Mây Tàn Hoa Lạnh

Chương 2



04

Lưu Oanh không phải muội ruột của ta.

Nàng là một đứa bé bị bỏ rơi, được cha mẹ ta nhặt về khi đang bán hoành thánh ngoài phố.

Khi đó, họ vừa sinh ta, trong nhà vốn đã nghèo rớt mồng tơi.

Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn giữ nàng lại.

Từ nhỏ đến lớn, ta vẫn ngỡ nàng là ruột thịt của mình.

Vì cha mẹ ta đối xử với nàng rất tốt.

Ta có gì, nàng có nấy.

Ta không có, nàng cũng có.

Thuở nhỏ, ta từng trách cha mẹ thiên vị.

Nhưng họ chỉ xoa đầu ta, dịu dàng nói:

“Muội con là đứa đáng thương, con phải thương lấy nó.”

Ban đầu, ta và nàng thân thiết vô cùng.

Nhưng năm nàng lên tám, một cơn bạo bệnh suýt đoạt mạng nàng.

Sau khi tỉnh lại, nàng không còn gần gũi với ta nữa, tính tình cũng thay đổi hoàn toàn.

Từ một người dịu dàng nhu thuận, nàng trở nên tham vọng hơn ai hết.

Lúc nào cũng lẩm bẩm rằng mình đến từ một thế giới khác, muốn làm nữ chủ của thế gian này.

Nàng chán ghét cuộc sống kham khổ, càng không cam lòng theo cha mẹ bán hoành thánh ngoài phố.

Hôm ấy, trên đại lộ Chu Tước, đoàn kiệu cung nữ nối đuôi đi qua.

Màn kiệu hồng bị gió vén lên, để lộ dáng nghiêng của một vị phi tần đầu đội trâm vàng lắc lư chuỗi ngọc.

Lúc ấy nàng mười ba tuổi, kéo tay áo ta, mắt sáng như đèn lồng đêm Thượng Nguyên:

“Tỷ tỷ, nhìn kìa!”

“Ngày nào đó, muội cũng phải vào cung hưởng phúc, ngày ngày đội thứ trang sức đó!”

Khi ấy ta đang ngồi xổm nhào bột, giúp mẹ gói hoành thánh.

Theo ánh nhìn của nàng, ta ngẩng đầu nhìn theo đoàn kiệu.

Bột mì từ kẽ tay ta rơi xuống, rơi đầy lên vạt áo cũ sờn của nàng.

Cha ta thường bảo, Lưu Oanh sinh ra xinh xắn như ngọc, không giống lũ con gái nhà nghèo chân đất mắt to.

Đúng là thế, nàng quả thực xinh đẹp.

Mày như núi xa, mắt tựa thu thủy, mũi thẳng như ngọc, môi điểm sắc son.

Chỉ cần mỉm cười, nam tử nhìn thấy đều si mê điên đảo.

Giờ phút nàng nhón chân nhìn ra xa kia, chẳng khác nào một đóa hạnh hoa đầu xuân đợi người hái.

Từ sau hôm đó, nàng một lòng muốn nhập cung, làm chủ nhân trong cung.

Cha mẹ biết chốn cung cấm sâu không lường nổi, sống chế//t chẳng ai hay, sống chế//t cũng không cho nàng đi.

Cũng phải.

Tay chân nàng vụng về, vào cung chỉ sợ chịu đủ mọi khổ sở.

Thế là, nàng lại ở nhà thêm một năm nữa.

Năm nàng mười bốn, cha mẹ đột ngột bỏ mạng trong biển lửa.

Nàng giấu ta, bán sạch gia sản cuối cùng của cha mẹ.

Âm thầm đút lót nhiều người, lén ghi tên cả ta và nàng vào danh sách cung nữ mới tuyển.

Đến khi ta hay tin, đã muộn rồi.

Thế là, chúng ta cùng nhau vào cung.

Nhớ khi vừa nhập cung, Lưu Oanh mừng như con thỏ nhỏ.

Nàng nói, tường đỏ trong Đông cung còn rực rỡ hơn cả mây chiều.

Nàng nói, lúc Thái tử đánh đàn, ngay cả chuông gió bên hiên cũng ngân vang theo.

