4.
Hôm ấy, Tề Nghiên bảo ta về, vẻ mặt hơi khác thường, rồi đột ngột ban thánh chỉ phong ta làm Hoàng hậu.
Tiểu Thúy hoảng hốt đến độ suýt rơi cả cằm, vội kêu lên: “Nương nương ơi, người có bỏ thuốc gì trong canh trứng không thế?”
Nhận lấy thánh chỉ nóng như cầm củ khoai đang phỏng tay, nghe nàng ấy hỏi thế, ta lập tức lườm nàng một cái đầy khinh thường:“Đừng nói nhảm. Trứng gà là do chính ngươi đào từ ổ ra, suốt lúc nấu ngươi cũng đứng theo dõi, chẳng lẽ không biết món này chuẩn đến mức nào à?”
Nguyên liệu rõ ràng chính gốc, cách thức nấu nướng cũng đúng chuẩn, hương vị thuần túy — đơn giản là một tô canh trứng “cây nhà lá vườn” mà thôi.
Còn chuyện vì sao Tề Nghiên bỗng dưng lên cơn phong ta làm Hoàng hậu ư?
Chuyện bắt nguồn từ vị đại thần từng tâu xin Bệ hạ hãy nạp thêm phi tần.Trước kia, bất kỳ mỹ nhân nào tiến cung đều sớm bị giết, nên đám đại thần chẳng dám hé răng khuyên nạp phi. Nhưng giờ trông thấy ta — chỉ là một Công chúa hẩm hiu ở xứ người — vẫn có thể sống yên ổn mãi, họ lại nảy sinh ý định.
Ngày hôm ấy, ta bưng tô canh trứng đến đúng sau khi vị trung thần nọ vừa tấu xong, thông báo các cuộc bạo loạn đã được dẹp yên, những nước nhỏ bị thôn tính nay cũng muốn cống hiến Công chúa để hòa thân.
Có lẽ Tề Nghiên đã lo xong chính sự, cảm thấy buồn chán nên gật đầu.
Ta lại xuất hiện để hắn chú ý, đồng thời nhắc hắn rằng hậu cung không hề trống rỗng, thế là hắn dứt khoát để ta làm Hoàng hậu luôn, khỏi bị các đại thần liên tục đưa tấu, so đo ai xứng ngôi mẫu nghi hơn ai.
Dù sao thì trước đó ta cũng là người “được sủng nhất” trong cung, nên lên Hoàng hậu chẳng có gì phi lý.
Thế nhưng, khi bắt gặp hai giai nhân y phục diễm lệ trước mắt, ta thấy đầu đau như búa bổ.
Ôi tổ tông ơi, xin thương xót. Ta chỉ muốn an ổn trồng rau nuôi gà, nào có muốn quản lý hậu cung? Nhưng Tề Nghiên lại dùng mảnh đất trồng rau với cái ổ gà để uy hiếp, thành ra hôm nay đành gắng gượng diễn vai Hoàng hậu hiền lương.
Đến tối, ta mệt rã rời như bị vắt kiệt sức. Vừa nhờ Tiểu Thúy bóp vai, ta vừa than thở:“Sao trang sức của Hoàng hậu Đại Tề nặng trịch thế chứ?”
Ta nhớ đồ trang sức của Hoàng hậu nước Ân chúng ta nhẹ hơn nhiều.
Chỉ có thể thầm cảm thán, không hổ danh cường quốc — ngay “sức nặng” cũng xứng tầm cường quốc.
Tiểu Thúy lại cười rạng rỡ, vui đến mức suýt trẹo cả mép:“Nương nương, như vậy mới bộc lộ quyền uy của bậc mẫu nghi. Vả lại, nếu được thế này, sau này ai muốn tranh sủng cũng khó mà lung lay địa vị của người.”
