1.
Ta tên là Ân Nhiêu, là nàng Công chúa nổi tiếng vô dụng của Ân Quốc… à không, theo Phụ hoàng thì phải gọi là “Đại Ân”.
Kỳ thực, Ân Quốc chỉ là một nước chư hầu nhỏ bé ở rìa Đại Tề mà thôi.
Nhưng Phụ hoàng ta lại bảo rằng dù nước có nhỏ thế nào cũng phải lấy một cái tên thật vang dội, gọi là “Đại Ân”, như thể chỉ cần gọi vậy là có thể sánh ngang Đại Tề.
Nực cười thay, Đại Tề nào có để ý đến chuyện ấy.
Song Phụ hoàng ngày ngày canh cánh, sợ Đại Tề – đất nước to lớn ngày một hùng mạnh – sẽ có lúc tâm trạng bất ổn, nuốt chửng Ân Quốc bé nhỏ của chúng ta.
Dù sao, trước đây đã có ba tiểu quốc khác, lớn hơn Ân Quốc, cũng bị nuốt gọn, trở thành một huyện của họ rồi.
Ân Quốc lương ít, binh yếu, đừng nói tấn công, ngay cả phòng thủ còn khó bề chống đỡ.
Thế nên Phụ hoàng – người luôn tự cho là thông minh tuyệt đỉnh – bỗng vỗ bộp vào trán, bảo rằng trong ba mươi sáu kế, chi bằng thử “mỹ nhân kế”. Thế rồi, ông quyết định dâng ta lên long sàng của Tề Nghiên, đồng thời giao cho ta một sứ mệnh: chẳng dám mong làm hại nước hại dân, chỉ cần ngăn Tề Nghiên thôn tính Ân Quốc là đủ.
Trước lúc đến đây, ta đã nghe danh Hoàng đế Đại Tề là người cần kiệm lo chính sự, cai trị anh minh, khiến đất nước phồn vinh. Chỉ có điều tính tình của hắn vô cùng quái lạ, hết sức thích lấy mạng mỹ nhân, dù là mỹ nữ nhà nào đưa đến cũng đều hương tiêu ngọc vẫn.
Vì lẽ đó, không ít kẻ đồn đoán rằng vị Hoàng đế này ắt sẽ tuyệt hậu, chẳng biết tương lai Đại Tề sẽ đi về đâu.
Suốt quãng đường đến Tề Quốc, ta nghe ngán ngẩm những câu chuyện đáng sợ về hắn, cộng thêm chặng đường dài mệt mỏi, nên gần như ngủ gà ngủ gật. Đang mơ màng thì bị ma ma đón dặn khẽ: “Công chúa à, sắp đến lúc diện kiến Bệ hạ rồi, ngài mau tỉnh táo một chút…”
Ta miễn cưỡng gật đầu, rồi cứ thế ngồi gà gật trong điện.
Điều làm ta tỉnh ngủ chính là bàn tay của Tề Nghiên – lạnh buốt, từ tốn mơn trớn gương mặt ta.
Ta mở mắt, đối diện đôi con ngươi u ám của hắn, quên luôn việc hành lễ, chỉ đờ đẫn chớp mắt: “Bệ hạ.”
“Buồn ngủ quá à?”
Giọng hắn lạnh như băng, thanh thoát nhưng xa cách, tấm hoàng bào đen thêu kim long cũng toát lên khí chất phi phàm, chẳng giống kẻ gần gũi nữ sắc.
“Giờ thì cũng bớt mệt rồi ạ.”
Phần vì tay hắn quả thật rất mát lạnh.
Đầu ngón tay ấy dần dần trượt xuống, vòng ra sau, dừng lại sau gáy ta.
Ta có linh cảm hắn có thể bóp chế/t mình bất cứ lúc nào.
Nhưng nhìn nét mặt hắn chẳng giống như muốn giế/t ta, thế là ta cứ trơ ra đấy, mặc hắn day day cổ mình với lực vừa phải.
Thú thật, cứ để yên như vậy một lát cũng rất dễ chịu.
Qua một lúc lâu, hắn vẫn giữ vẻ lãnh đạm rồi hỏi: “Ngươi không sợ trẫm à?”
