Tuyên Vương Gia Si Tình

Chương 3



7.

“Gần đây, đại ca chú ý giữ gìn sức khỏe.”

Đại ca ngạc nhiên:

“Sao thế? Hôm nay ta ăn tám bát cơm, đấu võ đánh thắng một đám binh lính, sức khỏe tốt lắm.”

Cái này… ta nên tế nhị nói với đại ca thế nào đây, một thời gian nữa huynh sẽ bị què chân.

Không thể nói là ta sống lại một kiếp chứ?

Nếu thật sự nói ra, ta sợ đại ca sẽ kéo ta đi trừ tà.

Hắn rất mê tín.

“Tạ huynh, uống nữa, uống nữa.”

Tuyên Vương lại hô hào.

“Sợ gì chứ, có ta đây.”

Ta liếc hắn một cái, giả say thì thôi đi, còn tỏ ra bản lĩnh gì nữa, vai không thể gánh, tay không thể nâng.

Ngươi mà xảy ra chuyện, đại ca đừng nói là chân què, đầu còn phải dời nhà mất.

Thế nhân ai mà không biết, Tuyên Vương là đứa con cưng của ba đại lão trong cung.

Đại ca lắc đầu như trống bỏi:

“Đêm khuya sương nặng, đêm nay ta chăm sóc Vương gia, muội cứ đi nghỉ trước đi, có chuyện gì thì ngày mai hãy nói.”

Ta do dự trở về phòng mình.

Thanh Diệp đã sớm chuẩn bị nước chờ ta tắm.

Tắm xong,Thanh Diệp lấy quần áo đi giặt, Thanh La giúp ta mặc quần áo và lau tóc, Thanh Liễu giúp ta thả lỏng gân cốt, còn ta thì mượn ánh nến đọc sách.

Thật là thoải mái.

Ngày hôm sau, ta ngửi thấy mùi thịt mà tỉnh dậy.

Mở mắt ra nhìn, Tuyên Vương đang ngồi trên giường mềm gặm đùi gà đối diện với ta.

Ta còn ngái ngủ, tưởng vẫn còn ở kiếp trước, theo thói quen gọi tên Vương gia:

“Hoài Dục, không được nghịch ngợm.”

Tuyên Vương há miệng, đùi gà rơi xuống chăn, ôm chầm lấy ta.

“Nàng vẫn thích ta, đúng không? Vẫn nhớ từng chút một về chúng ta.”

Ta bị hắn đè xuống mà tỉnh táo ngay lập tức.

Bây giờ ta vẫn là một hoàng hoa đại khuê nữ!

Hắn sao lại lẻn vào đây được!

Thanh Liễu đâu rồi! Thanh Diệp đâu rồi! Còn Thanh La nữa!

Cái đùi gà hắn cầm trên tay rõ ràng là do Thanh La làm!

“Ngươi đứng dậy cho ta!”

Ta ra sức chống cự.

Tuyên Vương lắc lư ôm lấy ta làm nũng:

“Người ta không mà~”

Ta nổi hết cả da gà, hét lên:

“Người đâu! Người đâu!”

Vương gia cười gian xảo:

“Nàng cứ gọi đi, gọi đến khản cổ cũng chẳng có ai đến đâu~

“Hôm nay nàng nhất định phải ôm ta.”

Nói không thông, ta bắt đầu khuyên nhủ hắn:

“Vương gia, bây giờ cả hai chúng ta đều chưa lập gia đình, nếu ngài làm vậy sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của ta.”

Vương gia giãy giụa mấy lần, vẫn đứng dậy:

“Nói cũng đúng, ta còn chưa xin thánh chỉ ban hôn của phụ hoàng, chờ đấy, sau này ta sẽ trả lại gấp đôi.

“Nàng yên tâm, ta nhịn được, vì danh tiết của nàng, ta sẽ nhịn đến ngày thành hôn!”

Ngài đúng là thần rùa biết nhịn, nhịn giỏi thế, sao không nhịn đến chết luôn đi?

Tạ Vân Nhã đời này muốn du ngoạn khắp nơi, không muốn ngày nào cũng bị lật bánh tráng.

“Vương gia, sao ngài cứ phải bắt một con cừu mà vặt lông? Sao cứ phải ăn đi ăn lại một món ăn?”

Chủ đề này là bãi mìn của hắn, nói đến là nổ.

“Hừ!” “Rầm!”

Hừ một tiếng, Tuyên Vương bị ta chọc tức bỏ chạy, chạy được một đoạn thì bị ngưỡng cửa làm cho vấp ngã.

Cú ngã này làm cho hắn tỉnh táo lại:

“Suýt nữa thì quên tìm nàng làm gì, đại cữu ca bị thương rồi.”

Ta giật mình, đại ca bị thương rồi sao?

8.

Trong lòng lo lắng bất an.

Ta mặc quần áo với tốc độ nhanh nhất, lấy hộp nhỏ đựng đầy thuốc rồi ra ngoài.

Tuyên Vương ở bên ngoài chờ ta cùng đi.

Sao lại bị thương sớm như vậy?