“Sáng nay nô tỳ để ý Lương phi kia, thần sắc không được dễ chịu, e rằng chẳng phải dạng dễ đối phó. Còn Thục phi thì trầm lắng, nhưng nương nương cũng nên phòng bị, có câu ‘chó cắn là chó không sủa’ đấy…”
Nha đầu này còn nhỏ mà dã tâm dựng cảnh “cung đấu” ghê gớm quá, ta nghe nhức hết đầu, đành chặn lời: “Tối nay lo xong chuyện cho gà ăn chưa?”
Tiểu Thúy: “Ôi, nô tỳ đi ngay bây giờ đây!”
Cuối cùng, lỗ tai ta mới được nghỉ.
Khi ta sắp chìm vào giấc mộng thì Tề Nghiên tới, cũng chẳng làm gì ghê gớm, chỉ ôm eo ta rồi chuẩn bị ngủ.
Nhưng trước khi ngủ, hắn lại ghé sát cổ ta, hít hà mấy hơi, xong buột miệng: “Ngươi đổi loại hương xông nào à?”
Mí mắt ta sắp díu chặt: “Không ạ, thiếp chẳng dùng hương xông. Có lẽ sáng nay gặp hai vị muội muội nên dính chút mùi từ họ.”
Nếu có mùi, chắc chỉ là mùi cải thìa thôi…
Sáng nay ta ngửi được thoang thoảng mùi hương trên người Thục phi, nghe đâu là bí quyết gia truyền.
Tề Nghiên bất mãn, kéo ta dậy: “Đi tắm.”
“Thiếp tắm rồi mà.”
Ta ngáp dài, tự hỏi hắn bị làm sao.
“Đi gội đầu cho sạch.” Giọng điệu hắn dửng dưng nhưng rành rành không cho chối: “Nếu không, trẫm sẵn sàng kéo ngươi đi tắm chung.”
Buồn ngủ mấy cũng chẳng dám cãi, ta đành lê bước đi gội đầu qua quýt. Tóc vẫn còn ướt mà ta đã muốn lăn ra ngủ, lại bị Tề Nghiên — người vừa “giám sát” toàn bộ quy trình — giữ chặt: “Qua đây.”
Những khi mệt mỏi cùng cực, ta không còn sức kiểm soát bản thân, dẫu trời sập cũng chẳng cản ta chui vào mộng.
Tề Nghiên tựa lên đầu giường, ta cố căng mắt nhìn đôi đồng tử sâu thẳm ấy, nghĩ một lát rồi quyết chui hẳn vào lòng hắn, tựa trán lên ngực hắn để ngủ.
Mơ hồ nửa tỉnh nửa mê, ta tựa hồ nghe thấy hắn thở dài, rồi bảo người mang khăn lông vào lau tóc cho ta.
Nhưng chuyện ấy liên quan gì đến ta đâu?
Ta chỉ cần ôm “bếp lò cỡ lớn” mà ngủ thoải mái.
Sáng ra, Tiểu Thúy báo Tề Nghiên đã miễn cho ta việc thỉnh an mỗi sáng, lại còn dặn Thục phi đừng đến cung ta nếu không có chuyện quan trọng.
Ta vốn lười dậy sớm để nghe mấy lời chúc tụng, nên nghe tin này thì mừng muốn nhảy cẫng.
Nhưng Thục phi lại thất vọng, bèn sai người đến mời ta mấy lần, nói nếu nàng không được đến cung ta, liệu ta có thể sang trò chuyện ở chỗ nàng không?
Ta lười đi, mà Tiểu Thúy cứ làu bàu bên tai: “Nương nương, đây là cơ hội tốt để người thể hiện uy quyền đấy!”
Đau hết cả đầu, ta đành ôm một đĩa bánh hoa đào đến đó.
Thục phi tên Lương Tri Ý, trước là Công chúa nhỏ nhất của Lương Quốc.
Nghe nói khi Lương Quốc bị chiếm, tất cả nam nữ trưởng thành trong hoàng tộc đều bị giết, chỉ giữ lại nàng và người đệ đệ còn nhỏ, họ sống ở Lương Huyện.
