Ta là vị Công chúa khét tiếng “vô dụng” của Đại Ân, văn chẳng tinh, võ chẳng giỏi, chỉ được mỗi gương mặt dễ nhìn.Bởi vậy, vị Phụ hoàng sáng suốt của ta đã dứt khoát hạ lệnh, quyết định gả ta sang Đại Tề. Nghe nói Hoàng đế Đại Tề là người tính tình thất thường, quái dị kỳ lạ, đặc biệt thích lấy mạng mỹ nhân, đã giế/t đến mức hậu cung vắng tanh, không còn một ai. Tề Nghiên khoe chiếc quạt có nan làm từ xương mỹ nhân cho ta xem, rồi khẽ xoa đầu ta, khóe môi cong lên như cười mà chẳng phải cười:”Sợ không? Nếu sợ thì bây giờ quay về Ân Quốc vẫn còn kịp đấy.” Ngón tay đang níu lấy tay áo hắn của ta khẽ run, nhưng khi nghe thế, ta vẫn lắc đầu:”Không, không về.” Bàn tay đặt trên đầu ta của hắn hơi ấn xuống:”Ồ? Vì sao?” Nhìn thẳng vào đôi mắt nheo lại của hắn, ta chậm rãi đáp từng chữ:”Lười chạy.” Tề Nghiên: “…” Đùa sao, từ Tề Quốc mà chạy về Ân Quốc, mệt muốn chế/t luôn đó.
Bình luận