Kiếp trước, tin đại ca bị thương được truyền về kinh sau khi ta thành hôn.

Tuyên Vương thấy ta không ăn không ngủ, đến cung làm loạn một trận mới xin được một thái y chuyên chữa chấn thương đến biên quan chữa bệnh cho đại ca.

Ba tháng sau, thái y trở về kinh, nói rằng ông đến quá muộn, chân của đại ca không thể chữa khỏi.

Thái y còn mang về một tin dữ, Thanh Tùng đã bị thương nặng và nhiễm trùng mà chết vào ngày hắn đến biên quan.

Thanh Liễu đau đớn tột cùng, cô nương hoạt bát ngày nào giờ không còn sức sống.

Nguyên tưởng rằng sống lại một đời, ta có thể thay đổi những điều này.

Không ngờ, vì ta sống lại, đại ca và Thanh Tùng lại bị thương sớm hơn.

Nước mắt làm mờ đôi mắt ta, Tuyên Vương nhẹ nhàng ôm lấy vai ta và dìu ta đi.

“Vân Nhã, đừng khóc, đừng khóc, lần này có nàng, đại cữu ca nhất định sẽ không sao.

“Nàng và ta đều ở đây, tuyệt đối sẽ không để cho huynh ấy xảy ra chuyện, đúng không?”

Ta nghiến răng, cố kìm nước mắt.

Tuyên Vương dỗ dành:

“Tổ tông ơi, đừng khóc nữa, lát nữa đại cữu ca còn tưởng ta bắt nạt nàng, nàng muốn huynh ấy đi đứng không tiện để so tài võ nghệ với ta à?”

Già rồi mà không đứng đắn.

Nhưng những lời nói đùa của hắn cũng khiến tâm trạng ta dịu đi đôi chút.

Tiền viện ồn ào, giọng đại ca đã khản đặc:

“Quản ta làm gì, các ngươi, nhìn Thanh Tùng kìa, Thanh Tùng sắp chảy khô máu rồi!

“Ta không sao, chẳng phải chỉ là gãy một cái chân thôi sao, không có thì không có.”

Thanh Diệp khuyên đại ca:

“Đại công tử, đừng ngang bướng, Thanh Liễu và đại phu đang chữa thương cho Thanh Tùng, vết thương của ngài cũng không nhỏ, phải băng bó ngay.”

Ta đẩy cửa bước vào, thấy Thanh Diệp và Thanh La đang đè chặt đại ca mặc quần lót, không cho huynh ấy cử động lung tung.

Thanh Liễu run rẩy lau vết thương cho Thanh Tùng, từng giọt nước mắt rơi xuống chiếc áo nhuốm máu của Thanh Tùng, làm màu máu nhạt đi đôi phần.

Trong phòng còn có những binh lính bị thương khác, hầu hết đều để trần nửa người trên để quân y dễ chữa trị.

Sắc mặt Tuyên Vương thay đổi, hắn quay người định chặn ta ở ngoài cửa.

Ta mạnh chân giẫm lên chân hắn, trừng mắt nhìn hắn:

“Đến nước này rồi, thành thật một chút cho ta.”

Hắn mới ủy khuất nhường đường cho ta.

Động tĩnh bên này của chúng ta không nhỏ, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của cả phòng.

Đại ca mặt mày tái mét quát:

“Muội đến đây làm gì? Nơi này toàn là nam nhân thô lỗ, muội là một cô nương chưa xuất giá…”

Ta không nói hai lời, lấy thuốc kim sang từ trong hộp ra, rắc lên vết thương trên chân đại ca.

Vết thương đã được làm sạch.

Lọ thuốc kim sang này là bảo bối được ban tặng, ta đã trộm từ kho của cha.

Thuốc có hiệu quả kỳ diệu nhưng cũng rất đau, đại ca đau đến nổi gân xanh nổi lên, ngay cả mắng ta cũng quên mất.

Sau khi rắc thuốc cho đại ca, ta lại đến chỗ Thanh Liễu.

Ánh sáng bị che khuất, Thanh Liễu vô thức ngẩng đầu nhìn.

Thấy là ta, nha hoàn vừa nãy còn khóc lóc thảm thiết liền khóc lớn:

“Tiểu… tiểu thư… ca ca ta, ca ca ta bị thương nặng.”

Ta đưa hộp thuốc cho nàng:

“Thanh Liễu, ngươi phải bình tĩnh, thuốc trong hộp chỉ cần hữu dụng thì cứ dùng, mạng người quan trọng hơn trời.”

Thanh Liễu lắc đầu không chịu dùng:

“Đây đều là thuốc trị thương được ban tặng, ca ca nô tỳ sao có thể dùng những thứ này.”

Ta trực tiếp mở hộp thuốc.

“Thanh Tùng là ân nhân cứu mạng của đại ca ta, cũng chính là ân nhân cứu mạng của Tạ gia, có gì mà không dùng được, ngươi cứ dùng.”

Sau khi đại ca không còn quậy nữa, Thanh La và Thanh Diệp liền buông huynh ấy ra và đi đến, cùng ta khuyên Thanh Liễu.