Sau mấy năm, đệ đệ ruột tự đưa nàng vào cung.
Lương Tri Ý mang nét đẹp đặc trưng Giang Nam, dáng vẻ yểu điệu, chỉ cần ngồi trong đình hóng gió là đã như bức tranh thủy mặc.
“Hoàng hậu nương nương vạn an.” Thấy ta, nàng dịu dàng hành lễ: “Tần thiếp ngưỡng mộ nương nương đã lâu, hôm qua đông việc quá, không kịp bày tỏ đôi lời, nay đặc biệt mời nương nương ghé Thính Vũ Hiên một lát, chắc nương nương không phiền lòng đâu nhỉ?”
Giọng nàng mềm mại, mang âm sắc Giang Nam, thêm làn hương thoang thoảng, khiến ta dường như mềm nhũn nửa người: “Không sao đâu, không sao đâu.”
Tiểu Thúy nhéo nhéo tay ta, ra hiệu phải có uy nghiêm. Nhưng ta còn lâu mới quan tâm, chỉ háo hức đưa bánh hoa đào: “Đây là món điểm tâm cung ta làm, ngươi thử đi.”
Lương Tri Ý mỉm cười, từ tốn cắn từng miếng, tốn khá lâu mới xong một cái bánh, còn phần lớn thì đã vào bụng ta.
“Ta không ngờ nương nương nhìn gầy mảnh mà ăn khỏe vậy.” Nàng cười bảo.
Ta nghe thế cũng chẳng khó chịu: “Dù sao cũng là lương thực, sao lại hoang phí được.”
Trong bụng ta thì nghĩ: Thật ra cũng chẳng ốm, chỉ là gom thịt giấu kỹ, Tề Nghiên trước giờ thích nhất chỗ mềm quanh eo ta.
Ơ mà sao tự dưng lại nhớ đến hắn?
Rõ ràng ta với hắn mới ngủ cùng nhau hai lần, cớ gì nhớ kỹ vậy chứ?
Ta để đầu óc treo lơ lửng, một lúc lâu mới nghe Lương Tri Ý hỏi:
Nàng muốn biết Tề Nghiên thích ăn món gì, định tự tay nấu rồi dâng cho hắn.
Ta suy nghĩ chút xíu, mơ hồ đáp: “Chắc… canh trứng gà?”
Lương Tri Ý: “?”
Tối đó, Tề Nghiên lại đến, sớm hơn hôm qua, vừa vào đã ngửi ra mùi khác trên người ta.
“Đi gặp Thục phi à?”
Hắn hỏi mà chẳng tỏ vẻ bất ngờ, lập tức bảo cung nhân chuẩn bị nước cho ta tắm gội thay y phục.
Khi ta bước ra với mái tóc vẫn còn ướt, hắn liền kéo qua, cầm khăn lau giúp.
Một chuỗi động tác nhẹ nhàng liền mạch như nước chảy mây trôi, ta còn chưa kịp phản ứng đã ngả vào lòng hắn.
Đến lúc ấy ta mới ngộ ra: “Bệ hạ không ưa mùi hương của Thục phi ạ?”
Hắn đáp, giọng đầy lười biếng: “Trẫm không thích.”
“Ồ, vậy sau này nếu Bệ hạ định tới, xin báo trước để thiếp gột rửa cho thơm tho.”
Tay hắn khựng lại, nở nụ cười khẽ: “Không tò mò vì sao trẫm ghét mùi đó à?”
“Chắc Bệ hạ có lý do riêng thôi.”
Chủ yếu ta ngại hỏi, sợ động chạm chuyện cũ.
Hắn tách ra đôi chút, nâng cằm ta, cười mà mắt vẫn lạnh như băng đêm đông, tựa mặt hồ đóng băng, dưới đáy còn sóng ngầm.
Biết có gì không ổn, ta vội tỏ ra ngoan hiền: “Nếu Bệ hạ dặn vậy, thiếp xin nghe lời.”
“Hử, ngươi theo ý trẫm đến thế ư?”
