thảm lắm.”
“Một mình dẫn theo ba đứa con, tay trắng rời đi.”
“Giờ cũng chẳng biết đang ở đâu chịu khổ nữa.”
“Em nói xem, kiểu phụ nữ này rốt cuộc nghĩ gì vậy?”
“Không lấy được đồng nào đã đành, còn ôm theo ba đứa nhỏ nữa chứ…”
“Chị à.”
Tôi lên tiếng cắt ngang.
Đưa khẩu súng quét mã trong tay lên.
“Thùng mì này quét không được.”
“Chị xem giúp em mã vạch với.”
Bà chủ lập tức cúi xuống xem.
Câu chuyện bị ngắt ngang.
Không tiếp tục nữa.
Rạng sáng về đến nhà.
Con hẻm yên tĩnh hơn thường ngày rất nhiều.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Niệm An vẫn ngồi trên giường chưa ngủ.
Hai mắt đỏ hoe.
Trong lòng ôm chặt chú gấu bông nhỏ.
“Sao còn chưa ngủ?”
Thằng bé cúi đầu.
Giọng nói buồn buồn.
“Mẹ ơi…”
“Hôm nay con nhìn thấy ảnh ba và cô kia trong điện thoại của chú Thẩm.”
Tôi khựng lại.
Niệm An ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt trong veo đầy bất an.
“Ba không cần chúng ta nữa rồi phải không?”
Tôi bước tới.
Ôm con vào lòng.
Không biết từ lúc nào.
Thằng bé đã nặng hơn trước một chút.
Mà cánh tay tôi lại ngày càng yếu đi.
“Ba không phải không cần các con.”
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con.
“Chỉ là ba và mẹ đã chia tay rồi.”
“Chia tay và không cần nhau là hai chuyện khác nhau.”
“Các con mãi mãi là những người mẹ yêu nhất.”
Niệm An chớp mắt.
“Vậy còn ba?”
“Ba có yêu chúng con không?”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó khẽ nói:
“Ba chưa biết các con tốt đến nhường nào.”
“Đến ngày ba hiểu được điều đó…”
“Nhất định ba sẽ hối hận.”
Niệm An nghe mà hiểu mà không hiểu.
Một lúc sau.
Thằng bé ngẩng đầu khỏi lòng tôi.
Đôi bàn tay nhỏ nâng mặt tôi lên.
Nghiêm túc nói:
“Vậy con không muốn ba biết.”
“Con chỉ cần mẹ thôi.”
Đêm đó.
Sau khi Niệm An ngủ say.
Tôi ngồi bên giường thật lâu.
Lặng lẽ ngắm khuôn mặt con.
Hàng lông mày giống Phó Cảnh Sâm.
Đôi mắt lại giống tôi.
Lúc ngủ yên tĩnh đến lạ.
Càng nhìn càng giống cha nó.
Điện thoại bỗng đổ chuông.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia không có tiếng nói.
Chỉ có tiếng hít thở rất khẽ.
“A lô?”
“A lô?”
Tôi gọi hai tiếng.
Không ai đáp lại.
Đang định cúp máy.
Người bên kia đột nhiên lên tiếng.
“Tô Vãn.”
Giọng nói khàn khàn.
Trầm thấp.
Mang theo hơi men.
Là Phó Cảnh Sâm.
Tôi không nói gì.
Anh ta cũng im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng cuộc gọi đã bị ngắt.
Cuối cùng.
Anh ta nói:
“Chuyện trên hot search không giống như em nghĩ đâu.”
Những ngón tay cầm điện thoại của tôi từ từ siết chặt.
Rồi bất giác bật cười.
“Phó tổng.”
“Chúng ta đã ly hôn rồi.”
“Chuyện của anh không cần giải thích với tôi.”
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng “cạch”.
Giống như ly rượu bị đặt mạnh xuống mặt bàn.
Sau đó.
Anh ta cúp máy.
Tôi xóa luôn lịch sử cuộc gọi.
Đặt điện thoại lên bệ cửa sổ.
Ánh trăng bên ngoài rất sáng.
Rải xuống khuôn mặt của ba đứa trẻ.
Niệm Dữ trở mình.
Bàn tay nhỏ vô thức nắm lấy ngón tay tôi.
Ấm áp.
Mềm mại.
Tôi cúi xuống.
Khẽ hôn lên trán con.
Sau cuộc điện thoại vào đêm đó.
Phó Cảnh Sâm không liên lạc với tôi nữa.
Cuộc sống vẫn tiếp tục như cũ.
Ca đêm ở cửa hàng tiện lợi.
Ban ngày chăm con.
Thỉnh thoảng nhận việc thủ công.
Thỉnh thoảng phụ chị Trần trông quán hoành thánh.
Niệm An kết thêm vài người bạn cùng tuổi trong hẻm.
Ngày nào tan học cũng chạy nhảy khắp con đường lát đá cùng đám trẻ.
Hai bé sinh đôi bắt đầu tập nói.
Niệm Dữ đã biết gọi mẹ.
Niệm Sơ vẫn không chịu mở miệng.
Nhưng đôi mắt đen láy ấy dường như biết nói.
Chỉ cần nhìn một cái là chạm tới tận đáy lòng người khác.
Tôi từng nghĩ.
Cuộc sống sẽ cứ bình yên như thế mà trôi qua.