Ta được hắn xoa bóp thoải mái, nửa nhắm mắt, ừ à: “Không sợ.”
Hắn nhếch môi cười: “Nếu trẫm bảo muốn giế/t ngươi thì sao?”
“Vậy Bệ hạ cứ ra tay.”
Tật của ta là vô lo vô nghĩ. Dù gặp chuyện gì cũng chỉ cần ngồi yên suy nghĩ một lát, rồi cho qua luôn.
Huống chi, từ lúc rời Ân Quốc tới đây, ta đã tự nhủ khả năng cao mình không sống được bao lâu. Cho nên nghe hắn doạ như vậy cũng chẳng làm ta ngạc nhiên bao nhiêu.
Tề Nghiên nhìn xoáy vào ta một lúc, bật cười: “Ngươi không đáng để trẫm phải đích thân ra tay.”
Ta cố suy nghĩ, rồi giơ tay ra, chớp mắt: “Vậy có phải Bệ hạ sẽ gọi người đến còng thần thiếp lại không ạ?”
Tề Nghiên: “…”
“Thôi bỏ đi.”
Hắn thả tay khỏi gáy ta, chậm rãi cởi đai lưng của ta: “Đằng nào Ân Quốc cũng có lòng dâng ngươi cho trẫm, vậy thì trẫm chẳng nên phụ tâm ý ấy.”
Tay hắn lạnh đến nỗi khiến ta nổi da gà. Bị hắn bắt gặp, hắn lại cười mỉa: “Sợ hả?”
Ta không hiểu sao hắn cứ khăng khăng muốn người ta sợ mình, với lại chuyện sắp xảy ra cũng chẳng khiến ta bận lòng nhiều. Ta vẫn còn là hoàng hoa khuê nữ, nhưng mấy cuốn sách kia ta đọc rồi.
Điều quan trọng nhất với ta chỉ có một: “Bệ hạ ơi.”
“Hử?”
“Thần thiếp lười ‘vận động’ lắm ạ.”
Tề Nghiên: “…”
2.
Có lẽ Tề Nghiên cũng chẳng muốn ‘vận động’, nên chỉ im lặng một chốc, rồi nghiêng người nằm sang bên cạnh, vòng tay siết eo ta, thản nhiên nói: “Ngủ thôi.”
Bộ dạng chẳng khác nào tiên nhân thanh tu, dường như người vừa trêu ngươi ta ban nãy không phải là hắn.
Ta nghĩ ngợi một lúc, nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho mình, sau lại đắp thêm cho hắn, rồi mới an tâm nhắm mắt.
Dù tay hắn lạnh nhưng cả người lại ấm áp kinh khủng.
Khi tiết trời xuân còn se lạnh, ta đang ngủ thì cứ vô thức rúc vào lòng hắn, mơ màng ôm lấy một “lò sưởi” lớn, dễ chịu vô cùng.
Đến lúc tỉnh dậy, bên cạnh ta đã trống không, cung nữ báo rằng Tề Nghiên phong ta làm Quý phi.
Nàng ấy phấn khởi còn hơn ta: “Nương nương ơi, người là Quý phi đầu tiên của triều đình chúng ta đấy!”
“Thế còn những người trước kia?”
Cung nữ khựng lại: “Họ… chưa kịp phong danh hiệu gì cả. Nương nương đừng bận lòng.”
Ta gật gù: “Ừ, ta hiểu rồi.”
Chắc hẳn là bọn họ còn chưa kịp phong tước thì đã ra đi.
Vậy thì ta, ít ra cũng lên được Quý phi mới ‘đi’, xem như làm vẻ vang cho Ân Quốc rồi.
Không rõ Tề Nghiên định giế/t ta lúc nào.
Hắn vô cùng bận, sau đêm ấy, suốt nửa tháng không lui tới hậu cung.
Nếu là Phụ hoàng ta, nửa tháng không lâm triều mới là chuyện lạ.
Những kẻ trong cung dĩ nhiên giỏi nhìn gió đoán chiều. Ban đầu nghĩ ta được sủng ái thì ra sức nịnh bợ, nhưng dần nhận ra ta cũng chỉ có ngần ấy bản lĩnh, bèn tỏ ra dửng dưng.