Ta gật đầu lia lịa: “Vâng ạ.”
Dẫu sao, người lớn nhất hoàng cung là ngài. Mà Thính Vũ Hiên cũng xa tít, ta lại lười đi…
Tề Nghiên: Nàng ấy dễ bảo thế, hẳn là đã có ta trong tim.Ân Nhiêu (chưa từng nghĩ tới nam nhân): Thà ở với gà mái còn thoải mái hơn.
5.
Từ hôm đó, tối nào Tề Nghiên cũng đến cung ta, thật ra chẳng làm gì, chỉ đơn giản ôm nhau ngủ.
Thế là ta cũng khỏi bước chân ra ngoài, thứ nhất sợ bắt nhầm mùi hương ở đâu rồi bị hắn kéo đi tắm lần nữa, thứ hai vẫn là do… lười.
Tới đầu mùa hạ, trên triều lại có vị đại thần vì tương lai Tề Quốc mà lo sốt vó, cho rằng Thánh thượng cần gấp rút nghĩ đến chuyện con nối dõi.
Nghe thì cũng có lý, nhưng theo những gì Tiểu Thúy dò la, thật ra ông đại thần ấy đang khó chịu việc ta được Hoàng thượng sủng lâu quá, trong khi hậu cung dẫu có tân nhân thì Tề Nghiên vẫn chẳng màng.
“Yêu nữ, ôi chao, yêu nữ!” Tiểu Thúy giả bộ bức xúc như ông kia, khua tay múa chân: “Trước nghe nói Công chúa Ân Quốc sở hữu nhan sắc hồ ly, lỡ mà nàng ta thực sự mê hoặc Thánh thượng, rồi sinh Hoàng tử lai dòng máu Ân Quốc, thế hóa ra nguy to à?”
“Ngươi cứ lo mà hấp con cá diếc kia cho ta.” Ta chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ phẩy tay: “Cá diếc hấp ăn ngon lắm.”
Tiểu Thúy lại xót xa: “Nương nương ơi!”
“Đừng phí sức lo chuyện đó.”
Ta xua tay: “Việc trên triều có thổi gió bão thế nào cũng chẳng quét tới đây. Dù ngày đó có đến, ta cũng chẳng ngăn được, chi bằng lo ăn cho đã trước đã.”
Từ lúc sinh ra, ta đã bị gán mác “hồng nhan họa thủy”. Nếu muốn tính kế thì cả đời tính không xong, thà đi kiếm cơm ăn còn hơn.
Thế là ngay tối đó, ta chén ngon lành nửa con cá diếc. Lúc Tề Nghiên tới, ta còn buột miệng ợ một cái hơi thiếu duyên.
Chắc không phải do ta, mà vì hắn đến sớm hơn dự kiến.
“Đêm nay trẫm không ngủ ở chỗ nàng.” Hắn ngó qua mấy miếng thức ăn còn dư, thản nhiên thốt.
Ta nghe xong cũng không sao, gật gù: “Nếu Bệ hạ bận thì cứ bảo Tiểu Phúc Tử nói một tiếng.”
Hắn dường như làm lơ, chỉ nhìn ta chằm chằm rồi thêm: “Tối nay trẫm sẽ qua Thục phi.”
Ta hơi ngẩn ra, nhưng xét ra cũng không gì lạ, nàng ấy vào cung đã hai tháng rồi. Ta lại gật đầu: “Ồ.”
Khuôn mặt Tề Nghiên thoắt trở nên khó coi, vừa như giận vừa như thất vọng. Ta nhìn mà chẳng hiểu gì.
Nói chung, hắn dừng lại khá lâu, rồi phất tay áo bỏ đi.
Tối đó đi ngủ, ta hơi không quen, cảm thấy dường như thiếu thứ gì, phải ôm chiếc gối thay thế mới dễ chịu, ngủ một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, Tiểu Thúy tỏ rõ vẻ căng thẳng, kể rằng khi lên triều, nét mặt Thánh thượng cực kém, tâm tình không mấy vui vẻ, dễ nổi nóng.
