BỐ CHỒNG TÁT TÔI, TÔI LẬT TUNG CẢ NHÀ ÔNG TA-1

Chương 1



Con trai làm bài tập không tốt, tôi không nhịn được nên giật lấy điện thoại của thằng bé.

Ông bố chồng vốn luôn bênh người nhà liền túm tóc tôi rồi tát liên tiếp hơn chục cái.

“Con mẹ mày chỉ là con ở biết nấu cơm giặt giũ, lấy tư cách gì mà mắng cháu tao?”

“Đồ đàn bà ngoại tỉnh rẻ mạt, mày có nhận lỗi không?”

Chồng tôi và chị chồng chẳng một ai đứng ra giúp tôi, thậm chí còn ép tôi quỳ xuống xin lỗi và nhận sai với bố chồng.

Tôi bùng nổ rồi.

Dù trước nay tôi luôn dịu dàng, chưa từng cãi lại họ.

Dù tôi lấy chồng xa, không có gia đình bên ngoại chống lưng.

Nhưng tôi cũng không phải con kiến để ai muốn bắt nạt thế nào thì bắt nạt.

Ông ta dám đánh tôi, tôi dám lật tung cả cái nhà này.

Con trai tôi vừa làm bài tập vừa xem điện thoại, một tờ đề mà ngồi cả tiếng rồi vẫn chưa làm được quá nửa.

Tôi không nhịn được, gõ lên bàn học của thằng bé.

“Trần Tiểu Quân, tắt điện thoại đi, tập trung làm bài cho mẹ.”

Nó đến chớp mắt cũng không, hất tay tôi ra.

“Còn sớm mà, đừng làm phiền con.”

Còn sớm?

Từ sáng ngồi đến tận trưa rồi mà nó vẫn bảo còn sớm. Tôi thật sự không chịu nổi cái thái độ đó.

Thế là tôi giật luôn điện thoại của nó.

Nó được ông bà nội chiều hư từ nhỏ. Thấy tôi lấy điện thoại, nó lập tức chạy đi mách ông nội.

“Ông nội, đưa điện thoại của ông cho cháu đi, mẹ cháu lại không cho cháu xem nữa rồi.”

Bố chồng tôi mặt mày đen sì bước ra.

“Tránh ra, để tao xem hôm nay tao dạy dỗ nó thế nào.”

Ông ta chẳng thèm hỏi đầu đuôi phải trái, vừa tới nơi đã tát tôi một cái.

“Lưu Quyên, mày bị thần kinh à? Ngày nào cũng kiếm chuyện với cái điện thoại của Tiểu Quân. Thời đại nào rồi mà còn coi điện thoại như thú dữ hồng thủy thế hả?”

Mặt tôi nóng rát, cái tát bất ngờ khiến tôi chết lặng.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi bị người khác đánh.

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn sống hòa nhã, chưa từng gây chuyện với ai.

Không ngờ hôm nay chỉ vì một chiếc điện thoại mà lại bị bố chồng tát.

Đương nhiên tôi không phục.

“Bố, bố cứ chiều nó như thế mãi, rồi sẽ nuôi hỏng nó mất.”

“Mẹ kiếp, mày lo chuyện của mày là được rồi. Lau nhà, giặt đồ, nấu cơm cho tử tế đi. Cháu tao không cần mày quản.”

Thật đúng là hết thuốc chữa.

Con trai do tôi sinh ra, vậy mà tôi lại không có tư cách quản nó sao?

Tôi nổi giận thật rồi.

“Ba, thằng bé là con của con. Ba với mẹ lúc nào cũng vậy, hễ con quản nó là hai người lại bênh nó. Cứ thế này không được đâu.”

Đây đã là lần thứ N tôi nói về chuyện này.

Từ khi con trai tôi chào đời, họ đã luôn như thế.

Hễ tôi không cho thằng bé làm gì thì họ nhất định làm ngược lại.

Tôi bảo con xem ít tivi thôi, bố chồng lập tức mở sẵn phim hoạt hình rồi đưa điều khiển cho nó.

Tôi bảo nó ngồi ăn đàng hoàng, mẹ chồng lại để nó nằm dài trên ghế sofa rồi đút từng thìa một.