Qua ba ngày ăn uống đạm bạc, ta suy tính rồi sai hai cung nhân khá nghe lời ra mảnh đất trống trước điện, xới đất gieo hạt.
Phải nói, vì hậu cung Tề Quốc hoang vu nên vô số cung điện trông như lãnh cung, cỏ mọc xanh rì, đúng là hoang phí đất đai.
Ta lấy mớ hạt giống mang từ Ân Quốc đến, bảo cung nhân giúp gieo trồng, rồi nhờ họ tưới nước, rải phân, nhỏ cỏ…
Tiểu Thúy, cung nữ thân cận nhất của ta, đứng cạnh thắc mắc: “Nương nương, đã hơn nửa tháng Bệ hạ không tới, sao người vẫn phấn khởi như vậy?”
Ta nhìn dải rau cải mới nhú, liếm môi: “Có người trồng rau giúp ta kìa, sao lại không vui chứ?”
Trước đây ở Ân Quốc, ta không được sủng nên cơm ăn hằng ngày tệ hại lắm, mà người trong cung bên đó còn quá quắt hơn nơi này nhiều, ta đành tự mình trồng rau, khổ sở vô cùng.
Nay cuối cùng cũng có người làm hộ, thật là sung sướng.
Khi Tề Nghiên nhớ đến ta, ta đang ngồi xổm ngoài luống rau, chăm chú ngắm mấy mầm non vừa nhú.
Tiểu Thúy hớt hải chạy tới: “Nương nương, Bệ hạ giá đáo!”
Vừa dứt lời, một đôi ủng viền vàng đã dừng bên bụi rau.
Ta ngẩng đầu, thấy Tề Nghiên đứng ngược sáng, khó đoán vẻ mặt, chỉ nghe hắn hỏi: “Ngươi muốn… nuôi gà đúng không?”
Đúng thật, ta vừa tính nuôi gà, vì món mặn Ngự Thiện Phòng gửi tới không hợp khẩu vị, mà mảnh đất phía sau điện lại rất lý tưởng để thả gà.
Còn lý do vì sao ta biết nuôi gà ư?
Có thể nói, chính cuộc đời này ép ta học đấy.
Ta báo cáo ngắn gọn kế hoạch làm nông, nhưng sắc mặt hắn càng lúc càng âm trầm, khiến đám cung nhân run rẩy quỳ rạp.
“Vì sao không tới nói với trẫm?”
Giọng hắn vẫn bình thản, nhưng lạnh lẽo hơn thường.
“Chẳng phải dạo này Bệ hạ bận việc triều chính sao? Chuyện này cũng chỉ là chuyện vặt thôi ạ.”
Khi còn ở Ân Quốc, Phụ hoàng ta nào thèm ngó đến mấy chuyện nhỏ như thế, vì ông ấy có đến tám cô công chúa lận.
“Chuyện vặt à?”
Tề Nghiên hừ khẽ: “Chẳng lẽ Đại Tề của trẫm nghèo đến độ Quý phi cũng phải tự trồng rau nuôi gà sao?”
Nói xong, hắn sai thái giám cạnh bên: “Ngự Thiện Phòng làm việc tắc trách, tự mình đi lĩnh phạt.”
Tề Nghiên liếc nhìn phản ứng trên gương mặt ta, rồi gọi tiểu thái giám quay lại: “Nhìn ngươi có vẻ muốn nói gì, muốn xin tha cho bọn họ à?”
Ta không ngờ hắn vẫn luôn để ý đến sắc mặt ta, hơi ngẩn người rồi lắc đầu: “Không ạ, thiếp chỉ hiếu kỳ, không biết Bệ hạ định phạt bọn họ bằng cách nào?”
Trong mắt hắn thoáng hiện ý cười: “Thế ngươi muốn trẫm phạt họ thế nào?”
Nghe câu đó, tất cả ánh mắt xung quanh liền đổ dồn về phía ta. Ta bối rối: “Hay là… sai họ đến đây phụ trồng rau, nuôi gà cho thần thiếp? Dạo này nhân lực có hơi ít ạ.”