“Nương nương, phải chăng Bệ hạ thật sự ở bên Thục phi rồi…”
Ta dõi mắt nhìn rẫy rau dưới ánh nắng, trầm ngâm: “Tiểu Thúy này, đám cải thìa của chúng ta đã tới lúc thu hoạch nhỉ.”
Tiểu Thúy chuyển ngay hướng chú ý: “Vâng ạ!”
Đó là vụ mùa cuối, gặt xong là hết hạt giống rồi.
Hồi ấy ta tưởng chẳng sống bao lâu nên mang ít hạt, giờ chỉ biết thở dài vì tầm nhìn quá ngắn.
Đất không còn rau, ta và Tiểu Thúy xào cải ăn suốt ba hôm, ngấy đến tận cổ, bèn giục con gà mái đẻ trứng mỗi ngày.
Ép mãi, nó bực quá mổ thẳng vào tay Tiểu Thúy.
Nàng ấy mếu máo nhìn ta băng bó, giọng ỉu xìu: “Nương nương, hay chúng ta kiếm ít hạt giống về gieo thêm?”
Ta phì cười, gõ nhẹ lên trán nàng: “Cuối cùng cái đầu này cũng chuyên tâm chuyện gieo trồng, thay vì nghĩ tranh sủng rồi.”
Tiểu Thúy: “…?”
Gần đây Tề Nghiên hay nghỉ lại ở Thính Vũ Hiên, ban đầu Tiểu Thúy còn nằng nặc bắt ta đi tranh sủng, nhưng về sau chắc thấy vô ích nên ngừng.
Ta rất mãn nguyện, cũng không định gieo trồng nữa.
Lý do đơn giản: trước kia vì Ngự Thiện Phòng keo kiệt đồ ăn, ta đành tự lực cánh sinh. Nay ta đã làm Hoàng hậu, khẩu phần không thiếu, gieo trồng chi nữa?
Tiểu Thúy nhìn ta đầy hàm ý: “Nương nương à, rốt cuộc người chỉ lười thôi phải không?”
Ta dõng dạc: “Đúng thế.”
Mùa hạ tới, trời oi bức, ta lười tới mức không muốn nhúc nhích, thà rúc vào bóng râm quan sát con gà mái đẻ trứng còn hơn chăm bón ruộng rau.
Nhưng mới vài bữa, có một con mèo mướp chộp cổ gà mái già, cắn chết ngay trước mặt ta.
Con mèo này bụng tròn trịa, trông người không sợ, cứ ngoạm chặt cổ gà mái, chẳng chịu buông.
Mấy tiểu thái giám bắt nhốt nó vào lồng sắt, nó co ro ở góc, trừng mắt, hễ ai lại gần là liền phì gào.
Ta chẳng giận, chỉ ngồi xổm nhìn chằm chằm, thích thú.
Tiểu Thúy dường như đã đoán được ý: “Nương nương, người tính nuôi mèo à?”
“Chuẩn đấy. Cục Cục của ta bị nó giết, vậy nó phải đền một cái mạng, nửa cuộc đời còn lại của nó phải ở đây với ta.”
Tiểu Thúy sững sờ: “Cục Cục là ai?”
“Là con gà già của ta.” Ta liếm môi, giọng đầy chính đáng: “Mới nghĩ ra tên, vậy cho trang trọng.”
Tiểu Thúy: “…?”
Nhưng con mèo mướp kia dữ dội vô cùng, nhốt cả ngày vẫn tuyệt thực, ta xót ruột lắm. Lúc đang loay hoay, Tiểu Thúy vội bước vào: “Nương nương ơi, Lương phi đến cầu kiến.”
Nàng vừa dứt lời, Lương phi lao thẳng vào, thấy lồng sắt bèn nhào đến: “Meo Meo, té ra ngươi ở đây!”
Rõ ràng đã tìm được manh mối.