Tôi bảo nó ăn ít đồ ăn vặt, bà ấy lại mua cả thùng bim bim, mì ăn liền và đồ ăn linh tinh về cho nó.

Tóm lại, chỉ cần làm trái ý tôi là được, cứ như cố tình đối đầu với tôi vậy.

Bố chồng lại giơ tay lên.

Khi tôi hoàn toàn không đề phòng, cái tát thứ hai lại giáng thẳng vào mặt tôi.

“Mẹ kiếp, mày còn dám cãi à? Cái nhà này từ bao giờ đến lượt một người ngoài như mày lên tiếng vậy?”

“Đồ dân ngoại tỉnh rác rưởi, nhớ cho kỹ, Tiểu Quân là người nhà họ Trần, không phải người nhà họ Lưu.”

Hai cái tát liên tiếp khiến tôi tức đến phát điên.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào lão già trước mặt.

“Ba, con gọi ba một tiếng ba là vì nể mặt Trần Tuấn. Nhưng ba cũng nên biết tôn trọng người khác. Ba không có tư cách đánh con.”

Ở cái nhà này, từ trước đến nay tôi luôn cần cù chăm chỉ, cam chịu vất vả để chăm lo cho cả gia đình.

Chồng tôi là người duy nhất đi làm kiếm tiền. Tuy thu nhập không cao nhưng cũng đủ để cả nhà sinh sống.

Tôi chỉ mong cuộc sống bình bình đạm đạm, cả nhà khỏe mạnh bình an, ngoài ra chẳng cầu gì khác.

Có lẽ vì bình thường tôi quá hiền lành, quá nhẫn nhịn nên đã khiến lão ta hiểu lầm.

Ông ta cho rằng tôi là con kiến nhỏ mặc cho ông ta muốn bóp chết thế nào cũng được, nên hôm nay mới dám ngang nhiên ra tay với tôi như vậy.

Thấy tôi còn dám cãi lại, ông ta càng nổi nóng hơn.

Ông ta túm lấy tóc tôi, đập mạnh đầu tôi vào tường.

Trong đầu tôi vang lên những tiếng ù ù liên hồi.

Tôi cảm thấy có thứ gì đó nóng nóng đang chảy xuống trán.

Đưa tay lên sờ thử.

Máu chảy rồi.

“Mẹ, mẹ chảy máu rồi.”

Ngay cả Trần Tiểu Quân, đứa luôn cho rằng tôi đáng ghét, cũng bị dọa sợ, lớn tiếng kêu lên.

“Ông nội, bà nội, mẹ chảy máu rồi, đưa mẹ đến bệnh viện đi.”

Mẹ chồng đứng một bên khoanh tay xem kịch, hoàn toàn không có ý định ngăn bố chồng.

“Nó đáng đời. Suốt ngày quản cái này quản cái kia, cũng không nhìn xem đây là nhà ai.”

“Đồ đàn bà ngoại tỉnh rẻ mạt, ở nhà tôi mà không biết ngoan ngoãn một chút.”

“Đúng vậy.”

Lão già nhổ một bãi nước bọt xuống đất, giọng càng lúc càng lớn.

“Hôm nay tao phải dạy dỗ mày cho ra hồn. Tao nhịn mày lâu lắm rồi. Hôm nay phải cho mày nhớ đời, sau này ở nhà thì câm miệng lại, bớt nói nhiều, làm nhiều việc hơn, hiểu chưa?”

Tôi đưa tay sờ dòng máu nóng trên trán.

Nhớ lại những năm tháng kể từ khi lấy chồng xa.

Ngày đó bố mẹ tôi phản đối.

Nhưng tôi bị tình yêu làm cho mờ mắt, nhất quyết đòi gả cho Trần Tuấn.

Tôi cho rằng anh ta thật thà, đáng tin cậy.

Không ngờ anh ta đúng là thật thà, nhưng bố mẹ anh ta thì không hề.

Chỉ là đây là con đường do chính tôi chọn.

Dù phải quỳ gối, tôi cũng phải tự mình đi hết.

Bao năm qua, tôi luôn sống khép nép trong căn nhà này.

Không dám nói lớn tiếng.

Không dám trái ý bố mẹ chồng.

Vậy mà dù như thế, hôm nay tôi vẫn bị lão già này đánh.

Nghĩ đến đó, tôi bỗng tỉnh ngộ.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.