Khi đại bá mẫu tới thôn quê đón ta, ta đang đạp một tên trộm gà xuống sông. Tên trộm rơi tõm xuống nước, bọt nước bắn lên tung tóe, vừa khéo vẩy cả lên người đại bá mẫu. Bà khựng lại trong thoáng chốc, rồi mới mỉm cười khen ngợi: “Quả là gan dạ, không hổ là hậu duệ của Hầu phủ chúng ta.” Khoảnh khắc ấy, mắt ta liền đỏ hoe, lập tức ôm chầm lấy eo bà bật khóc nức nở: “Mẫu thân ơi, cuối cùng người cũng tới đón con rồi. Con còn tưởng người ghét bỏ con quê mùa thô tục, không muốn đón con hồi phủ nữa…” “Trước đó có một ma ma tới, rõ ràng chẳng phải người tốt lành gì! Bà ta ly gián tình cảm giữa mẫu thân và con, còn nói người không mong con trở về… Hừ, về phủ rồi người nhất định phải đánh bà ta vài bản cho hả giận!” Ta vừa khóc vừa nói, nước mắt nước mũi vương đầy trên váy áo đại bá mẫu. Hồi lâu sau, bà mới dè dặt cất lời: “Ờm… ta không phải mẫu thân của con. Gần đây mẫu thân con bận bịu chút việc, tổ phụ con không yên tâm nên bảo ta tới đón con.” Tay ta khựng lại giữa chừng khi đang lau nước mắt. Bận? Một người làm mẫu thân, rốt cuộc phải bận tới mức nào… mới có thể mặc kệ nữ nhi lưu lạc bên ngoài, mặc kệ sống chết?
Bình luận