Ta và Tiểu Thúy trao nhau cái nhìn, rồi ta nói như đùa: “Lương phi à, nếu con mèo này của ngươi, vậy ngươi nợ bổn cung một mạng. Cục Cục của ta bị nó cắn chết.”
Lương phi bối rối: “Cục Cục ư?”
Ta làm vẻ mặt đau đớn: “Cục Cục là đứa con được bổn cung cưng chiều nhất.”
Lương phi kinh hoàng: “Thần thiếp chưa nghe Hoàng hậu nương nương mang thai bao giờ…”
Tiểu Thúy không nín nổi nữa: “Bẩm Lương phi, ‘Cục Cục’ chỉ là con gà mái mà nương nương của chúng tôi nuôi, tình cảm rất thắm thiết với nương nương.”
Ừ, “thắm thiết” đến mức đêm qua nương nương còn nấu một nồi canh gà tươi nóng hổi để cúng hồn Cục Cục.
Lương phi: “?”
Tề Nghiên: Sao nàng không ghen?Ân Nhiêu (chẳng nghĩ tới nam nhân): Ta muốn nuôi mèo.
6.
Lương phi có tên Giang Ninh Dao, vốn là Công chúa của Giang Quốc.
Giang Quốc đầu hàng đúng lúc nên không tổn thất nhân mạng, nhà họ Giang vẫn an cư ở Giang Huyện.
Lần này nàng ấy tiến cung chỉ vì phụ thân mong lấy lòng Tề Nghiên, liền đưa nàng vào.
Con mèo mướp này do Giang Ninh Dao mang theo, lúc vào cung nó đã mang thai, một tháng trước sinh ba con, giờ còn mỗi một con sống sót.
Nàng ấy đứng ra nhận lỗi vì Meo Meo đã phạm sai lầm, có vẻ day dứt, còn bảo chờ mèo con đủ ba tháng sẽ biếu ta một đứa.
Ta thấy nàng lộ vẻ tiếc rẻ, cứ xoắn chiếc khăn mãi, bèn cười: “Không sao đâu, xấu cùng lắm thì ngươi tìm gà mới đền cho ta là ổn.”
Giang Ninh Dao cắn môi, cương quyết: “Không được, nương nương ạ, Meo Meo nhất định phải bồi thường cho cái chết của Cục Cục.”
Ta đành gật: “Vậy thì cũng được.”
Về sau, ta ghé cung nàng để xem mèo con mới biết vì sao nàng kiên định như vậy.
Bởi chú mèo con kia… mẹ nó “nhào nặn” hơi ẩu, đen sì, theo lời Giang Ninh Dao thì “chẳng khác cục giẻ rách.”
“Chắc con mèo đực vô lương tâm nào đó hình thức cũng dở tệ, dám đến hại Meo Meo.” Nàng ấy phẫn nộ vô cùng.
Ta ngắm nghía nhóc mèo một hồi, lại thấy nó khá đáng yêu: “Cho nó lớn thêm chút, ngươi đưa ta nuôi nhé.”
Giang Ninh Dao gãi đầu: “Vậy nương nương muốn đặt tên gì cho nó?”
Ta xoa cằm: “Cứ gọi nó là ‘Giẻ Rách’ đi.”
Giang Ninh Dao: “…?”
Từ đó, ta thường xuyên qua lại với Giang Ninh Dao.
Vì Giẻ Rách còn nhỏ, Meo Meo quấn con chẳng rời, không tiện đưa đến cho ta, nên ta hay đến Thiện Hi Các của nàng ấy.
Giang Ninh Dao có kiểu tiểu thư nhà giàu, đôi lúc kiêu kỳ, nhưng bản tính không xấu, lại dễ nói chuyện hơn Lương Tri Ý.
Điều quan trọng: lúc ta dâng bánh hoa đào, nàng ấy ăn còn khỏe hơn ta, thế là có thể cùng nhau vui vẻ.