Tề Nghiên: “…”
Sau lần ấy, Tiểu Thúy như được trút nỗi sợ, lắp bắp kể rằng trước đây hễ có mỹ nhân nào gặp tình huống tương tự, Tề Nghiên sẽ hỏi họ muốn xử trí nô tài ra sao.
Người nào xin tha sẽ bị giế/t, người nào muốn trừng phạt sẽ phải tận mắt chứng kiến cảnh dụng hình, nhìn thôi đã khiếp đảm.
Lúc nói tới những cảnh tượng đẫm má/u ấy, Tiểu Thúy mặt cắt không còn giọt má/u.
Còn ta thì ngắm mấy thái giám từ Ngự Thiện Phòng đang cho gà ăn, im lặng suy tư.
Vị Hoàng đế Tề Quốc này… có chút kỳ quặc thật.
3.
Dẫu vậy, nó cũng chẳng cản trở kế hoạch làm nông của ta.
Mùa xuân là thời điểm muôn loài sinh sôi. Chỉ sau một tháng, đám cải thìa đã vươn cao.
Ta phấn khởi vô cùng, đưa mắt ngắm mớ lá cải xanh non: “Khí hậu Tề Quốc tốt thật, còn thuận lợi hơn ở nhà ta.”
Tiểu Thúy thấy vậy không kìm được, hỏi: “Nương nương, giờ Ngự Thiện Phòng làm thức ăn nịnh nọt người hết sức, có cần bận tâm trông chừng mấy thứ này nữa không?”
“Ta không trông chừng mấy thứ này thì trông chừng thứ nào?”
“Đương nhiên là…”
Nàng ấy ngập ngừng rồi nói bằng giọng khó chịu: “Nương nương không biết chứ, đã một tháng Bệ hạ không ghé Hoa Ninh Cung, ngoài kia đồn ầm lên đủ kiểu.”
“Mặc họ đồn, Bệ hạ bận rộn chính sự, ta không có chuyện gấp thì hà tất làm phiền ngài ấy… Ấy! Nghe tiếng gà gáy không? Ta đoán nó vừa đẻ trứng, đi mau! Chúng ta đi lấy trứng thôi.”
Nói rồi, ta túm tay Tiểu Thúy, chạy về ổ gà. Bắt nàng ấy đưa tay moi ổ thì được hai quả trứng.
Chuyện lao động tay chân này, tất nhiên có thể đẩy cho người khác, ta tuyệt đối không muốn tự làm.
Con gà mái già phía sau cứ kêu quang quác đuổi theo.
Tiểu Thúy bình thường hay than thở, nay lại cười toe, vừa né con gà vừa mắng: “Gì chứ, chỉ lấy của ngươi đúng hai quả trứng thôi mà làm dữ thế hả? Nhỏ nhen ghê!”
Gà mái già: “Cục cục tác!”
Ta ôm “tang vật” vào ngực, điềm nhiên: “Chứ còn gì nữa.”
Chợt nhận ra mình bị gài, Tiểu Thúy chạy lại, tức tối: “Nương nương!”
“Được rồi, ta biết ý ngươi muốn nói mà.” Ta cười gian: “Hôm nay ta sẽ đích thân nấu một món, lát nữa đem sang Ngự Thư Phòng, thế được chứ?”
Tranh sủng ấy hả? Dù sao từ nhỏ ta đã thấy không thiếu, chỉ là ta lười nên chẳng thích thi triển thôi.
Vốn dĩ ta và Tề Nghiên mỗi người yên phận một bên: hắn lo chính vụ, ta lo việc trồng trọt, thế là ổn.
Nhưng tin đồn ngoài kia ngày càng xôn xao. Họ bảo ta là hồ ly tinh mê hoặc Thánh thượng, độc chiếm hậu cung, thật đúng là nói nhảm!
Còn nghe đồn các đại thần dâng tấu muốn Tề Nghiên nạp thêm phi tần, nhất quyết không thể để một yêu nữ từ nước chư hầu thao túng. Đồng thời ở Tề Quốc cũng dấy lên không ít bạo loạn, khiến Tề Nghiên xoay mòng mòng.