“Thanh Liễu, ngươi cứ yên tâm dùng.”

Thanh Liễu gật đầu:

“Tiểu thư đại ân, Thanh Liễu cả đời cũng không báo đáp hết được.”

“Đừng nói nhảm, cứu người.”

Thuốc trong hộp thuốc đều là thuốc được ban tặng, toàn bộ đều là ta lấy trộm từ kho của cha trước khi đi.

Thanh Liễu trước tiên rắc thuốc cầm máu lên vết thương của Thanh Tùng, sau đó lại chọn ra một số loại thuốc đưa cho Thanh La, nhờ Thanh La giúp nàng sắc thuốc.

Ta lấy một lọ thuốc kim sang trong hộp thuốc đưa cho quân y, bảo hắn rắc cho những binh lính bị thương.

Quân y xoa nắn hồi lâu, cảm thán một câu:

“Đây là thuốc kim sang được ban tặng?”

“Ừ, trong hộp còn rất nhiều, ngươi dùng hết thì cứ lấy thêm.”

“Tiểu thư đại ân, ta…”

Lão quân y lẩm bẩm mãi, Tuyên Vương vốn không nói gì đã quát:

“Lôi thôi như bà nương vậy, mấy ngày nữa sẽ có một xe thuốc này được đưa đến, ngươi lấy về tắm cũng đủ dùng cả năm.”

Quân y lúc này mới không dám lên tiếng.

“Đại muội, làm xong việc thì ra ngoài.”

Đại ca ậm ừ mãi mới đuổi ta đi.

Tuyên Vương nhướng mày với ta, vừa kéo vừa lôi ta ra ngoài.

Đi xa rồi vẫn còn nghe thấy tiếng nói cười của binh lính.

“Có chút thương tích trên người mới là nam nhân đích thực.”

Lão binh khoe khoang với tân binh.

Tân binh đau đến nỗi trán đầy mồ hôi lạnh, vẫn không quên đáp lời.

“A~ Bách phu trưởng nói đúng.”

9.

Thuốc kim sang được ban tặng quả thực rất tốt.

Những binh lính bị thương chỉ nghỉ ngơi ba ngày đã bắt đầu luyện tập.

Ta đã làm một việc gian lận nhỏ.

Kiếp trước ta theo Thanh Liễu học y, vô tình phát hiện rượu trắng sau khi chưng cất có thể chống viêm.

Ta làm theo kiếp trước, chưng cất ra không ít rượu để chống viêm cho họ.

Đại ca mỗi lần đều đau đến lăn lộn.

Nhưng may là sau khi bôi thuốc, vết thương không bị viêm.

Vết thương sâu đến tận xương trên chân huynh ấy từ từ lành lại và mọc thịt mới, vừa ngứa vừa đau.

Thanh Liễu và hai người kia bận chăm sóc Thanh Tùng đang hôn mê, không có thời gian để ý đến ta.

Tuyên Vương thừa cơ hội để thể hiện sự tồn tại của mình trước mặt ta và đại ca.

Đại ca từ lúc đầu kinh ngạc đến giờ đã trở nên thờ ơ. Không chỉ vậy, huynh ấy còn thản nhiên sai khiến Tuyên Vương làm nọ làm kia.

Đau quá còn gọi tên Tuyên Vương.

“Hoài Dục, Hoài Dục, lấy cho ta chút rượu nhấp một ngụm để giảm đau.”

Lúc này Tuyên Vương sẽ buông việc đang làm, chạy đi rót rượu cho đại ca.

Hắn còn đưa miệng cốc đến bên môi đại ca, để đại ca nhấp một ngụm.

Phải nói rằng, hai người họ thật sự ân ái.

Thanh Tùng hôn mê hoàn chỉnh mười ngày mới tỉnh lại.

Đại ca vỗ vai hắn khen:

“Tiểu tử tốt, số hưởng không tệ, ba nha đầu ngày đêm không nghỉ chăm sóc ngươi, ngay cả công tử ta cũng không có phúc khí này.”

Thanh Tùng yếu ớt cười với đại ca:

“Đa tạ công tử không chê.”

Đại ca lại nhẹ nhàng vỗ vai Thanh Tùng.

“Nghỉ ngơi một lát đi, dưỡng sức cho khỏe, tiếp tục làm cánh tay phải đắc lực cho công tử nhà ngươi.”

Nói xong, hắn không ngoảnh lại mà ra khỏi phòng.

Ta liếc nhìn, thấy hốc mắt đại ca đỏ hoe.

Tuyên Vương ở bên cạnh ta chua chát nói:

“Hắn vì hắn mà khóc, nam nhân vẫn có thể khóc.”

Ta khẽ đáp lại hắn:

“Ngươi ghen?”

Tuyên Vương ngạc nhiên:

“Đầu óc nghĩ gì vậy, nếu ta muốn ghen thì cũng chỉ ghen với nàng thôi, ta chỉ nói cho nàng biết, nam nhân có thể khóc.”

Hừ, có thể khóc thì có thể khóc nhưng không được như ngươi, vừa nói không lại là khóc.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.