VƯƠNG GIA CAO LÃNH BÁ ĐẠO

Ngoại Truyện



Góc nhìn của Cố Dung Đoan

1.

Ta cũng chẳng hiểu vì sao, chẳng rõ đầu đuôi thế nào mà lại xuyên không vào sách.

Phiền thật.

2.

Phụ hoàng mẫu hậu đưa ta sang nước Tần ở một thời gian, hai nước hứa hẹn khi công chúa Tần trưởng thành sẽ gả sang Thịnh quốc để hòa thân.

Thật là, có liên quan gì đến ta cơ chứ?

3.

Ta ghét phải đến trường để học mấy thứ “chi hồ giả dã” kia.

Càng nghĩ càng thêm phiền phức!

4.

Sau trường học có một khu vườn, nơi đó trở thành chỗ ta trốn học mỗi ngày.

Ta đang nằm trên cây ngủ trưa thì bỗng nhiên một tiểu nha đầu chạy tới, vứt cả tổ ong vào người ta.

“A a a a! Đứa nào phá phách thế này!”

Mặt ta bị ong chích sưng vù lên một nửa, còn nha đầu kia thì đứng bên cạnh cười tít mắt. Nếu không phải vì nó là con gái, ta nhất định sẽ cho nó một trận nhớ đời!

“Ngươi là con nhà ai thế? Cẩn thận lớn lên chẳng ai thèm lấy đấy nhé!”

“Lè lè!”

Nó làm mặt quỷ trêu chọc ta rồi chạy biến đi.

Từ đó về sau, mỗi ngày ta đến đây trốn học, đều gặp phải tiểu ác ma này.

Nó còn đốt cháy cả tóc của ta nữa!

Ta đảm bảo, nha đầu này lớn lên chắc chắn chẳng có ai dám rước!

5.

Về sau, ta từng hỏi nhạc phụ nhạc mẫu về đứa trẻ trong cung năm ấy là ai.

Họ không nói, chỉ bảo là không biết.

Có lẽ là con nhà vị quan nào đó thôi.

Ta nhìn người phụ nữ đang ngồi bên cửa sổ chơi đùa cùng con, mái tóc nàng khẽ tung bay trong làn gió nhẹ, ánh nắng vàng nhạt phủ lên gương mặt tựa như một tầng ánh sáng thánh khiết.

Đẹp, đẹp đến chết người.

Hu hu hu, vợ ta đúng là thiên sứ mà!

[ HẾT ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.