Ta ở trong hoàng cung ăn của họ, dùng đất của họ để trồng rau, cũng nên tỏ chút thành ý lúc này.
Thành ra, ta tự tay nấu một món có đủ sắc-hương-vị, đó là… canh trứng gà.
Chủ yếu do cải thìa chưa đủ lớn, nếu không đã xào trứng thêm một món nữa cho phong phú.
Tiểu Thúy ngập ngừng: “Nương nương ơi, như vậy có sơ sài quá không? Ít nhất cũng thêm món điểm tâm chứ…”
“Ta đâu biết làm điểm tâm.” Ta bình thản đáp: “Hay ngươi chỉ ta cách làm bánh ngọt từ hai quả trứng này?”
Tiểu Thúy chịu không nổi, bèn kiếm hai đĩa bánh hoa đào để nhét vào hộp thức ăn: “Nương nương, lát nữa người cứ nói món bánh này là do người tự làm.”
Ta gật đầu lấy lệ: “Biết rồi.”
Khi gặp Tề Nghiên, ta thành thật giới thiệu: “Canh trứng gà là thần thiếp tự nấu, còn bánh hoa đào là bếp làm ạ.”
Tiểu thái giám đứng đó cắn môi nhịn cười, đừng tưởng ta không thấy nhé!
Tề Nghiên chẳng cười, chỉ chống một tay lên cằm, hơi nhướng mày: “Tại sao ngươi đích thân nấu canh trứng?”
“À… vì con gà mái già bên thiếp vừa đẻ hai quả trứng, thuận tiện nấu lên cho Bệ hạ dùng ạ.”
Con gà ấy vốn do chính hắn sai người đem đến, giờ nó đẻ trứng, dâng hắn ăn cũng đâu có gì sai.
Có điều, trông hắn chẳng có vẻ gì là hào hứng.
Ta nhìn đĩa bánh hoa đào xinh xắn, chợt nảy ra sáng kiến, vội nói: “Nếu Bệ hạ không hứng thú với canh trứng, hay ngài dùng thử bánh hoa đào này? Dạo này ngài mệt nhọc, cần bồi bổ thêm.”
Tề Nghiên buông tay, gõ gõ mặt bàn: “Đã nói bồi bổ thì canh trứng vẫn bổ hơn bánh ngọt chứ?”
Hả? Lần đầu ta nghe kiểu lý lẽ như vậy.
Còn đang ngơ ngẩn thì Tề Nghiên đã uống sạch bát canh trứng, sau đó hờ hững bình luận: “Mùi vị cũng khá, thăng chức cho ngươi làm Hoàng hậu.”
“Đa tạ Bệ hạ khen…” Ta sững sờ: “Ơ?”
Hắn làm như chẳng nghe thấy sự bất ngờ của ta, chỉ khẽ chạm ngón tay vào đĩa bánh: “Trẫm no rồi, phần bánh này ngươi ăn đi.”
Thế là ta ngoan ngoãn ngồi bên hắn, ăn sạch đĩa bánh hoa đào.
Phải công nhận phòng bếp làm bánh ngon ghê.
Trong lúc ta nhẩn nha nhai, hắn cứ lẳng lặng ngắm ta, nom khá hứng thú. Đến lúc ta ăn xong miếng cuối cùng, hắn đột ngột hỏi: “Ngọt không?”
“Ngọt—”
Ta chưa dứt lời, hắn đã chồm tới, bóp cằm rồi đặt môi lên môi ta.
Sau khoảnh khắc quấn quýt, hắn nhìn ta chằm chằm, đôi mắt long lanh: “Quả nhiên ngọt thật.”
Ta còn chưa kịp định thần, chỉ biết nói một câu phức tạp: “Bệ hạ không thấy… mất vệ sinh sao?”
Nào là vị canh trứng, nào là mùi bánh hoa đào… ta mong cả đời đừng pha chung chúng lại nữa.
Tề Nghiên: “…”
Góc nhìn của Tề Nghiên: Vừa thấy Ân Nhiêu ăn xong bánh hoa đào, đôi môi nàng ửng đỏ, đẹp như cánh phù dung, nếu hôn chắc chắn sẽ rất tuyệt.