Nàng nói, hôm nay nàng nhặt được cánh hoa rụng trong ngự hoa viên.

Thái tử đã đứng bên nàng thật lâu, chắc chắn đã bị nhan sắc nàng mê hoặc rồi…

Nàng càng lúc càng ngông cuồng.

Nàng nói, đã cùng là người xuyên không đến đây, thì cũng phải như người ta, làm Thái tử phi, thậm chí là hoàng hậu.

Ta khuyên nàng hãy chuyên tâm làm việc, đừng ôm mộng viển vông.

Vậy mà vừa lĩnh được mấy lượng bạc lương đầu tiên, nàng liền mua nước ép phượng tiên về nhuộm móng tay.

Dưới ánh nến chập chờn, ánh mắt ta trầm tối.

Lúc này, e rằng nàng đã bị lão thái giám Lão Phúc Tử tr/a tấ/n đến chế//t đi sống lại rồi.

Lưu Oanh à, Lưu Oanh…

Tất cả là do ngươi tự chuốc lấy, nào thể trách ai?

Đúng lúc ấy, một tiểu cung nữ bất ngờ mở cửa phòng ta, truyền lời: Thái tử muốn gặp.

Ta ngây ra.

Tuy mới được thăng làm cung nữ nhị đẳng của thư phòng Thái tử,

nhưng cả ngày hôm nay ta quét dọn nơi ấy, vẫn chưa từng thấy mặt người.

Sao giờ lại triệu ta tới?

Ta hỏi thêm vài câu, cung nữ kia liền lộ vẻ bực dọc.

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ta vẫn theo nàng rời đi.

Tới nơi, trước bình phong trong suốt, một mùi mộc lan vàng quen thuộc thoảng qua mũi ta.

Là hương trầm mà Lưu Oanh yêu thích nhất.

Nhưng… chẳng phải nàng đã bị ban cho Lão Phúc Tử rồi sao?

05

Qua rèm châu, ta thấy bên tay áo Thái tử ôm lấy một bóng dáng áo đỏ.

Chớp mắt sau, từ sau bình phong bước ra một mỹ nhân khoác áo ngủ đỏ son.

Mùi mộc lan vàng quyện cùng long diên hương tràn ngập không gian.

Ta chợt nhớ lại — hôm cha mẹ bỏ mạng trong biển lửa, tro tàn vẫn còn vương lại vài đóa quế khô chưa cháy hết.

Thấy ta kinh hãi đến sững người, Lưu Oanh cười tươi:

“Tỷ tỷ à, tỷ bận rộn trong thư phòng suốt cả ngày, có lẽ vẫn chưa biết nhỉ?”

“Thái tử điện hạ thương xót muội, vì cứu muội mà không tiếc tuyệt thực phản đối.”

“Hoàng hậu tuy tức giận, nhưng nể mặt Thái tử nên đành nhượng bộ, còn ban cho muội danh phận thị thiếp.”

“Giờ đây, muội chính là chủ tử của tỷ rồi đó.”

Ta cứng đờ tại chỗ.

Thái tử đã cứu nàng?

Nàng và Thái tử… từ bao giờ lại có tình cảm với nhau?

Nàng nhẹ nhàng tiến lại gần, móng tay nhuộm cửu đan lướt qua cổ ta.

Từng đợt hàn khí thấm vào da thịt khiến ta rùng mình.

“Tỷ ơi, thật ra muội nói cho tỷ biết một điều nhé.”

“Chiếc yếm kia, là vì muội rời đi trong đêm vội vã, nên lỡ để quên lại trong phòng Thái tử.”

“May mà điện hạ biết chuyện, dốc lòng tìm cách cứu muội, nếu không đã bị lão thái giám làm nhục rồi.”

“Giờ tỷ gây ra chuyện lớn thế này, Thái tử điện hạ định xử phạt tỷ thế nào đây?”

Lưu Oanh nép vào lòng Thái tử, giọng điệu mềm mỏng uyển chuyển.

Nàng muốn ta chịu ba mươi đại bản, nhưng Thái tử đã ngăn lại.

Ta vừa được hoàng hậu chỉ định vào thư phòng Thái tử,

vả lại hoàng hậu đã nhượng bộ một lần, hắn cũng vừa cứu được Lưu Oanh.