Giang Ninh Dao vô cùng nhiều chuyện, trước chỉ luyên thuyên với Meo Meo, giờ tóm được ta là xổ cả tràng.
Nàng bảo xưa từng nghe đồn ta là mỹ nhân tâm địa rắn rết, khó chung sống. Nhưng giờ gặp mới biết tin đồn không thể tin hoàn toàn.
Ta nghiêm túc đính chính: “Cũng không phải hoàn toàn sai.”
Nàng ấy ngạc nhiên: “Hả?”
Ta nói từng chữ rõ ràng: “Ta đích thị là một mỹ nhân.”
Giang Ninh Dao: “…?”
Quả thực không giấu, mẫu thân ta vốn gốc Tề Quốc, dung mạo tựa thiên tiên nên bị Phụ hoàng “bắt” về làm phi, cuối cùng buồn mà qua đời.
Mấy huynh đệ tỷ muội khác của ta dù có nét giống nhưng mẫu thân họ không đẹp tuyệt bằng mẫu thân ta, nên dung mạo cũng kém hơn ta.
Có lẽ vì ta quá giống mẫu thân, nên Phụ hoàng không thích nhìn thấy, sợ nhớ lại chuyện xưa từng làm hại một người vô tội.
Năm đó, khi ta đủ tuổi cập kê, tên Quốc sư điên khùng kia bấm quẻ, phán ta là hồ ly chuyển thế, “hồng nhan họa thủy”, sớm muộn gì cũng gây họa nước, hoặc khắc chết chồng con. Thành ra quan văn võ triều Ân chẳng ai dám cưới.
Không kén nổi Phò mã, ta cứ chờ hết bốn năm, thành “gái ế”, rồi bị Phụ hoàng “tài trí siêu phàm” nhét sang chỗ Tề Nghiên.
Người người đều kêu “hồng nhan họa thủy”, cả ma ma chăm ta cũng lắc đầu sợ rằng dung mạo này sẽ thành tai ương. Nhưng ta lại nghĩ, họa rồi cũng có thể ra phúc.
Ví dụ như bây giờ, ta có thể lên chức Hoàng hậu, chắc chắn vẻ ngoài này góp công không nhỏ.
Giang Ninh Dao hơi chê bai: “Ngươi kiêu quá đi! Cơ mà nói về dung mạo, ta lại thích kiểu của Thục phi hơn, chỉ có điều tính tình nàng ấy quá khó lường, ta chẳng chơi được.”
Nói xong, nàng lại bắt đầu tám linh tinh: “Ta nghe đồn nhà họ Lương vốn không yên phận. Dạo này Thục phi rất được sủng, hẳn liên quan tới đệ đệ nàng ấy.”
Đệ đệ Lương Tri Ý, nghe đâu là người đầy chí lớn, từng bị giáng thành thường dân rồi không hiểu sao lại trà trộn vào quân đội, lập nhiều công trong lần dẹp bạo loạn mới đây, giờ chính thức là phó tướng.
Ta vừa gãi cằm Giẻ Rách, vừa cảm thán: “Quả là câu chuyện truyền động lực.”
Giang Ninh Dao len lén liếc ta: “Ôi, ngươi chẳng có cảm nghĩ gì ư?”
“Cảm nghĩ gì?”
Nàng ấy huých nhẹ: “Ngày trước, ngươi được cưng nhất, giờ Bệ hạ lâu rồi không ghé, ngươi không sao à…”
Ta ngờ ngợ nhớ đến Tiểu Thúy trước kia, bèn thở dài: “Hậu cung xưa nay là thế, bận tâm nhiêu chi cho mệt, thà ăn no ngủ kỹ, đúng không, Giẻ Rách?”
Giẻ Rách: “Meo…”
Ta gật gù: “Đấy, nhìn nó xem, cũng đồng tình với ta.”
Giang Ninh Dao: “…?”
Tối ấy lên giường, chẳng hiểu sao ta lại nhớ Tề Nghiên, bèn hỏi Tiểu Thúy: “Bao lâu rồi Bệ hạ không ghé chỗ ta?”
“Hơn một tháng gì đó ạ.” Nàng hốt hoảng: “Nương nương, sao tự dưng hỏi thế? Người ốm à?”
Ta phì cười gạt tay nàng: “Ngươi mới ốm đấy. Chẳng biết lễ nghĩa gì.”
Nhưng hễ sợ cái gì là gặp ngay thứ đó. Đêm hôm ấy, ta chợt thức giấc giữa cơn nóng hầm hập, sờ soạng thì phát hiện có người ôm mình, làm ta hốt hoảng: “Ai?!”
Từ trên đầu truyền xuống giọng nói quen thuộc, lạnh nhạt pha chút trêu đùa: “Đánh thức nàng rồi à? Hiếm thật.”
“Bệ hạ? Tối nay ngài không phải ngủ ở Thính Vũ Hiên sao?”
Ta nhận ra cửa sổ chưa khép hẳn, mới thở phào: “Bệ hạ trèo cửa sổ sang đây ạ?”
Hắn cũng chẳng xấu hổ: “Ừ. Sao phải hoảng hồn? Gặp ác mộng à?”
“Vì nóng quá nên thiếp tỉnh.” Ta trả lời thật thà, rồi đẩy hắn: “Bệ hạ, ngài lại gần quá…”
Nóng thì đổ mồ hôi, tí nữa ta phải tắm lại, phiền lắm.
Hắn trái lại ôm eo ta chặt hơn, ngáp dài: “Xem chừng dạo này Hoàng hậu sống tốt nhỉ.”
Ta nghe giọng hắn thoáng lạnh, tựa hồ không vui. Đành trêu: “Chắc vì thiếp ăn con gà mái già kia, bổ dưỡng đấy ạ.”
Hắn cũng bật cười, nhưng tiếng cười nén lại, rồi cúi cắn nhẹ vào cổ ta.
Một cú cắn khá đau, ta buột ưm một tiếng, cảm thấy người hắn càng nóng.
“Ân Nhiêu.”
Hiếm khi hắn gọi tên ta, nhưng gọi xong lại im.
Ta nhận ra điều gì đó đang thay đổi, bèn khẽ gọi: “Bệ hạ?”
Vòng tay hắn siết chặt, ép ta bất động, giọng như nghiến răng: “Im.”
“Dạ.”
Thế là ta không dám mở miệng, cũng không dám cựa quậy.
Thiên hạ có câu “tâm tĩnh ắt mát mẻ”, dần dần ta cảm thấy không nóng nữa, rồi ngủ thiếp theo nhịp thở của hắn.
Sáng ra, Tiểu Thúy nói không thấy bóng dáng Bệ hạ. Chắc hắn lại trèo cửa sổ về Thính Vũ Hiên từ sớm.
Chuyện này chỉ khiến ta thở dài: Đúng là tự hành hạ bản thân… Nên đến lần tiếp theo Tề Nghiên leo cửa sổ vào, ta không nhịn nổi phải hỏi: “Bệ hạ, ngài mất ngủ hay sao thế?”
Hắn bóp cằm ta, mắt lóe nguy hiểm: “Không mong trẫm tới à?”
“Đâu có, Bệ hạ tới lúc nào cũng được. Chỉ mong bớt ầm ĩ chút…”
Bị dựng dậy giữa đêm, không dễ chịu chút nào.
Hắn dí sát: “Thế nàng chịu cho trẫm qua không?”
Bản năng cầu sinh của ta liền trỗi dậy: “Chịu chứ ạ, rất chịu, mơ cũng muốn Bệ hạ đến!”
Hắn khẽ nhướn mép, rõ là không tin, nhưng tâm tình có vẻ nguôi ngoai, còn nhân đà “được voi đòi tiên”: “Vậy trẫm sẽ tới hằng đêm.”
Ta: “Ờ… Ngài vui là tốt…”
Cùng lắm ta ngủ bù ban ngày thôi.