Nếu giờ nghiêm phạt ta, chẳng khác nào khiến hoàng hậu mất mặt.

Vì vậy, Thái tử Thẩm Dự chỉ bắt ta quỳ một đêm ngoài điện.

Đêm đó tuyết rơi dày đặc.

Gió lạnh như dao cắt vào da mặt đau rát.

Ta quỳ trên phiến đá xanh ngoài điện, hai đầu gối đã tê dại,

lạnh buốt thấm từ kẽ xương đến tận lòng tủy khiến toàn thân run rẩy.

Từ trong điện vọng ra tiếng cười đùa lả lơi.

Lưu Oanh và Thái tử cười nói vui vẻ,

nàng cười khanh khách, giọng điệu yểu điệu mị hoặc.

Ta nhắm chặt mắt, trong đầu lại hiện lên gương mặt xinh đẹp rực rỡ của nàng.

Thuở mới nhập cung, hai ta bị phân vào cùng một viện, ăn ngủ cùng nhau.

Ta thật không thể hiểu nổi, nàng bắt đầu tiếp cận Thái tử từ khi nào.

Lại càng không hiểu, đã từng là tỷ muội lớn lên bên nhau,

vì sao nàng lại nhẫn tâm hãm hại ta đến vậy?

Tuyết cứ thế rơi, nỗi căm hận và giá rét cùng lúc dồn ép.

Ý thức ta dần mơ hồ, cơ thể lạnh cứng như băng.

Cung nữ canh chừng bên cạnh chịu không nổi cái rét,

ném lại một câu “Ngoan ngoãn quỳ đó cho ta!”, rồi trốn luôn vào điện nghỉ.

Ta càng lúc càng sốt cao, cả người nóng bừng,

cuối cùng cũng không gắng gượng nổi nữa.

Tuyết đọng dày đặc phủ lấy người ta, ta ngã xuống, không nhúc nhích được nữa.

06

Ngay lúc ta tưởng chừng đã chế//t, đột nhiên có luồng ấm áp truyền đến chân.

Gắng gượng mở mắt, ta thấy một dáng người nhỏ bé đứng trước mặt mình.

Là Tiểu Lộc Tử!

Hắn mặc bộ y phục mỏng manh của thái giám,

gương mặt đỏ ửng vì lạnh, hai tay ôm chặt một chiếc áo lông hồ ly.

Tiểu Lộc Tử là thái giám mới nhập cung, cũng là người duy nhất coi ta là bạn.

Hôm đó hắn bị thái giám khác đổ canh thừa lên người,

ta liền đưa phần đùi gà trong bát của mình cho hắn.

Từ ấy, hễ rảnh rỗi, hắn lại đến giúp ta làm việc.

Lúc này, mắt hắn ngân ngấn lệ:

“Phù Tuyết tỷ tỷ, đây là áo lông mẹ đích thân may cho đệ, vừa ấm vừa chống thấm, tỷ mau kê dưới đầu gối đi.”

Vừa nói, hắn vừa nhẹ nhàng nhét chiếc áo lông dưới đầu gối ta.

Hơi ấm từ lớp lông hồ ly chầm chậm ngấm vào thân thể ta,

tứ chi gần như tê liệt cuối cùng cũng có chút cảm giác.

Ta há miệng định nói gì đó, nhưng cổ họng đã khô khốc như than.

Thấy vậy, hắn lập tức đưa ấm nước nóng bên hông cho ta:

“Đừng nói gì cả, giữ sức đi.”

“Chúng ta thân làm nô tài, nếu chân hỏng rồi… coi như xong đời.”

Dứt lời, hắn đưa mắt quan sát bốn phía, rồi thấp giọng thì thầm:

“Nơi này nhiều người qua lại, đệ không thể ở lâu.”

“Phù Tuyết tỷ tỷ, tỷ phải giữ gìn sức khỏe, mai đệ lại tới.”

Nói xong, hắn rời đi, vừa đi vừa ngoái lại nhìn không ngừng.

Chỉ nhờ vào chiếc áo lông hồ ly ấy, ta mới trụ nổi qua đêm.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.